Chương 1796: Vết Sẹo

Thế nhưng, hắn còn chưa kịp thực hiện thì đã thấy lưỡi kiếm trên ngực mình vặn nhẹ một cái, sự đau đớn buốt tim thấu xương đã khiến cho cuộn tranh trên tay hắn rơi xuống đất.

Trịnh Viễn Đông không hiếu chiến, rút kiếm, thu kiếm, quay người, liền mạch lưu loát.

Mọi người đều đổ dồn sự chú ý vào con.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập