Chương 99: Gia đình Lưu Phương

Lưu Phương bất tỉnh, các nam sinh vì để tránh hiềm nghi nên chắc chắn không thể cõng cô ấy đến phòng y tế.

Việc này đành phải nhờ cậy đến một bạn nữ có sức khỏe tốt.

Mà nói về sức khỏe, trong số những nữ thanh niên trí thức từng về nông thôn tham gia sản xuất của khoa, chỉ có hai người.

Loại trừ Lưu Phương đang nằm đó, Lâm Thư hiển nhiên trở thành

"ứng cử viên"

duy nhất.

Lâm Thư cõng Lưu Phương, còn Tô Kiến Bình đi bên cạnh dìu đỡ.

Khi chạm vào người Lưu Phương, Lâm Thư mới giật mình nhận ra cơ thể cô ấy nóng hầm hập.

Giữa cái nóng như đổ lửa của tháng Bảy, Lưu Phương lại bị sốt cao.

Lưu Phương khá nhẹ cân, dù cao 1m60 nhưng cõng trên lưng có cảm giác cô ấy chưa tới 45kg.

Tuy nhiên, đoạn đường từ lớp học đến phòng y tế cũng đủ khiến Lâm Thư thở hồng hộc.

Vào đến nơi, vừa đặt Lưu Phương xuống giường bệnh, lưng áo Lâm Thư đã ướt đẫm mồ hôi, trán cũng lấm tấm mồ hôi hột.

May mà cô luôn mang theo khăn tay bên mình, nếu không thì đến cái lau mồ hôi cũng chẳng có.

Lâm Thư vừa lau mồ hôi, bác sĩ trực cũng vừa đi vệ sinh về.

Thấy bệnh nhân nằm trên giường, bà hốt hoảng hỏi:

"Sinh viên này bị sao thế?"

Tô Kiến Bình nhanh nhảu đáp:

"Bạn ấy bị ngất xỉu trong giờ học ạ.

"Lâm Thư bổ sung thêm triệu chứng:

"Người bạn ấy nóng ran, chắc là sốt cao lắm ạ.

"Bác sĩ vội vàng đưa tay lên trán Lưu Phương kiểm tra, rồi nhíu mày cằn nhằn:

"Trời đất, sao để sốt cao thế này mới chịu đi khám chứ.

"Nói rồi, bà lấy nhiệt kế đưa cho Lâm Thư:

"Cháu kẹp vào nách cho bạn ấy khoảng 5 phút nhé.

"Rồi bà quay sang đưa một chiếc thau tráng men cho Tô Kiến Bình:

"Cháu đi múc một chậu nước mát vào đây.

"Lâm Thư cẩn thận kẹp nhiệt kế cho Lưu Phương, hỏi bác sĩ:

"Cô ơi, có cần tiêm thuốc hạ sốt không ạ?"

Bác sĩ đáp:

"Cứ đo nhiệt độ xem sao đã, nếu tình hình nghiêm trọng thì phải chuyển thẳng lên bệnh viện tuyến trên.

"Lưu Phương lúc này dường như đã lờ mờ tỉnh lại, cô bất ngờ nắm chặt lấy cổ tay Lâm Thư đang đứng cạnh, thều thào:

"Không đi bệnh viện đâu, tôi chịu đựng được.

"Bác sĩ nhìn bệnh nhân trên giường, quần áo tuy không vá víu nhưng đã sờn bạc màu.

Bà thở dài:

"Để tôi tiêm cho mũi hạ sốt xem sao.

Nếu vẫn không đỡ thì bắt buộc phải nhập viện đấy nhé.

"Lưu Phương lúc này mới chịu gật đầu.

Hết 5 phút, bác sĩ xem nhiệt kế, hốt hoảng:

"Gần 40 độ rồi đây này!

Cứ cố chấp thêm tí nữa là thành ngớ ngẩn luôn đấy.

Sao không chịu khó xuống xin vài gói thuốc hạ sốt uống sớm hơn?

Sinh viên gì mà chẳng biết tự lo cho bản thân.

"Lâm Thư liếc nhìn bàn tay đang bị nắm chặt, rồi nhìn Lưu Phương.

Có vẻ Lưu Phương cũng nhận ra người mình đang nắm tay là ai, cô vội vàng rụt tay lại.

Tô Kiến Bình đã mang chậu nước mát vào, cô nhúng khăn rồi chườm lên trán Lưu Phương.

Bác sĩ dặn dò:

"Lát nữa tôi tiêm xong, hai cháu dùng khăn ướt lau thêm ở cổ, nách, nếp gấp tay chân để giúp bạn hạ nhiệt nhé.

"Tô Kiến Bình gật đầu ghi nhớ.

Sau khi bác sĩ tiêm thuốc, Tô Kiến Bình cẩn thận lau người cho Lưu Phương.

Một tiếng sau đo lại, nhiệt độ quả nhiên đã giảm.

Bác sĩ dặn:

"Cô phải qua bệnh viện họp, chiều mới về.

Hai đứa cử một người ở lại trông chừng bạn, lỡ có bề gì nhé.

"Lâm Thư và Tô Kiến Bình nhìn nhau.

Lâm Thư lên tiếng:

"Tiết sau là tiếng Anh, nền tảng của cậu chưa được vững, nghỉ một hai tiết sợ không theo kịp bài đâu.

Tớ ở lại trông Lưu Phương, cậu cứ về đi học đi.

"Tô Kiến Bình ngập ngừng:

"Cậu một mình xoay xở được không đấy?"

Lâm Thư cười xòa:

"Con gái tớ ốm đau toàn một tay tớ chăm, tớ có kinh nghiệm đầy mình rồi.

"Trẻ con trong giai đoạn phát triển, mọc răng hay chuyển mùa thì ốm sốt là chuyện cơm bữa.

Nghe vậy, Tô Kiến Bình mới yên tâm về lớp.

Bác sĩ cũng đi họp, phòng y tế giờ chỉ còn lại Lâm Thư và Lưu Phương.

Kể từ cuộc trò chuyện buổi tối hôm nọ, hai người chỉ chào hỏi xã giao, ngoài ra không hề nói với nhau thêm một lời nào.

Lưu Phương ngủ thiếp đi trong cơn mê man.

Lâm Thư kiên nhẫn ngồi trông chừng cho đến khi chuông báo hết giờ học buổi sáng vang lên, lúc này Lưu Phương cũng vừa tỉnh giấc.

Sau tiếng

"Cảm ơn"

lí nhí, Lưu Phương tự đi về ký túc xá.

Lâm Thư xách hộp cơm mua ở căng tin về phòng trọ.

Vừa bước ra khỏi cổng trường, cô bắt gặp người đàn ông cùng hai đứa nhỏ hôm nọ đang ngồi co ro gặm bánh ngô.

Về đến nhà, bà nội ngạc nhiên hỏi:

"Hôm qua cháu bảo sắp thi nên trưa không về ăn cơm cơ mà?"

Lâm Thư giải thích:

"Hôm nay trống tiết nên cháu ra căng tin sớm, mua được cơm nên mang về luôn ạ.

"Bà cụ không hỏi thêm, chỉ nói:

"Bà có cắm thêm cơm rồi đấy.

"Lâm Thư bảo:

"Cháu không lấy nhiều cơm đâu ạ.

"Nói rồi, cô mang hộp cơm vào phòng.

Bà cụ bưng mâm cơm vào theo, vừa dọn mâm vừa kể:

"Hôm qua bà nghe người ta kháo nhau có một người đàn ông dẫn theo hai đứa con nhỏ ngủ lại ở cái miếu hoang đầu xóm.

Nhìn bộ dạng lam lũ, quê mùa lắm, chẳng biết có phải bọn vô gia cư không nữa.

"Lâm Thư trấn an:

"Chắc không phải đâu bà.

Mấy hôm nay họ lảng vảng trước cổng trường, nếu có vấn đề thì đã bị bảo vệ hỏi thăm rồi, sao dám đàng hoàng ngồi đấy được.

"Bà cụ gật gù:

"Cháu nói cũng phải.

Khu vực quanh trường an ninh tốt lắm, dân phòng tuần tra liên tục, nếu là phường trộm cắp thì bị tóm cổ từ lâu rồi."

"Nhưng mà bà nghe bà con trong hẻm đồn người đàn ông đó lên thành phố tìm vợ.

Liệu vợ anh ta có học ở trường cháu không nhỉ?"

Lâm Thư vờ như không biết, lắc đầu:

"Cháu cũng không rõ nữa bà ạ.

"Bà cụ chép miệng:

"Nếu đúng là học ở trường cháu mà chồng con tìm đến tận nơi vẫn không chịu ra mặt thì đúng là hạng đàn bà vô tình, hệt như gã Trần Thế Mỹ bỏ vợ bỏ con vậy.

"Lâm Thư mở nắp hộp cơm, múc một ít cơm vào bát nhỏ cho Bồng Bồng, rồi từ tốn nói:

"Bà ơi, mình là người ngoài, không hiểu rõ ngọn ngành câu chuyện thì đừng nên suy đoán bừa bãi.

Lỡ đâu không phải vậy, mình lại vô tình làm mang tiếng xấu cho người ta.

"Bà cụ đặt đĩa trứng rán lên bàn ăn nhỏ, phân bua:

"Thì bà cũng chỉ buôn chuyện với cháu vài câu thôi mà.

"Lâm Thư đặt Bồng Bồng ngồi vào ghế, đưa bát cơm có trộn sẵn trứng rán và rau xanh cho con bé.

Sợ con hóc, cô cẩn thận dùng kéo cắt nhỏ rau ra để Bồng Bồng dễ xúc.

Bồng Bồng cầm chiếc thìa nhỏ, chăm chú nhìn mẹ chuẩn bị đồ ăn xong xuôi mới bắt đầu xúc một thìa đầy ắp cơm và thức ăn đưa vào miệng, nhai tóp tép làm hai má phồng lên nom rất đáng yêu.

Có một cô con gái ngoan ngoãn, háu ăn thế này, Lâm Thư cũng thấy nhàn nhã hơn nhiều.

Lâm Thư nói với bà nội:

"Chỉ còn hai tuần nữa là đến kỳ thi rồi.

Từ giờ cháu sẽ ăn uống, tắm rửa luôn ở trường, buổi tối sẽ ở lại lớp ôn bài đến tám giờ mới về bà ạ.

"Nếu về nhà sớm, Bồng Bồng sẽ quấn lấy cô không buông, cô sẽ chẳng học hành gì được.

Trước đây trường quy định tám giờ tối là giờ giới nghiêm, sinh viên phải có mặt ở ký túc xá để điểm danh.

Tuy nhiên, nhận thấy khoảng thời gian này quá eo hẹp cho việc tự học, một số sinh viên đã kiến nghị lên ban giám hiệu.

Nhà trường đã linh động lùi giờ giới nghiêm xuống chín giờ tối.

Nhờ vậy, Lâm Thư thường canh lúc Bồng Bồng đã say giấc mới trở lại trường.

Bà cụ gật đầu đồng ý:

"Được thôi, vậy buổi tối bà chỉ cần chuẩn bị cơm cho hai bà cháu là đủ.

"Ăn xong, Lâm Thư rửa bát đũa rồi chơi đùa với con gái một lát trước khi chợp mắt ngủ trưa.

Đến giờ, Cố Quân gõ cửa gọi cô dậy.

Trong lúc đánh răng, Lâm Thư tranh thủ báo lại lịch trình buổi tối cho chồng nghe.

Cố Quân dặn dò:

"Tối muộn về hẻm tối tăm, nguy hiểm lắm.

Cứ đến giờ tan học, anh sẽ ra cổng trường đón em cùng về.

"Lâm Thư gật đầu đồng ý:

"Dạ.

"Buổi chiều lên lớp, Lâm Thư khá bất ngờ khi thấy Lưu Phương, người mới ngất xỉu vì sốt cao ban sáng, giờ đã có mặt ở lớp.

Lâm Thư khẽ nhíu mày.

Dù không mấy đồng tình với sự cố chấp này, nhưng cô cũng chẳng buồn lên tiếng can ngăn.

Với những người từng chịu cảnh sống dưới bùn lầy, khi đã nắm bắt được cơ hội đổi đời, họ sẵn sàng đánh cược cả mạng sống để vươn lên.

Những lời khuyên can lúc này đối với họ có khi lại chỉ như

"đàn gảy tai trâu"

Tô Kiến Bình vừa ngồi xuống cạnh Lâm Thư đã thì thầm hỏi:

"Lưu Phương sao rồi cậu?"

Tô Kiến Bình thở dài:

"Khuyên cậu ấy nghỉ học một hôm mà nhất quyết không chịu.

Nhìn cậu ấy bây giờ cứ như người bị rút cạn sức sống, lê lết đến lớp chứ chẳng đùa."

"Dù tính tình không hợp nhau, nhưng sự kiên cường của cậu ấy quả thực đáng nể.

"Điều này thì Lâm Thư hoàn toàn đồng ý.

Cô từng nghĩ bản thân mình kiếp trước đã nỗ lực hết mình, nhưng nếu đem ra so sánh với Lưu Phương, e rằng cô còn phải chạy dài mới theo kịp.

Lưu Phương có sự kiên cường đáng nể trong học tập, nhưng lại tỏ ra hồ đồ trong việc xử lý các mối quan hệ gia đình.

Nếu không khéo léo, chuyện này sẽ trở thành vết nhơ đeo bám cô ấy suốt đời.

Sau khi tan học lúc 5 rưỡi chiều, Lâm Thư chỉ mất nửa tiếng để xếp hàng, ăn uống và tắm rửa.

Chưa đến 6 giờ, cô đã có mặt tại lớp học.

Các sinh viên khác thì người lên lớp ôn bài, người lại chọn vào thư viện.

Trong lớp lúc này chỉ có lác đác vài người đang cắm cúi tự học trong im lặng.

Dù mải mê ôn tập nhưng Lâm Thư vẫn không quên chú ý thời gian.

Cô dự tính về nhà lúc 8 giờ, nếu lúc đó Bồng Bồng chưa ngủ, hai mẹ con vẫn có thể chơi đùa cùng nhau một lúc.

Gần 8 giờ, Lâm Thư xếp sách vở rồi rời khỏi lớp.

Mặc dù mới 8 giờ tối, nhưng thời đại này thiếu thốn các hình thức giải trí, lại ít đèn đường, nên bên ngoài trường học vắng vẻ lạ thường, hiếm hoi lắm mới thấy một bóng người qua lại.

Đa phần họ là những công nhân đi làm ca về muộn.

Vừa bước ra khỏi cổng trường, Lâm Thư đã thấy Cố Quân đang cầm đèn pin đứng đợi.

Cô chạy chậm lại chỗ anh, hỏi:

"Anh đợi em lâu chưa?"

Cố Quân lắc đầu:

"Anh cũng vừa mới tới thôi."

"Lúc nãy thấy một nữ sinh viên bước ra, anh lại tưởng là em.

"Lâm Thư ngạc nhiên:

"Giờ này mà vẫn còn nữ sinh ra ngoài à?"

Cố Quân cũng cảm thấy có điều gì đó bất thường, bèn suy đoán:

"Hay là cô giáo nào đó?"

Giáo viên sống ngoài trường cũng là chuyện bình thường, nên Lâm Thư cũng không để tâm thêm, cùng Cố Quân sóng bước về nhà.

Trên đường về, cô hỏi:

"Ba bố con kia vẫn tá túc ở cái miếu hoang hả anh?"

Cố Quân đáp:

"Ừ, lúc đi làm về anh có mang cho họ phích nước nóng, thấy họ đang rủ nhau ra nhà vệ sinh công cộng tắm rửa.

"Khi đi đến khúc ngoanh, hai người loáng thoáng nghe thấy tiếng phụ nữ thì thầm.

Dù không rõ là nói gì, nhưng tiếng người đàn ông gọi

"vợ ơi"

và tiếng đứa trẻ khóc gọi

"mẹ"

thì lại nghe mồn một.

Ánh đèn pin của Cố Quân tình cờ lướt qua góc tối, tiếng trò chuyện bỗng chốc im bặt.

Lâm Thư và Cố Quân bước qua khúc cua, đập vào mắt họ là cảnh tượng trong ngôi miếu hoang.

Ngoài ba bố con kia, còn có một người phụ nữ trẻ đang đứng quay lưng lại.

Sợ bị nhận mặt, người phụ nữ nọ nhất quyết không chịu quay đầu lại.

Chỉ cần nhìn lướt qua bóng lưng, Lâm Thư đã nhận ra ngay đó là ai.

Là Lưu Phương.

Lâm Thư:

Không ngờ lại có sự trùng hợp ngẫu nhiên đến vậy!

Lưu Phương dù không quan tâm đến bạn cùng phòng, nhưng lẽ nào lại không biết Lâm Thư sống ngay trong con hẻm này?

Nếu biết, có lẽ cô ta đã không chọn nơi này để gặp mặt.

Lâm Thư nắm lấy tay Cố Quân, không nói lời nào, bước nhanh hơn để nhanh chóng thoát khỏi nơi

"thị phi"

này.

Vừa mở cửa nhà, tiếng Bồng Bồng đã lanh lảnh vang lên:

"Mẹ!

"Lâm Thư vội vàng bước vào sân, không dám ngoảnh đầu nhìn lại.

Sau khi vào sân, Cố Quân hỏi:

"Em biết vợ của người đàn ông kia à?"

Lâm Thư bế Bồng Bồng lên, khẽ gật đầu:

"Cô ấy học cùng khoa với em.

"Cố Quân ngạc nhiên:

"Trùng hợp vậy sao?"

Lâm Thư thở dài, có phần bất lực:

"Đúng là quá trùng hợp."

"Nhưng cô ấy luôn miệng nói mình chưa kết hôn, chắc là sợ bị mọi người phát hiện ra bí mật này.

"Cố Quân khẽ nhíu mày:

"Thôi bỏ đi, chuyện gia đình người ta, mình tốt nhất đừng xen vào, cũng đừng tò mò hỏi han làm gì.

"Hai vợ chồng hoàn toàn đồng điệu trong quan điểm này.

Hôm sau đến lớp, Lâm Thư cảm nhận được một ánh nhìn thi thoảng lại lướt qua mình.

Và ánh nhìn đó xuất phát từ hướng của Lưu Phương.

Đến trưa, sau khi ăn xong và đang rửa hộp cơm, Lưu Phương bỗng tiến đến sau lưng cô, hạ giọng:

"Cậu có thể ra đây nói chuyện với tôi một lát được không?"

Lâm Thư thầm thở dài.

Quả nhiên, tối qua cô đã nhận ra Lưu Phương, và Lưu Phương cũng đã nhận ra cô.

Cô vẩy vẩy nước đọng trong hộp cơm, rồi theo Lưu Phương đến khu vực sân bóng rổ vắng người.

Lưu Phương đứng khựng lại, cúi gằm mặt ngập ngừng hồi lâu mới ngẩng lên nhìn cô:

"Tối qua, cậu nhận ra tôi đúng không?"

Lâm Thư thở dài bất lực, đáp lời:

"Cậu cứ yên tâm, chuyện của cậu tôi sẽ không hé răng với ai đâu, cậu không cần cất công đến tìm tôi để dặn dò.

"Khuôn mặt căng thẳng của Lưu Phương lúc này mới chùng xuống đôi chút.

Vốn không muốn rước họa vào thân, nhưng Lâm Thư vẫn tốt bụng nhắc nhở:

"Đời người còn dài, dù trong lòng cậu nghĩ gì, hay đã từng trải qua những gì, tôi vẫn khuyên cậu một câu:

Hãy suy nghĩ thật kỹ trước khi đưa ra bất kỳ quyết định nào, đừng tự tay hủy hoại tương lai và danh tiếng của chính mình.

"Nghe vậy, người Lưu Phương bỗng cứng đờ.

Cô ta cắn chặt môi, một lúc lâu sau mới quay mặt đi, né tránh ánh nhìn của Lâm Thư.

Đôi mắt cô ta đỏ hoe, giọng nói nghẹn ngào, cố kìm nén:

"Bọn họ chính là vết nhơ trong cuộc đời tôi!

"Lâm Thư sững sờ, có chút hối hận vì đã nói quá nhiều.

Lưu Phương bất ngờ ngẩng đầu lên, đôi mắt ngấn lệ:

"Tôi biết, trong mắt mọi người, tôi chỉ là một người đàn bà tồi tệ, nhẫn tâm vứt bỏ chồng con.

Tôi không muốn biện bạch, ừ thì tôi là một kẻ tồi tệ."

"Nơi tôi đi thanh niên trí thức là một vùng quê nghèo nàn, hẻo lánh.

Vừa chân ướt chân ráo đến nơi, tôi đã bị đám đàn ông ế vợ trong làng dòm ngó.

Có một nữ thanh niên trí thức bị làm nhục, uất ức quá đã gieo mình xuống sông tự vẫn.

Sợ phải chịu chung số phận, tôi đành nhắm mắt đưa chân, tìm một bến đỗ an toàn, lấy bừa một người."

"Tôi không hề có tình cảm, nhưng vì để tự bảo vệ bản thân, tôi đã phải làm vợ một gã nông dân thô lỗ, bẩn thỉu.

Tôi không cam tâm, tôi luôn nung nấu ý định trốn thoát khỏi cái nơi quỷ quái đó!"

"Nhưng.

bọn họ vẫn tìm được tôi."

Nói đến đây, Lưu Phương bật khóc nức nở, hai tay ôm mặt, đôi bờ vai run lên bần bật.

"Tôi không muốn nhận họ, tôi thừa nhận mình là một người đàn bà tồi tệ, một người mẹ nhẫn tâm."

Tiếng khóc nghẹn ngào của cô ta chất chứa sự giằng xé nội tâm sâu sắc.

Có lẽ, những lời nói tuyệt tình kia không hoàn toàn xuất phát từ trái tim, ẩn sâu bên trong, cô ta vẫn còn chút tình người.

Với vốn kiến thức lịch sử phong phú, Lâm Thư hiểu rõ đằng sau phong trào thanh niên trí thức về nông thôn là vô vàn những góc khuất tăm tối.

Bên cạnh những nơi bình yên, chất phác như đội sản xuất Hồng Tinh, vẫn còn đó những chốn ngục tù tăm tối, nơi ánh sáng văn minh chưa chạm tới.

Trong suốt mười năm ấy, có biết bao thanh niên trí thức đã mãi mãi nằm lại nơi đất khách quê người, hoặc bị chà đạp, ép buộc trở thành công cụ sinh đẻ, không bao giờ có cơ hội trở về quê hương.

Lâm Thư im lặng hồi lâu, rồi nhẹ nhàng vươn tay vỗ về bờ vai đang run lên của Lưu Phương.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập