Chương 64: Hai chương gộp một (2/2)

Nhỡ đâu bố mẹ Vương đổi ý.

Hoặc hồ sơ bị vướng mắc ở một khâu nào đó.

Bước ra khỏi Ủy ban công xã, Lâm Thư nở nụ cười rạng rỡ.

Cố Quân ân cần nhắc nhở:

"Vui thì vui nhưng lúc đạp xe nhớ nhìn đường cẩn thận nhé.

"Lâm Thư thở dài:

"Khổ lắm biết rồi, anh nói hoài, em sẽ cẩn thận mà.

Anh cũng mau đi làm đi.

"Thấy còn sớm, Cố Quân nán lại:

"Anh đợi em về rồi đi.

"Lâm Thư cười đùa:

"Thôi sến súa quá đi.

"Cô leo lên chiếc xe đạp hai tám, lảo đảo một chút rồi mới lấy lại thăng bằng.

Lý do là chiếc xe đạp quá cao, cô ngồi trên yên mà chỉ có một chân chạm tới đất.

Lâm Thư vừa thong dong đạp xe vừa ngân nga vài câu hát, đến những đoạn dốc cô bóp phanh, giảm tốc độ.

Bất thình lình, từ trong lùm cỏ rậm rạp bên đường, một bóng xám trắng lao ra, khiến cô giật mình hoảng hốt.

Tay lái chao đảo, một tiếng

"Rầm"

vang lên.

Cô đã ngã nhào xuống thửa ruộng vừa mới cày bừa.

Lâm Thư lồm cồm bò dậy từ đống bùn.

Toàn thân từ đầu đến chân lấm lem bùn đất.

Cô không biết nên trách Cố Quân vì có cái miệng

"quạ đen"

hay tự trách bản thân đã không nghe lời anh.

Cúi xuống nhìn, một mảng quần nơi đầu gối đã bị rách bươm.

Vết thương đau rát nhưng cô càng xót xa hơn khi nghĩ đến việc chiếc quần này lại sắp phải đắp thêm miếng vá.

Cô cố gắng kéo chiếc xe đạp lên bờ ruộng, kiểm tra cẩn thận một lượt.

May mắn thay chiếc xe không bị hề hấn gì, cô mới thở phào nhẹ nhõm.

Đây là món đồ đắt tiền, nếu làm hỏng cô không biết lấy đâu ra tiền mà đền.

Lúc dắt xe đi, Lâm Thư mới cảm thấy cổ chân nhói đau, đầu gối cũng bị trầy xước.

Cố Quân bước vào nhà ăn, trong lòng bỗng dấy lên linh cảm không lành, nhưng anh không quá để tâm.

Vừa đến nơi, anh chạm mặt ngay Lý Thúy, người đàn bà từng gây khó dễ cho anh hôm đến phỏng vấn.

Bà ta vừa thấy anh đã hầm hầm nét mặt.

Cố Quân mặc kệ, đi thẳng vào bếp.

Dù chưa đến giờ làm việc, nhưng trong bếp đã có bốn, năm phụ bếp có mặt.

Họ đang vừa ăn bánh táo đỏ vừa trò chuyện rôm rả.

Thấy Cố Quân bước vào, tiếng cười nói bỗng nhiên bặt hẳn.

Rõ ràng là họ đang cố tình cô lập anh.

Cố Quân không nói lời nào, lặng lẽ bắt tay vào chuẩn bị công việc.

Món bánh bao đường đỏ kia là khẩu phần ăn sáng.

Mặc dù là nhân viên nhà ăn, nhưng mỗi bữa ăn của họ đều bị trừ vào tiêu chuẩn lương thực hàng tháng.

Những người làm ca chín giờ sáng thường ăn sáng ở nhà để tiết kiệm, ít ai đến nhà ăn ăn sáng.

Anh đã để ý thấy mấy người này hai ngày nay đều đến sớm và lấy bánh bao, bánh bao chay của nhà ăn ra ăn.

Cố Quân chắc mẩm, đây chính là

"chiến lợi phẩm"

mà Lý Thúy để dành cho họ.

"Phép vua thua lệ làng"

, Cố Quân thấu hiểu đạo lý đó.

Anh chỉ muốn yên ổn làm việc trong hai tháng rồi rời đi, không muốn vướng vào những rắc rối không đáng có.

Thường thì mỗi đầu bếp sẽ có một phụ bếp hỗ trợ nhặt rau, thái rau, nhưng Cố Quân lại lủi thủi làm một mình, từ khâu chuẩn bị đến khi đứng bếp xào nấu.

Từ lúc rửa rau, thái thịt, xào nấu, chia phần thức ăn cho đến việc dọn dẹp, cọ rửa các dụng cụ nhà bếp mà mình phụ trách, Cố Quân phải làm quần quật từ chín giờ sáng đến tận một giờ chiều mới xong việc.

Nghỉ ngơi đến hai rưỡi chiều, anh lại tiếp tục công việc.

Cố Quân khẽ vươn vai, xoa bóp cánh tay nhức mỏi rồi bước về ký túc xá nghỉ ngơi.

Vì nhiều nhân viên nhà ăn sống ở thành phố nên Cố Quân được xếp ở chung ký túc xá với các công nhân phân xưởng.

Vừa bước vào phòng, thấy anh, mấy người bạn cùng phòng đang nói chuyện liền kéo anh lại hỏi:

"Nghe nói cậu là cháu trai đằng ngoại của chủ nhiệm Hạ ở phân xưởng mình, nhờ có quan hệ với bà ấy nên mới được vào làm ở nhà ăn, có đúng không?"

Cố Quân khẽ nhíu mày.

Anh hỏi lại:

"Ai nói thế?"

Người bạn cùng phòng đáp:

"Thấy mấy người bên nhà ăn các cậu đồn ầm lên, còn bảo cậu cậy có ô dù, chèn ép hai người kia mất cơ hội.

"Cố Quân cứ tưởng có thể yên ổn làm việc ở nhà ăn hai tháng, ai ngờ người ta lại ngứa mắt với anh, không chỉ bịa đặt vu khống anh mà còn kéo cả chủ nhiệm Hạ vào chuyện này.

Anh nghiêm nghị đính chính:

"Tôi không có họ hàng gì với chủ nhiệm Hạ cả, bà ấy chỉ viết thư giới thiệu cho tôi thôi.

Tôi trúng tuyển vào nhà ăn là nhờ thực lực của mình."

"Về phần hai người kia, tôi tin chủ nhiệm Dương sẽ có lời giải thích thỏa đáng cho mọi người.

"Mấy người bạn cùng phòng ngớ người:

"Ý.

ý cậu là sao, cậu định đi báo cáo với chủ nhiệm Dương à?"

Cố Quân:

"Chuyện này liên quan đến danh dự của chủ nhiệm Hạ, không thể làm ngơ được."

"Thế cậu đừng nói là do bọn tôi tiết lộ đấy nhé!

"Cố Quân gật đầu:

"Yên tâm."

"Vậy ra cậu không có người chống lưng, mà là đang bị chơi xỏ à?"

"Kỳ lạ thật, cậu mới vào làm được một tuần, sao lại đắc tội với người ta nhanh thế?"

Cố Quân khẽ lắc đầu, khi chưa có bằng chứng xác thực, dù có biết ai là người tung tin đồn cũng không thể nói ra.

Nói ra không có bằng chứng, khéo lại bị quy tội vu khống người khác.

Buổi chiều, Cố Quân đến nhà ăn sớm hơn thường lệ, anh đứng đợi trước cửa phòng làm việc của chủ nhiệm Dương.

Lúc chủ nhiệm Dương đến nơi, thấy anh liền ngạc nhiên hỏi:

"Đồng chí Cố Quân, cậu có chuyện gì vậy?"

Cố Quân đáp:

"Có việc này chắc phải phiền chủ nhiệm Dương ra mặt giải thích giúp ạ.

"Chủ nhiệm Dương nhướng mày:

"Vào phòng rồi nói.

"Bước vào văn phòng, Cố Quân thuật lại nguyên văn những lời đồn đại mình nghe được ở ký túc xá.

Nghe xong, chủ nhiệm Dương tức giận đập bàn một cái rầm:

"Cái nhà ăn này có lèo tèo vài mống nhân viên mà suốt ngày buôn chuyện thị phi, tôi thấy bọn họ rảnh rỗi quá rồi đấy!

"Ông quay sang nói với Cố Quân:

"Được rồi, tôi đã nắm được sự việc, cậu cứ về làm việc đi.

"Khi Cố Quân rời đi, chủ nhiệm Dương vỗ trán một cái rõ kêu.

Chẳng cần suy nghĩ nhiều cũng biết những lời đàm tiếu này chắc chắn sẽ lan truyền khắp nơi.

Xem ra sáng mai lúc chín giờ, ông phải tập hợp cả hai ca làm việc sáng và chiều tối lại để họp một trận ra trò.

Tan ca, Cố Quân lại lầm lũi trong màn đêm đạp xe về đội sản xuất.

Trừ ngày đầu tiên, anh ngày nào cũng đều đặn về nhà.

Về đến cổng, anh đẩy cửa bước vào sân.

Sợ con gái đã ngủ nên anh không dám lên tiếng gọi.

Nhưng Lâm Thư đã nghe thấy tiếng động, cô gọi với ra:

"Con bé vẫn chưa ngủ đâu.

"Cố Quân cất xe đạp, môi nở nụ cười bước vào nhà.

Nhưng vừa bước qua ngưỡng cửa, nụ cười trên môi anh chợt tắt lịm khi ngửi thấy mùi thuốc rượu nồng nặc.

"Mùi thuốc rượu ở đâu ra thế này?"

Lâm Thư ngạc nhiên:

"Mũi anh thính thật đấy?"

Cố Quân nhíu mày lo lắng:

"Em bị sao vậy?"

Lâm Thư giơ bàn chân đang sưng vù lên cho anh xem:

"Em bị bong gân.

"Cố Quân vội vàng ngồi thụp xuống, nâng chân cô lên kiểm tra.

Chỗ mắt cá chân sưng tấy một cục to.

Sắc mặt anh trở nên căng thẳng:

"Có đau lắm không em?"

Lâm Thư trấn an:

"Để yên thì không sao, cử động mới thấy hơi nhói.

Cô y tá ở trạm xá bảo nghỉ ngơi một ngày là xẹp thôi.

"Cố Quân gặng hỏi:

"Sao lại bị bong gân?"

Lâm Thư tránh ánh mắt anh, ấp úng:

"Thì.

lúc đi làm không để ý, trượt chân ngã xuống ruộng bùn.

"Cô không dám thú nhận mình ngã xe đạp, sợ anh xót ruột rồi cấm tiệt cô đi xe luôn.

Lâm Thư cứ ngỡ anh sẽ mắng cô đi đứng không cẩn thận, nhưng thật bất ngờ, anh chỉ nhẹ nhàng hỏi:

"Thế em đã ăn cơm, tắm rửa gì chưa?"

Lâm Thư hơi ngớ người, đáp:

"Cơm thì ăn rồi, nhưng chưa tắm, đợi anh về xách nước cho em.

"Bé Bồng Bồng từ lúc thấy bố về đã vươn tay đòi bế, nhưng mãi không thấy bố quan tâm, cô nhóc bắt đầu mếu máo, chực khóc.

Cố Quân nói:

"Đợi em tắm xong, anh bôi thêm chút thuốc rượu cho em.

"Lâm Thư gật đầu.

Cố Quân đứng dậy định ra ngoài lấy nước, thấy con gái đang tủi thân, anh không bế mà chỉ nắm nhẹ tay con, dỗ dành:

"Ngoan nào.

"Nói rồi anh quay ra ngoài đun nước nóng.

Lúc quay lại, Cố Quân tháo pin từ đèn pin lắp sang chiếc đài radio, bật nhạc dỗ con, rồi dùng chăn gối chặn xung quanh giường để bảo vệ con.

Nghe thấy tiếng nhạc, cô nhóc lập tức im bặt, miệng nhoẻn cười, hai tay vung vẩy thích thú.

Lâm Thư định mang giày bước xuống giường thì bị Cố Quân bế bổng lên.

Cô thoáng bất ngờ, chống chế:

"Em đâu có què.

"Cố Quân kiên quyết:

"Bị bong gân thì phải hạn chế đi lại, tránh đụng nước.

"Lâm Thư đành ngoan ngoãn gật đầu.

Với sức vóc của Cố Quân, vác cả tạ lúa đi bộ mấy dặm đường còn chẳng xi nhê gì, bế cô một quãng ngắn ra nhà tắm lại càng không thấm tháp vào đâu.

Đặt cô ngồi xuống chiếc ghế trong nhà tắm, anh dặn:

"Tắm xong thì gọi anh nhé.

"Lâm Thư gật đầu:

"Anh mau ra trông con đi.

"Cố Quân

"ừ"

một tiếng, cẩn thận khép cửa lại.

Đến khi cô cất tiếng gọi, anh mới vào bế cô ra.

Trong lúc cẩn thận xoa thuốc rượu cho vợ, anh buột miệng:

"Hay là.

anh nghỉ việc ở thành phố, ở nhà chăm sóc hai mẹ con.

"Mới vắng mặt có một tuần mà cô đã bị ngã thế này, sau này biết tính sao.

Nghe vậy, Lâm Thư vội vàng ngăn lại:

"Thôi đi, em có phải búp bê sứ đâu, cũng chẳng phải cây tầm gửi yếu đuối cần anh bao bọc mới sống nổi.

"Cố Quân phân bua:

"Nhưng anh không yên tâm.

"Lâm Thư khẽ thở dài, thú nhận:

"Thật ra.

em bị ngã xe đạp.

"Cố Quân ngước mắt nhìn cô.

Lâm Thư gượng cười:

"Thì.

tại em sợ anh không cho em đi xe đạp nữa nên mới nói dối.

Lần sau em sẽ nghe lời anh, đi đứng cẩn thận, không lơ đễnh nữa."

"Lần sau em nhất định sẽ nghe lời anh, cẩn thận nhìn đường, không làm qua loa cho có nữa.

"Trái với dự đoán, Cố Quân không hề trách móc, giọng anh vẫn rất đỗi dịu dàng:

"Anh không mắng em, anh chỉ lo thôi."

"Lần sau có chuyện gì thì cứ nói thẳng, đừng giấu anh."

"Với lại, quay lại chuyện lúc nãy.

Chúng ta là vợ chồng, sẽ cùng nhau đồng cam cộng khổ, nhưng mỗi người đều có con đường riêng, có những công việc ngoài xã hội phải lo, đâu thể lúc nào cũng kề vai sát cánh được.

"Cố Quân chau mày:

"Không phải chúng ta sẽ luôn sống ở đội sản xuất sao, công việc ngoài xã hội cũng chỉ là việc đồng áng, sao lại không thể luôn bên nhau?"

Lâm Thư chợt khựng lại.

Cô phải giải thích thế nào đây?

Chẳng lẽ lại nói toẹt ra là năm sau cô sẽ thi đại học, rồi hai người sẽ phải chịu cảnh

"ngưu lang chức nữ"

mấy năm trời?"

Biết đâu sau này đất nước đổi mới, được tự do đi lại khắp nơi, làm kinh tế thoải mái như lời Tề Kiệt nói, chúng ta không thể cứ chôn chân ở cái xó xỉnh này mãi được."

"Chúng ta phải nỗ lực để con cái có môi trường sống tốt hơn.

Tất nhiên, bản thân em cũng muốn vậy.

"Cố Quân nghe vậy, đáp lại:

"Đó là chuyện của tương lai, còn ý anh là bây giờ.

Con còn quá nhỏ, anh thực sự không yên lòng để hai mẹ con tự xoay xở.

"Nghe những lời này, Lâm Thư nghiêm mặt lại:

"Dù là bây giờ, anh cũng đừng dễ dàng từ bỏ công việc mà bao người đang tranh giành.

Vết thương của em dăm ba hôm là khỏi, nhưng công việc của anh có thể giúp mẹ con em sung sướng ít nhất là hai tháng."

"Nếu anh cảm thấy không vui, áp lực quá không gánh nổi thì em hiểu, nhưng nếu chỉ vì xót em mà bỏ việc thì em không đồng ý đâu.

"Cố Quân nhận ra sự kiên quyết của cô.

Anh không muốn vì chuyện này mà hai vợ chồng cãi nhau, làm cô phiền lòng.

Khẽ thở dài trong bụng, anh nhượng bộ:

"Là do anh nóng vội quá, sau này anh sẽ không nói những lời như vậy nữa.

"May mà ngày mai cô được nghỉ ngơi, ngày mốt bà nội cũng lên ở cùng.

Có thêm người trông nom, anh cũng yên tâm phần nào.

Bóp chân xong, Cố Quân ngẩng lên, chợt nhận ra có điều gì đó sai sai:

"Khoan đã.

"Lâm Thư thắc mắc:

"Sai ở đâu?"

Cố Quân phân trần:

"Rõ ràng mục đích của anh là muốn nhắc em cẩn thận hơn, sao cuối cùng lại thành ra em đang dạy bảo anh thế này?"

Lâm Thư bỗng xì hơi, nhún vai:

"Thì tại tự dưng anh đòi nghỉ việc mà.

"Cố Quân phì cười:

"Được rồi, được rồi, là lỗi của anh.

"Nói xong, anh ân cần hỏi:

"Nãy giờ mải nói chuyện, em có thấy đau không?"

Lâm Thư ngẩn người, lúc này mới nhận ra anh đã bóp thuốc xong từ đời nào.

Cô cười rạng rỡ:

"Anh không nói thì em cũng chẳng nhớ ra là đau luôn!

"Buổi trưa ra trạm y tế nắn khớp, cô đau ứa nước mắt, cái cô y tá cứ thế mà xoa nắn không thương tiếc.

Nãy giờ mải trách móc Cố Quân, cô lại quên béng mất cái đau.

Lâm Thư lườm anh:

"Anh cố tình nói thế để đánh lạc hướng em đúng không?

"Thực tình, cái giây phút ấy Cố Quân có ý định nghỉ việc thật, nhưng anh vẫn gật gù, ra vẻ đắc ý:

"Đúng thế."

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập