Lâm Thư về đến nhà, tay cứ gãi liên tục:
"Biết thế chẳng đi xem đom đóm làm gì, người toàn vết muỗi đốt.
"Đang định lãng mạn một chút mà phải trả giá bằng máu.
Đám muỗi ngoài bờ sông đêm nay coi như được một bữa no nê.
Cố Quân da dày thịt béo nên chẳng bị đốt mấy.
Cố Quân nói:
"Để anh đun ít nước ngải cứu cho em tắm nhé.
"Tắm rửa xong xuôi.
Khắp người cô tỏa ra mùi hương ngải cứu thanh mát.
Hương thơm ấy làm Cố Quân rạo rực không yên, nhưng cô vừa ngả lưng xuống giường là đã ngủ thiếp đi.
Cố Quân:
".
"Thôi được rồi, để cô ấy nghỉ ngơi thêm vậy.
Giấc ngủ này kéo dài cho đến tận lúc chuẩn bị lên đường đi Khai Bình.
Lâm Thư đã xin nghỉ phép đại đội trưởng từ trước, xin cấp đủ mọi loại giấy giới thiệu cần thiết, bao gồm cả giấy giới thiệu để đổi tên.
Để phòng hờ, cô còn viết sẵn đơn xin đổi tên, đem lên Ủy ban Cách mạng công xã và thành phố để xin dấu mộc.
Sáng sớm tinh mơ, Cố Quân gọi cả Tề Kiệt đi cùng, hộ tống Lâm Thư, bà nội và Bồng Bồng ra tận ga tàu hỏa.
Đến cửa ga, Tề Kiệt dặn:
"Lúc nào mọi người về, cháu với anh Quân lại ra đón nhé.
"Bà cụ rối rít cảm ơn:
"Bà chưa thấy cậu thanh niên nào nhiệt tình như cháu, cảm ơn cháu nhiều lắm.
"Tề Kiệt cười đáp:
"Bà ơi, bà nói thế là khách sáo quá rồi, cháu gọi cháu rể bà là anh, gọi cháu gái bà là chị dâu, đều là người một nhà cả, bà đừng khách sáo ạ.
"Nói rồi, cậu đưa tay vẫy vẫy bé Bồng Bồng:
"Cục cưng, đi chơi về đừng có quên chú Tề đấy nhé.
"Thấy cậu vẫy tay, cô nhóc cũng giơ tay vẫy lại.
Trái tim Tề Kiệt như tan chảy.
Cô nhóc này đáng yêu quá chừng.
Nếu không sợ bị loạn vai vế khi gọi Cố Quân là anh, cậu nhất định phải nhận làm cha nuôi của con bé.
Cố Quân dặn dò Lâm Thư:
"Lên tàu rồi thì đừng nói chuyện nhiều với người lạ, cũng đừng lo chuyện bao đồng.
Em với bà nội đi cùng nhau, lúc nào cũng phải có một người thức canh, em nhớ chưa?"
Lâm Thư gật đầu:
"Em nhớ rồi.
"Vừa nói cô vừa trêu:
"Ghê thật đấy, mới ra ngoài một lần mà cái gì cũng tỏ tường rồi.
"Cố Quân gắt yêu:
"Anh làm ở nhà ăn, ngày nào chẳng nghe người ta tán gẫu chuyện nam tào bắc đẩu, nên kiến thức tự nhiên cũng mở mang ra nhiều.
"Lâm Thư mỉm cười:
"Những nguy hiểm trên tàu hỏa em biết mà, em sẽ cẩn thận.
"Sau khi tạm biệt hai người, Lâm Thư cùng bà nội bế con vào ga.
Chuyến tàu kéo dài bảy tám tiếng đồng hồ, quá nửa thời gian họ dành để ngủ.
Mùa hè ngày dài đêm ngắn, lần này đến Khai Bình, trời vẫn còn sáng rực.
Họ không đến nhà họ Vương ngay, mà thuần thục bắt xe buýt đến thẳng nhà khách từng ở lần trước.
Tối nay bà nội đã thấm mệt, Lâm Thư không muốn bà phải đối diện với vẻ mặt lạnh nhạt của bố mẹ Vương, tránh làm ảnh hưởng đến việc nghỉ ngơi.
Bà cụ trải giường xong, Lâm Thư đi xách nước nóng về tắm cho Bồng Bồng trước, rồi hai bà cháu tranh thủ ra nhà ăn dùng bữa.
Nhà ăn bảy giờ là đóng cửa rồi.
Phải gói đồ ăn mang về, đợi tắm rửa xong mới ăn.
Vệ sinh cá nhân xong xuôi, Lâm Thư đưa một cái bánh bao cho bé Bồng Bồng gần mười một tháng tuổi gặm nhấm, còn cô và bà cụ thì bắt đầu dùng bữa.
"Bà ơi, sáng mai cháu tự đi đổi tên, đi một lát rồi về ngay, bà ở nhà khách trông Bồng Bồng giúp cháu, đến chiều mình hẵng qua nhà họ Vương, được không bà?"
Bà cụ đáp:
"Cháu cứ sắp xếp, bà thế nào cũng được.
"Bây giờ đến nhà con trai con dâu, bà cụ chỉ có cảm giác như đi lo công chuyện, tiện đường thì ghé thăm những người họ hàng không mấy thân thiết mà thôi.
Bàn bạc xong lịch trình, ăn tối xong.
Do chặng đường di chuyển quá mệt mỏi, hai bà cháu cùng đứa trẻ vừa ngả lưng xuống giường đã chìm vào giấc ngủ say.
Sáng hôm sau, Lâm Thư dậy thật sớm ra nhà ăn mua bánh bao và cháo mang về.
Cô ăn ngấu nghiến chiếc bánh bao, tu ngụm nước rồi cầm giấy giới thiệu và giấy chứng nhận hộ khẩu, hăm hở đến văn phòng ủy ban phường nơi quản lý hộ khẩu gốc của nguyên chủ.
Cứ ngỡ thủ tục sẽ rườm rà, phiền phức lắm, ai ngờ người ta duyệt hồ sơ nhanh chóng, chỉ cần dặn cô về báo cáo lại với nơi đăng ký hộ khẩu hiện tại là xong.
Lâm Thư nhìn dòng chữ
"Vương Tuyết"
trên sổ hộ khẩu nay đã được đổi thành
"Vương Lâm Thư"
, trong lòng thấy sảng khoái, nhẹ nhõm vô cùng.
Ban đầu cô chỉ định đổi một chữ, nhưng đọc đi đọc lại cứ nghe như đang gọi
"Chú Vương"
, nên cô quyết định thêm luôn chữ
"Lâm"
vào cho vuông.
Sau này người ta gọi cô là
"Lâm Thư"
, cũng coi như là gọi bằng tên thật của cô rồi.
Vương Tuyết đã từng tồn tại.
Nhưng cô cũng đang tồn tại.
Cô không thể vì hiện tại mình đang sống trong thân phận Vương Tuyết mà phải chấp nhận mọi thứ, xóa bỏ sạch trơn quá khứ của chính mình.
Tên gọi chính là minh chứng cho sự tồn tại của cô ở kiếp trước.
Cô không ốm đau bệnh tật, cũng chẳng gặp tai nạn gì mà tự dưng lại xuyên không vào cuốn tiểu thuyết này.
Còn Vương Tuyết kia cũng chưa đến lúc chết, coi như là bốc hơi một cách vô cớ.
Cô luôn có dự cảm rằng, hai người họ đã hoán đổi không gian và thời gian cho nhau.
Sự hoán đổi không gian kỳ lạ này, chẳng biết mang ý nghĩa gì.
Lâm Thư lắc đầu, gạt đi những suy nghĩ vẩn vơ, không muốn tự rước lấy phiền não, xua đuổi những ý nghĩ hỗn độn ra khỏi đầu.
Cất gọn giấy tờ, gương mặt cô bừng sáng nụ cười tươi tắn.
Bước ra khỏi cổng ủy ban phường, Lâm Thư nhìn bóng mình in trên mặt đất, cô mỉm cười vẫy tay:
"Chào cậu, Lâm Thư.
"Cái tên đã bị chôn vùi gần hai năm trời của cô cuối cùng cũng được đàng hoàng xuất hiện trở lại.
Hành động ngớ ngẩn của cô khiến những người qua đường phải ngoái lại nhìn như nhìn một kẻ ngốc.
Lâm Thư đang vui, hoàn toàn chẳng bận tâm đến ánh mắt người khác, cô ôm tâm trạng phấn khởi quay thẳng về nhà khách.
Về đến nhà khách, Lâm Thư háo hức định khoe với bà nội chuyện đổi tên trót lọt, nhưng vừa mở cửa phòng ra, cô đã đụng ngay bố mẹ Vương đang ngồi chễm chệ bên trong.
Cô sững sờ:
"Sao bố mẹ lại ở đây?"
Bố Vương gắt gỏng:
"Nếu không phải sáng nay chị mày ra nhà ăn ăn sáng, tình cờ nhìn thấy mày rồi chạy về báo, thì chúng tao cũng chẳng biết hai người đã về."
"Đã về đến nơi rồi, sao không chịu về nhà?"
Cố Quân không có mặt, mẹ già và đứa con gái không được chào đón này mà về nhà, ông ta kiểu gì cũng phải sắp xếp cho một chỗ để ở.
Mẹ Vương cũng hùa theo:
"Đúng thế, về nhà trải chiếu nằm dưới đất cũng ngủ được, hơi đâu mà tốn tiền ra nhà khách ở.
"Hai cái người này.
Thật sự làm mới lại nhận thức của Lâm Thư.
Hồi ở đội sản xuất cãi nhau chí chóe là thế, vậy mà giờ lại có thể muối mặt đến nói những lời đường mật.
Xem ra cái danh tiếng của họ đã thối hoắc đến mức không thể cứu vãn nổi nữa rồi, nên mới phải cuống cuồng chạy đến đón bà cụ.
Lâm Thư thẳng thừng:
"Muốn chúng tôi về nhà mà lại bắt ngủ dưới đất thì ai thích về thì về, dù sao tôi và bà nội chắc chắn là không về rồi.
"Bố Vương liếc nhìn vợ, hạ giọng:
"Lúc đi đã dặn bà những gì, bà quên hết rồi à?"
Mẹ Vương bĩu môi.
Sao mà quên được chứ.
Bảo bằng mọi giá phải dỗ ngọt bà cụ và đứa con gái thứ hai về nhà, để hàng xóm xung quanh khỏi xì xào bàn tán nữa.
Bà ta miễn cưỡng cất lời:
"Con Vân mấy hôm nay ngủ lại ký túc xá, phòng nó đã được dọn dẹp sạch sẽ rồi, cô với bà nội về ngủ tạm phòng nó đi.
"Thế còn nghe được.
"Thế còn cơm nước ba bữa thì sao?"
Mẹ Vương bực dọc:
"Ăn ăn ăn, lúc nào cũng chỉ biết ăn, mày đúng là cái thứ ăn bám."
"Cơm bưng nước rót ngày ba bữa hầu hạ tận răng, thế đã vừa lòng chưa?
"Lâm Thư hỏi nốt:
"Thế có thịt có trứng không?"
Mẹ Vương hít một hơi thật sâu, dằn giọng:
"Đủ để mày không chết đói.
"Không ngờ bà ta còn chuẩn bị cả thịt.
Lần này đúng là chịu chơi thật.
Bố Vương lên tiếng:
"Chỗ ở đã lo, cơm nước cũng đã có người lo, về đến nhà rồi thì hai người đừng có mà ăn nói lung tung nữa đấy.
"Bà cụ ngồi trên giường, lạnh nhạt đáp:
"Nếu hai người cư xử phải phép, tôi tất nhiên sẽ không ra ngoài nói xấu gì.
"Vợ chồng họ Vương thở phào nhẹ nhõm, rồi chuyển ánh mắt sang Lâm Thư.
Lâm Thư nhún vai:
"Được tiếp đãi cơm ngon canh ngọt thế này, con làm sao dám bưng bát ăn cơm rồi đặt đũa xuống chửi đổng được, đúng không mẹ?"
Mẹ Vương:
Chứ mày chửi ít lắm chắc?
Bố Vương giục:
"Thu dọn đồ đạc đi, chúng ta về thôi.
"Lâm Thư phản đối:
"Bây giờ chưa về được đâu.
"Hai vợ chồng nhíu mày nhìn cô.
Con ranh này lại định giở trò gì đây?
Lâm Thư lườm họ một cái, giải thích:
"Người ta mà hỏi thăm về lúc nào, gặp ai tinh ý rành giờ giấc tàu chạy, họ thừa biết chúng tôi đã về từ tối qua.
Thế mà chúng tôi lại không về nhà ngay, bố mẹ tính giấu mặt đi đâu?"
Lời nhắc nhở của cô khiến hai vợ chồng bừng tỉnh.
Bố Vương gật gù:
"Phải phải, vẫn là Nhị Nha chu đáo.
"Lâm Thư:
Cô chẳng thèm nghe mấy lời khen sáo rỗng này.
Nếu không phải sợ họ lải nhải dai dẳng, cô cũng chẳng buồn nhắc nhở.
Diễn kịch mà không biết diễn cho trót, lại còn phải để người ngoài nhắc tuồng.
Đầu óc hai vợ chồng này đúng là chậm tiêu.
Bố Vương suy tính một hồi rồi nói:
"Vậy chiều nay hai người cứ ở lại nhà khách, tầm sáu giờ bố sẽ sang đón về nhà ăn tối.
"Hẹn xong giờ giấc, hai vợ chồng liền rời đi.
Bà cụ nhìn qua cửa sổ, ái ngại dõi theo bóng con trai và con dâu khuất dần khỏi nhà khách.
"Hồi xưa bà chẳng nghĩ họ đến mức ngốc nghếch thế này đâu, giờ thì bà thấy rõ rồi.
Thằng Bằng đúng là giống họ y như đúc.
"Lâm Thư nghe vậy bèn tò mò hỏi:
"Bà ơi, Vương Bằng là cháu đích tôn của bà, sao cháu thấy bà lại tỏ ra lạnh nhạt với nó thế?"
Bà cụ thở dài:
"Thằng bé đó bị bố mẹ nó chiều hư rồi."
"Trước lúc nó năm sáu tuổi, bà với ông nội cháu cưng nó lắm.
Nhưng cháu có biết không, từ lúc lên sáu bảy tuổi, chẳng hiểu có phải do mẹ cháu xúi giục không, mà hễ thấy ông bà là nó lại gọi đồ già sắp chết."
"Nó còn bảo đồ ăn ngon phải phần hết cho nó, cháu không có phần, nếu không nó sẽ bảo bố mẹ nó không phụng dưỡng ông bà nữa."
"Cháu nghĩ xem, ông bà nghe vậy sao mà không chạnh lòng, sao có thể tiếp tục cưng chiều nó được nữa?"
Lâm Thư đồng tình:
"Thế thì đúng là không thể nào ạ.
"Bố mẹ chính là người thầy đầu tiên của con cái.
Rõ ràng, vợ chồng nhà họ Vương đã thất bại trong vai trò người thầy này.
Dù là Vương Bằng, hay Vương Vân – người chị ít khi qua lại với cô, đều mang trong mình bản tính ích kỷ, vụ lợi.
"Thôi, mình đừng nhắc đến họ nữa."
Lâm Thư đưa tờ giấy chứng nhận đã đổi tên cho bà nội xem:
"Bà ơi, bà xem tên mới của cháu này.
"Bà cụ cầm lấy xem, đọc nhẩm:
"Vương Lâm Thư.
.."
"Dạ."
Lâm Thư lanh lảnh đáp.
Bà cụ ngước nhìn cô, thắc mắc:
"Chẳng phải lúc trước cháu nói đổi thành Vương Thư sao?"
Vẻ mặt Lâm Thư tỏ vẻ khó nói, cô bảo:
"Bà thử đọc lại tên đó vài lần xem.
"Bà cụ nghe lời, đọc lại:
"Vương Thư, Vương Thư, Chú Vương, Vương.
Tiếng đọc bỗng ngừng bặt, bà ngạc nhiên nhìn cháu gái.
Lâm Thư thở dài gật đầu, bất lực giải thích:
"Cháu sợ người ta gọi cháu lại nhầm thành bố cháu.
"Cô không nhớ nhầm thì có người gọi bố Vương là Vương kỹ sư, cũng có người gọi ông là Chú Vương.
Lạ lùng thật đấy, lúc trước người ta gọi cô là Lâm Thư, cô thấy bình thường lắm, cớ sao ghép thêm họ Vương vào lại nghe kỳ quặc thế này?
Thôi kệ đi, miễn là đổi được tên là tốt rồi.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập