Nhưng dù sao thì hắn cũng không cảm thấy mất mặt.
Khánh Lăng gào lên:
Ta không cần công lao, xông lên!
Nhưng đúng lúc này, Khánh Lăng bỗng nhận ra, ở hướng 3 giờ cũng có người đang hô lên như hắn!
Giết!
Tiếng gào thét càng ngày càng gần!
Khánh Lăng quay đầu nhìn lại thì bỗng nhận ra khuôn mặt .
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập