Ảnh tử:
“Nhưng mà Tiểu Trần à, ngươi không có cơ hội cũng như cái quyền này, đây mới là chuyện mà ta tiếc nuối nhất.
Khánh Trần cúi đầu, nhẹ nhàng lau vành mắt:
“Thật ra thế này cũng tốt, bây giờ ta không có điều gì ràng buộc, không cần quay đầu lại nữa.
Ảnh tử cười nói;
“Hồi bé ngươi đáng yê.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập