Hai mắt Khánh Nhất đỏ bừng, không phải vì muốn rơi lệ mà đỏ vì muốn giết người.
Người phụ trách tình báo cười nói:
Đừng vọng động, nơi này là khu cấm kỵ, với thực lực của ngươi, động thủ nhất định không còn đường sống mà đi ra.
Khánh Nhất cười lạnh.
Sâu trong rừng cây có người hỏi:
Vậy thực lực.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập