Chương 50: Hai chương gộp một

Lâm Thư ngày mong đêm ngóng, cuối cùng cũng chờ được đến ngày hết cữ.

Thời tiết hôm nay cũng đẹp, buổi trưa tương đối ấm áp, là một ngày thời tiết rất thích hợp để gội đầu tắm rửa.

Cố Quân đã hỏi thăm các thím từng sinh nở trong đội sản xuất, khi hết cữ, tốt nhất là tắm bằng nước lá ngải cứu.

Sáng trước khi ra khỏi cửa, Cố Quân đã đun sẵn một nồi nước ngải cứu to.

Đợi đến trưa anh tan làm về, nước cũng đã nguội hẳn.

Múc hết nước nguội ra thùng, anh lại đun một nồi nước ngải cứu mới, như vậy là có thể pha ra để tắm.

Chỗ này ít nhất cũng pha được bốn thùng nước, không chỉ đủ cho cô gội đầu mà còn đủ để tắm.

Cố Quân đã dùng rơm bịt kín các khe hở trong phòng tắm từ trước, còn xách nước ngải cứu nóng hổi vào phòng tắm từ sớm để hơi nóng xua tan cái lạnh.

Dù sao nhà vệ sinh ở ngay vách bên cạnh, cách một bức tường là hố phân, đốt chậu than ở đây có nguy cơ mất an toàn rất lớn.

Lâm Thư dọn sẵn quần áo, xà phòng, chỉ đợi Cố Quân gọi là đi.

Lúc Cố Quân gọi, cô ôm đồ đi ra khỏi phòng ngay.

Cố Quân nhắc nhở:

"Đừng tắm lâu quá.

"Lâm Thư căn bản không thèm để ý đến anh.

Là một người miền Nam chính gốc, một ngày không tắm đã thấy không sạch sẽ rồi.

Trong tháng ở cữ, Lâm Thư chỉ được tắm có năm lần, mà toàn là đánh nhanh rút gọn, bây giờ ra cữ rồi, sao có thể không ra sức kỳ cọ cho được.

Lâm Thư tắm được một lúc khá lâu, Cố Quân ở ngoài đã giục:

"Được rồi, phải gội đầu thôi.

"Nước tắm có bấy nhiêu thôi, lại không phải vòi hoa sen, thì tắm được bao lâu nữa?

Lâm Thư từ phòng tắm đi ra, chạy lạch bạch về phòng.

Nước gội đầu đã được đặt sẵn trong phòng, cô nằm lên giường của Cố Quân, để anh gội đầu giúp.

Dù sao lúc mang thai tháng cuối cũng là Cố Quân gội cho, cô chẳng có gì phải ngại ngùng cả.

Điều duy nhất khiến cô thấy hơi xấu hổ là lâu quá không gội đầu, cáu bẩn bết dính, mất mặt chết đi được.

Cố Quân không biết đã gội đầu cho cô bao nhiêu lần rồi, cũng quen tay lắm rồi.

Sau khi làm ướt tóc, anh mới mở lọ dầu gội đầu, quệt một cục lên đầu Lâm Thư vò xát.

Lâm Thư ngửi thử, hỏi:

"Không phải xà phòng à?"

Cố Quân:

"Nhờ người lên thành phố mua dầu gội đầu đấy.

"Lâm Thư hơi ngửa đầu nhìn anh.

Chu đáo vậy sao?

Còn chuẩn bị sẵn cả dầu gội đầu từ trước nữa.

Cái anh Cố Quân này thoạt nhìn hiền lành thật thà, nhưng cũng biết dỗ dành người khác phết.

Lâm Thư thấy rất hưởng thụ.

Khóe miệng cô khẽ nhếch lên, nhắm mắt lại tận hưởng sự phục vụ của anh.

Dưới yêu cầu của Lâm Thư, Cố Quân gội đầu cho cô hai lần, lau tóc khô được một nửa xong, cô ra sân ngồi phơi nắng.

Da đầu khô thoáng sạch sẽ, cảm giác khoan khoái khó tả, Lâm Thư cảm thấy mình như được sống lại vậy.

Cố Quân nghe tiếng con rên hừ hừ thì quay vào phòng, thấy con bé đã tỉnh, liền bế nó ra ngoài phơi nắng.

Cô bé trộm vía đã nảy nở hơn một chút, bệnh vàng da cũng lùi rồi, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo sạch sẽ, đôi mắt cũng mở to hơn nhiều.

Lâm Thư hỏi Cố Quân:

"Anh không đi ngủ à, chiều không đi làm sao?"

Cố Quân đáp:

"Cuối năm rồi, không có việc gì làm mấy, sáng đi rồi, buổi chiều cơ bản là không cần đi nữa.

"Lâm Thư bảo:

"Thế thì tốt, được nghỉ ngơi một thời gian.

"Cô nghĩ ngợi một chút, nhìn sang Cố Quân:

"Nếu anh rảnh thì ra ga tàu hỏa xem có vé đi thành phố Khai Bình vào mùng hai Tết không.

"Kể từ lúc gửi thư về nhà hơn nửa tháng trước, nhà họ Vương vẫn chưa hồi âm.

Chắc hẳn vẫn còn đang tức tối vụ mười một đồng và hộp sữa mạch nha kia.

Cố Quân ngẩn người:

"Gấp gáp về thế cơ à?"

Lâm Thư gật đầu:

"Mùng hai Tết trên tàu ít người, không khí cũng trong lành hơn.

Hơn nữa dịp Tết nhà mẹ đẻ em chắc chắn ăn uống đầy đủ, em không muốn ăn Tết xong mới về, lúc đó chỉ còn củ cải khô với dưa muối đâu."

"Lạp xưởng làm dịp Tết nhà mình cứ để dành ăn dần.

Cứ về nhà mẹ đẻ kiếm chác một phen đã, lấy lại một ít những gì trước đây đã bù đắp cho họ, biết đâu lúc đó tiền ở nhà khách và tiền vé tàu lúc về cũng chẳng cần chúng ta phải bỏ ra ấy chứ.

"Cố Quân:

"Cô chắc chắn đến thế cơ à?"

Lâm Thư liếc xéo anh một cái, cười:

"Chẳng phải đã có anh sao.

"Cố Quân hơi nhíu mày, đại khái cũng đoán được tác dụng của mình là gì.

Lâm Thư nói tiếp:

"Có thể sẽ cần anh phối hợp với em.

"Cố Quân:

"Câu này trước đây cô nói rồi.

"Lâm Thư cười nịnh nọt với anh:

"Cái này phải tập diễn trước chứ, nếu không thì phối hợp thế nào được?"

Cố Quân hỏi:

"Tập diễn thế nào?"

Lâm Thư đáp:

"Mặt mày đen kịt, ánh mắt hung dữ, ăn nói bất cần đời."

"Đến lúc đó em sẽ viết sẵn những lời anh cần nói, trước khi về anh cứ học thuộc lòng theo đó là được.

"Cố Quân hiểu ra rồi, cô thực sự muốn anh đóng vai một tên lưu manh đi đòi nợ đây mà.

Lâm Thư làm việc dứt khoát nhanh gọn, tóc vừa khô là cô lập tức chạy ngay vào phòng viết kịch bản.

Kể cả không lấy lại được hết mọi thứ, cũng phải bắt nhà họ Vương xuất huyết một phen.

Đợi đến tối, Cố Quân nhìn vào nội dung mà Lâm Thư vừa vội vàng viết ra, thật cạn lời.

Cô không còn là muốn anh đi đóng vai lưu manh nữa, mà là đi làm tướng cướp luôn rồi.

Anh ngờ vực hỏi:

"Làm thế này được thật không?"

Lâm Thư nói:

"Có hai kế hoạch.

Nếu họ không dùng số tiền đó chữa bệnh cho ông nội em, thì cứ làm ầm ĩ lên.

Còn nếu họ nói thật, thì mình linh hoạt một chút, đừng làm quá đà."

"Tóm lại anh cứ xem kỹ đi, có chỗ nào không hiểu thì hỏi em.

"Cố Quân quả thực có khá nhiều chữ không biết, nhưng liên kết các từ lại với nhau là hiểu ý ngay, cũng chẳng cần cô phải giải thích.

Lâm Thư đưa cho anh chiếc gương:

"Nhìn vào gương đi, nhớ phải tỏ ra hung dữ một chút.

"Cố Quân nhìn vào gương, mặt sầm lại, mày cau chặt.

Lâm Thư nhìn mà cạn lời.

Anh đúng là không có khiếu diễn xuất.

Cô bất lực nói:

"Biểu cảm này của anh giống đang sầu não thì có, chứ đâu giống đang tức giận."

Cô ngẫm nghĩ một lúc, gợi ý:

"Nghĩ đến mấy chuyện khiến anh tức lộn ruột ấy, ví dụ chuyện về bố anh và bà mẹ kế chẳng hạn.

"Cố Quân quay đầu lại nói với cô:

"Bọn họ cũng không ảnh hưởng được đến tôi đâu.

"Trước đây Cố Quân cũng từng oán hận, nhưng khi lớn lên, gánh nặng cuộc sống khiến anh căn bản không còn thời gian đi oán giận bất kỳ ai, lâu dần anh cảm thấy không cần thiết phải bận tâm đến họ nữa.

Lâm Thư:

Lần đầu tiên bọn họ gặp nhau, lúc cô nhận nhầm người ấy, trông anh cực kỳ tức giận mà.

Nhưng lúc này cô đang rén, không dám nhắc tới.

"Thế thì mặt cứ vô cảm thôi cũng được, cộng thêm cái vóc dáng này của anh, cứ đứng sừng sững ở đó cũng đủ dọa người ta chết khiếp rồi.

Quyết định vậy nhé."

Nói rồi, cô lấy lại chiếc gương:

"Cũng không cần đặc biệt luyện tập đâu, em đoán chừng đến khi gặp người nhà bên ngoại của em, lửa giận trong anh tự khắc sẽ bốc lên thôi."

"Anh cứ dựa theo những ý chính em viết mà phát huy là được.

"Cố Quân gấp tờ giấy lại, nói:

"Đợi phát lương thực xong, tôi sẽ lên thành phố xem vé tàu hỏa.

"Thời gian thấm thoắt trôi, đã qua giữa tháng Mười hai rồi.

Thỉnh thoảng trời lại lất phất mưa, gió rét kèm theo mưa phùn, cái lạnh giá như xuyên thấu tận xương tủy.

Thời tiết thế này cũng chẳng đi làm được, mọi người đều rúc ở nhà đốt lửa sưởi ấm để qua mùa đông.

Đại đội trưởng chọn một ngày tạnh ráo để phân chia tiền và lương thực.

Vừa đến lúc chia tiền chia lương thực, Cố Quân đã bị gọi đi giúp một tay.

Lâm Thư cũng bế đứa bé được quấn kín mít ra ngoài hóng chuyện.

Đứa bé hai tháng tuổi, đôi mắt đã to tròn đen láy, trắng trẻo mịn màng giống y hệt mẹ nó.

Gió lạnh thổi làm đôi má nhỏ ửng hồng lên, trông đặc biệt đáng yêu.

Mọi người xung quanh đều xúm lại ngắm nhìn vài cái.

Xuân Phân lĩnh tiền xong, bế Tiểu Hổ chạy tới.

Lâm Thư hỏi cô ấy:

"Được chia bao nhiêu tiền thế?"

Xuân Phân cười nói:

"Được ba cọc ba đồng, có bao nhiêu đâu, còn chẳng bằng hai tháng lương của công nhân bình thường trên thành phố nữa.

"Lâm Thư tiếp lời:

"Nhưng người trên thành phố cái gì cũng phải dùng đến tiền đến phiếu, mua từ mớ rau đến hạt gạo, cũng chẳng sướng hơn là bao đâu.

"Lương thực mậu dịch của người thành phố cũng có định mức cả, một tháng hình như chỉ được mua ba mươi cân lương thực.

Hơn nữa gạo mua ngoài giá lại đắt, mà mỗi ngày cũng chỉ bán có hạn lượng, cung không đủ cầu.

Xuân Phân nghe vậy thì cảm thán:

"Kể cũng phải, cuộc sống chẳng dễ dàng gì, mặc kệ là người thành phố hay dân nhà quê chúng ta.

"Cảm thán xong, cô ấy hỏi:

"Cô có biết mình được bao nhiêu công điểm không?"

Lâm Thư hơi ngại ngùng đáp:

"Năm nay em chẳng đi làm được mấy, không có được bao nhiêu công điểm đâu.

"Xuân Phân sực nhớ ra, đúng là cô ấy chỉ đi làm được tầm hai tháng hồi tháng sáu tháng bảy, lại còn toàn làm việc nhẹ nhàng, kiếm được ít công điểm.

Lâm Thư đợi một lúc lâu, phía trên mới gọi đến tên cô.

Xuân Phân nhét Tiểu Hổ cho bà nội nó bế, sau đó đỡ lấy con gái của Lâm Thư, nói:

"Cô đi đi, tôi bế giúp cho.

"Lâm Thư vội vàng chạy qua đó để nhận lương thực và nhận tiền.

Kế toán bảo cô đối chiếu lại công điểm, nếu không sai thì điểm chỉ vân tay lên đó.

Lâm Thư thừa biết mình chẳng có mấy công điểm, nên cũng không buồn nhớ.

Thấy trên giấy ghi một trăm ba mươi tám công điểm, cô liền điểm chỉ luôn.

Tổng số tiền công là hai đồng bảy hào sáu xu.

May mà năm nay cũng không đến mức trắng tay, cô vẫn thấy khá vui vẻ.

Bởi vì công điểm ít ỏi, nên cô cũng chỉ nhận được phần lương thực cơ bản.

Về phần Cố Quân, anh vẫn đang phụ giúp chia lương thực, cô cũng không muốn qua đó làm phiền.

Chỗ lương thực của cô, đợi Cố Quân làm xong việc anh sẽ gánh về, nên cô cũng không vội ra nhận.

Lâm Thư nhận được tiền quay về, Xuân Phân tò mò hỏi:

"Bao nhiêu thế?"

Lâm Thư đáp:

"Được có hai đồng bạc thôi chị ạ.

"Xuân Phân an ủi:

"Không sao đâu, chẳng phải năm ngoái cô mang thai à, qua năm cố gắng làm kiếm nhiều hơn.

Với lại, chồng cô kiếm cũng chẳng ít đâu, không phải lo, không phải lo.

"Lâm Thư mỉm cười, đón lấy đứa bé từ trong vòng tay Xuân Phân.

Đứa trẻ này cũng chẳng có ai trông giúp, dù có bế theo ra đồng làm việc, chắc một ngày cũng chỉ túc tắc kiếm được vài công điểm.

Cố Quân là lao động chính trong nhà, dựa vào việc đi làm lấy điểm tối đa, hiển nhiên không thể để anh vừa ôm con vừa đi làm được.

Cố Quân vẫn còn bận bịu, Lâm Thư cũng không chờ nữa, cô bế con về nhà trước.

Mãi đến tầm ba bốn giờ chiều, Cố Quân mới gánh lương thực về đến nhà.

Đặt đôi quang gánh xuống, anh liền lấy từ trong túi áo ra một xấp tiền, đưa cho Lâm Thư:

"Tiền vừa mới phát, toàn bộ ở trong này rồi, tổng cộng là sáu mươi hai đồng năm hào bốn xu.

"Lâm Thư vui vẻ nhận lấy, trong nhà cuối cùng cũng coi như có chút tiền tiết kiệm rồi.

Cộng với ba mươi đồng lần trước, rồi cả số tiền hôm nay của hai vợ chồng, cuối cùng cũng được chín mươi lăm đồng.

Tuy rằng có rất nhiều thứ vẫn cần phải dùng tem phiếu mới có thể mua được, nhưng nói gì đi nữa, sống ở cái thời đại này, trong tay cứ có tiền có lương thực là thực sự không có gì phải hoảng cả.

Sau khi niềm vui sướng qua đi, Lâm Thư có chút luyến tiếc mà rút từ xấp tiền ra mười lăm đồng trả lại cho Cố Quân, nói:

"Chỗ tiền này giữ lại để mua vé tàu nhé.

Bọn mình còn mang theo con nhỏ, một nửa chặng đường cứ ngồi ghế cứng, nửa chặng đường còn lại thì nằm giường cứng.

"Đi bảy tám tiếng đồng hồ bảo dài cũng chẳng phải dài, nhưng bảo ngắn thì cũng không ngắn.

Vừa muốn thoải mái lại vừa muốn tiết kiệm tiền, thì chỉ có thể sắp xếp như thế thôi.

Nguyên chủ có giữ lại cuống vé tàu lúc mới đến đây, vé ghế cứng là hai đồng hai, còn giường cứng bao nhiêu thì cô chưa tra hỏi thử, nhưng chắc chắn là không vượt quá mười đồng.

Cố Quân cất lại tiền vào túi, nói:

"Để ngày mai lúc đại đội trưởng rảnh việc, tôi sẽ nhờ bác ấy mở giấy giới thiệu."

"Mở giấy mấy ngày thế?"

Lâm Thư suy nghĩ một lúc:

"Đội sản xuất qua mùng Mười mới làm lại, cứ mở giấy giới thiệu đến mùng Tám đi.

"Chắc nhà họ Vương đến mùng hai là không chịu nổi nữa, tống khứ hai người đi rồi.

Cố Quân gật đầu:

"Được, vậy tôi bảo đại đội trưởng mở giấy giới thiệu đến mùng tám cho cô.

"Anh dời thóc vào trong nhà, đổ hết vào trong bồ thóc, sau đó lại tiếp tục ra sân phơi gánh chỗ lương thực còn lại về.

Ngày thứ hai sau khi phát lương thực, Cố Quân liền đi tìm đại đội trưởng để xin mở giấy giới thiệu.

Đại đội trưởng nghe bảo anh dự định mùng hai đã bắt đầu về quê vợ, bèn hỏi:

"Sao lại gấp gáp thế?"

Cố Quân đáp:

"Mùng hai trên tàu hỏa vắng người hơn, ngồi cũng thoải mái hơn ạ.

"Đại đội trưởng ngẫm nghĩ một lát:

"Cũng đúng, mang theo đứa bé, ít người vẫn tốt hơn.

Đông người quá, trên tàu toàn những mùi tạp nham.

"Bác ấy rất nhanh nhẹn làm cho anh tờ giấy giới thiệu, còn căn dặn thêm:

"Cậu lần đầu về nhà bố vợ, đến đó là phải chăm chỉ siêng năng một chút.

Với lại nhớ mang theo ít đồ khô mà thành phố không có, đừng làm quá sơ sài bủn xỉn, nhớ chưa?"

Cố Quân vẫn gật đầu đồng ý.

Tóm lại là sau này cũng không định qua lại gì nữa, anh cũng không muốn cho người ngoài biết về những chuyện phiền muộn bên nhà mẹ đẻ của vợ mình.

Cố Quân xin xong giấy giới thiệu, liền mượn xe đạp của Tề Kiệt đạp lên thành phố để mua vé tàu.

Trên đường về, anh tạt qua hợp tác xã mua mười lọ sáp nẻ con sò và một hộp kem tuyết hoa lớn.

Kem tuyết hoa để Lâm Thư bôi mặt, còn sáp nẻ con sò thì bôi tay bôi chân.

Cố Quân vừa đặt chân về đến đội sản xuất, bầu trời bắt đầu lất phất những hạt mưa nhỏ, thời tiết hôm nay lạnh hơn mọi năm.

Ngay cả một người chịu lạnh giỏi như Cố Quân cũng phải cảm thấy lạnh giá.

Sau khi trả xe đạp lại cho Tề Kiệt, Cố Quân đội mưa chạy vội về nhà.

Vừa đẩy cổng vào sân, Lâm Thư ở trong nhà đã nghe thấy tiếng động, cô khoác chăn ra đứng ở cửa gian nhà chính nói với anh:

"Trong nồi em có nấu sẵn canh gừng đường đỏ, anh nhóm lửa cho nóng lại rồi hẵng uống nhé.

"Cố Quân đi hâm nóng bát canh gừng đường đỏ, bưng vào trong nhà.

"Vé tàu hỏa sớm nhất chỉ được mua trước ba ngày.

Chuyến chín giờ sáng, chắc khoảng tầm năm giờ chiều là đến thành phố Khai Bình.

"Lâm Thư:

"Thế là vẫn kịp bữa cơm chiều, vừa đẹp.

"Cố Quân uống vài hớp canh gừng, cơ thể ấm áp hơn một chút, bèn nói:

"Bọn mình có cần mua chút đồ mang về biếu ông bà nội cô không?"

Lâm Thư ngẫm nghĩ một lát:

"Mua đồ thế nào cũng bị bố mẹ em lột sạch cho mà xem.

Thà lén nhét cho ông bà mười cân phiếu lương thực với vài đồng tiền còn hơn.

"Có phiếu lương thực, có tiền, ông bà cũng có thể lén ra ngoài quán ăn.

Nào bánh bao, quẩy chiên, hoặc là một bát cơm, dùng phiếu lương thực mua là được.

Dù sao hai vợ chồng cũng còn phải tự lo cho cuộc sống của mình, không thể đưa nhiều quá được.

Cố Quân cảm thấy cũng hợp lý, bèn đáp:

"Thế cũng được, đợi hôm nào thời tiết hửng nắng, tôi sẽ mang lương thực lên thành phố đổi lấy phiếu lương thực.

Bọn mình ở lại đó tối đa sáu ngày, cộng thêm cả phần biếu cho ông bà nội của cô, đổi tổng cộng khoảng hai mươi lăm cân phiếu lương thực, chắc là đủ rồi đấy.

"Phiếu lương thực đổi ở công xã chỉ được sử dụng trong phạm vi thành phố này thôi, muốn đổi lấy loại phiếu lương thực dùng được trên toàn quốc thì bắt buộc phải lên thành phố đổi.

Dù cô đang ủ mưu về nhà họ Vương kiếm chác một chuyến, nhưng cũng phải chuẩn bị sẵn cả hai phương án phòng hờ.

Bọn họ đi xa không chỉ cần giấy giới thiệu, mà còn phải mang theo phiếu lương thực nữa, nếu không có tiền cũng chẳng mua nổi đồ ăn.

Lâm Thư:

"Đủ rồi, vậy là đủ rồi.

"Lần này về nhà họ Vương, cô không có ý định quay về tay không.

Ngày hăm tám Tết, Cố Quân từ sáng sớm đã ra ga xếp hàng mua vé tàu hỏa.

Bốn tấm vé, vé ngồi cứng nửa chặng đầu tốn một đồng, vé giường nằm cứng giá bốn đồng hai.

Một chuyến về quê ngoại này, tổng chi phí tàu xe của hai người tiêu tốn hết mười đồng bốn hào.

Vé tàu đã mua xong xuôi, chỉ chờ đến sáng mùng Hai Tết là lên thành phố xuất phát.

Trước khi khởi hành đi thành phố Khai Bình, việc quan trọng nhất bây giờ là đội sản xuất chuẩn bị chia thịt lợn.

Ngày hăm chín Tết.

Vốn là người thường xuyên được sai vặt, trời còn chưa kịp sáng Cố Quân đã bị người ta gọi đi mổ lợn.

Mới chưa tới năm giờ sáng, tiếng lợn kêu éc éc dường như đã vang dội khắp cả đội sản xuất.

Lâm Thư cũng không thể nào chợp mắt thêm được nữa, sau khi tỉnh dậy cho con bú xong, mặt còn chưa kịp rửa, cô khoác vội chiếc áo bông ấm áp, xách theo giỏ và chiếc bát to đi ra khỏi nhà.

Cố Quân làm nhiệm vụ mổ lợn, thế nào cũng được chia thêm chút huyết lợn hoặc bộ lòng mề.

Lâm Thư đinh ninh mình đi như thế là sớm lắm rồi, ai dè đến lúc ra sân phơi rộng lớn, chỗ đó đã đông nghịt người, vây kín vòng trong vòng ngoài.

Cũng phải thôi, mổ lợn Tết là sự kiện trọng đại mỗi năm chỉ có một lần của đội sản xuất, ai nấy đều ngóng trông được chia thịt lợn, làm sao mà ngủ nướng cho nổi.

Xuân Phân dắt theo con nhỏ, vừa liếc mắt đã trông thấy cô, bèn đi tới, rồi sau đó—trao đổi con cái.

Tiểu Hổ rúc đầu vào lòng Lâm Thư, cái miệng nhỏ tíu tít nói:

"Thím, thím thơm quá, mềm mềm.

"Xuân Phân cười mắng:

"Cái thằng nhóc láu cá này, nếu để chú Quân của con biết con dám lợi dụng chiếm tiện nghi của vợ chú ấy, thế nào cũng bị đánh cho nát mông.

"Tiểu Hổ ôm chặt lấy cổ Lâm Thư, hừ một tiếng bằng giọng trẻ con non nớt:

"Không đánh đâu.

"Lâm Thư xoa xoa cái đầu nhỏ của cậu bé, nhẹ nhàng bảo:

"Tiểu Hổ nhà mình ngoan thế này, chú Quân làm sao nỡ đánh con được.

"Tiểu Hổ gật đầu thật mạnh, bày tỏ sự đồng tình sâu sắc.

Xuân Phân:

"Ở nhà nó nghịch ngợm đủ trò đấy, nếu bảo ngoan, thì con gái cô mới thật sự ngoan.

"Vừa nói cô ấy vừa nhìn xuống bé gái đang ngoan ngoãn nằm trong vòng tay mình:

"Ây da, cô bé này trông xinh xắn chưa kìa.

"Đứa trẻ vẫn chưa biết lẫy, ăn no rồi lại ngủ, ngủ đủ rồi lại ăn, đương nhiên là ngoan rồi.

Hai người sau khi cưng nựng con cái của đối phương một lát, liền thi nhau vươn dài cổ ngó vào đám đông.

Nhưng Lâm Thư vẫn không tìm thấy bóng dáng của Cố Quân đâu.

Cô hỏi:

"Năm nay đội mình được chia tầm bao nhiêu thịt lợn hở chị?"

Xuân Phân đáp:

"Chị hỏi rồi, năm nay mổ ba con lợn.

Trừ đi nội tạng với huyết ra, chắc mỗi con chỉ nặng cỡ trăm cân thôi."

"Trẻ em dưới mười hai tuổi, mỗi đứa được nửa cân, người già trên năm mươi tuổi thì mỗi người được một cân.

Còn cỡ chúng ta thì chắc mỗi người sẽ được tầm một cân rưỡi.

"Trẻ con và người cao tuổi, do sức lao động kém hơn nên đương nhiên phần thịt chia sẽ ít hơn, phải ưu tiên cung cấp nhiều thịt hơn cho nhóm lao động chính trước.

Lâm Thư nghe vậy, trong lòng có chút thắc mắc.

Lợn bình thường không phải đều nặng hai ba trăm cân một con sao, tại sao lợn của đội sản xuất nuôi lại gầy còm như vậy.

Nhưng vừa nghĩ lại, cô liền hiểu ra, lợn nuôi thời đại này chủ yếu ăn rau lợn cỏ lợn, làm gì có loại cám tăng trọng nào đâu, nuôi được con lợn tầm một trăm cân đã là chuyện bình thường rồi.

Lâm Thư hỏi tiếp:

"Chia thế này thì mấy người lớn tuổi có chịu không chị?"

Theo như cô biết, trong đội sản xuất này có rất nhiều ông bà cụ tính nết khá ghê gớm.

Xuân Phân cười nói:

"Tuy nói là phần thịt được chia ít đi một chút, nhưng bù lại sẽ được kèm thêm chút tim, gan, phổi, sao mà có ý kiến gì được nữa.

"Lâm Thư gật đầu:

"Thế còn mấy thứ như móng giò, sườn non thì chia chác thế nào ạ?"

Xuân Phân giải thích:

"Ai muốn lấy móng giò hay sườn thì phải nộp thêm một hào năm xu cho mỗi cân."

"Thịt lợn được phân phát thì không cần trả tiền, thế nên mọi người đều chẳng ai muốn tiêu tốn đồng tiền oan uổng đó đâu.

"Nói đến đây, Xuân Phân khẽ hạ giọng khuyên:

"Nhưng lát nữa đến lượt, cô có thể lấy nửa cái móng giò về hầm ăn cho lợi sữa đấy.

"Lâm Thư:

Cô thực sự cảm ơn hảo ý này, nhưng chắc là không cần đâu.

Sữa nhiều quá rồi, buổi tối con bú còn không kịp, sữa ứ lại làm ngực cô căng tức cả lên.

Chẳng mấy chốc, mọi người bắt đầu chen lấn tranh nhau xếp hàng, ai nấy đều sợ mình đứng cuối hàng, chỉ còn được chia phần thịt mông nạc khô khốc.

Xuân Phân giao hai đứa nhỏ cho Đại Mãn trông nom, rồi dùng thân hình cao lớn vạm vỡ của mình làm lợi thế, kéo theo Lâm Thư luồn lách qua đám đông dày đặc để chen lên xếp hàng.

Tới lúc Lâm Thư còn đang ngơ ngác định thần lại, cô đã thấy mình đứng chễm chệ ở hàng đầu tiên trong dòng người xếp hàng đông nghịt kia rồi.

Nhanh vậy sao?

Làm cách nào mà chị ấy thần kỳ đến vậy?

Lâm Thư nhìn Xuân Phân với ánh mắt tràn ngập sự khâm phục.

Lâm Thư lập tức quyết định, sau này bất kể làm chuyện gì, cứ bám theo Xuân Phân là chuẩn xác nhất.

Đứng ở phía trên đầu hàng, Lâm Thư liếc mắt một cái là nhìn thấy ngay Cố Quân đang tất bật phân chia thịt lợn.

Khi Cố Quân ngẩng đầu nhìn về phía này, cô vội vã vẫy tay chào anh.

Cố Quân nhìn thấy cô, khóe môi thoáng hiện lên một tia cười, sau đó anh lại tập trung tinh thần tiếp tục công việc thái và chia thịt.

Nhát dao chém xuống thịt dứt khoát, cực kỳ lưu loát.

Nhoáng cái đã đến lượt Lâm Thư, có mấy người phụ trách chia thịt, Cố Quân tất nhiên sẽ không được phép tự tay chia phần cho nhà mình.

Anh quay sang nói với người phân chia phần thịt của nhà mình:

"Cắt luôn phần của tôi cho vợ tôi mang về luôn.

"Người kia sảng khoái đáp lời:

"Rõ rồi!

"Mọi người vừa mới hì hục cùng nhau mổ lợn, dĩ nhiên phải ưu ái cho đồng đội một chút rồi.

Thế nên người kia cố tình chọn một miếng thịt ngon, một đao thái xuống, nếu cân chưa đủ ký thì sẽ cắt thêm chút thịt ngon bù vào.

"Vợ Cố Quân ơi, có lấy móng giò với sườn không đấy?"

Cố Quân cũng nhìn sang, Lâm Thư lắc đầu:

"Em chỉ lấy thịt thôi.

"Tuy rằng cô rất thèm ăn món móng giò hầm hay sườn non kho, nhưng thịt lợn thì có thể đem chế biến thành thịt xông khói, lạp xưởng, để dành ăn được lâu hơn.

Người phụ trách cắt cho cô hai dải thịt dài, rồi lấy thêm hai miếng huyết lợn to và một miếng gan lợn đưa cho cô.

"Đây là phần thêm của anh Quân.

"Lâm Thư nhìn chỗ thịt đầy ắp trong giỏ, tươi cười hớn hở nói với Cố Quân:

"Thế em xách về nhà trước nhé.

"Cố Quân gật đầu.

Lâm Thư xách theo chiến lợi phẩm đi ra ngoài, không quên chia cho Xuân Phân một miếng huyết lợn.

Xuân Phân cười nói:

"Đúng là chồng cô được việc thật, đội sản xuất năm nào mổ lợn cũng phải gọi chú ấy ra giúp, Đại Mãn nhà tôi nằng nặc đòi đi theo, nhưng người ta chê anh ấy vướng víu tay chân nên toàn bị đuổi về đấy.

"Đại Mãn đang lẽo đẽo dắt hai đứa trẻ đi theo phía sau:

Xuân Phân quay sang nói với Lâm Thư:

"Khoảng hơn chín giờ lát nữa, đội sẽ bắt đầu tát ao bắt cá, bán với giá tầm hai ba hào một cân, cô có tính đi mua một ít về ăn không?"

Cá sông thường bé lại nhiều xương dăm, còn cá nuôi dưới ao thì thịt vừa chắc lại ít xương tăm, dĩ nhiên cá lớn ăn sẽ ngon hơn hẳn.

"Đi chứ!

"Quanh năm suốt tháng, chỉ có những dịp như thế này người ta mới có thể dùng tiền mua sắm một cách đường hoàng, công khai mà không phải che giấu hay sợ bị quy là đầu cơ trục lợi, làm sao cô nỡ bỏ lỡ cơ hội này được!

Cho dù là ba hào một cân đi chăng nữa, cô cũng phải tậu mấy con cá lớn về làm khô cá, để sau này những ngày bình thường không có thức ăn, ít nhất cũng không đến mức ăn quả trứng gà luộc đã coi là cải thiện bữa ăn được.

Xuân Phân gật đầu:

"Vậy quyết định thế nhé, lát nữa tôi sang nhà tìm cô.

"Đi đến ngã ba rẽ, Lâm Thư ôm lại con gái, một tay xách giỏ thịt lợn đi bộ về nhà.

Ba cân thịt lợn nằm chất đống lại với nhau, trông cũng khá là nhiều.

Nếu thái ra mỏng mỏng đem làm thịt xông khói, chắc cũng phơi được đến sáu bảy dải thịt đấy chứ.

Nếu đem làm lạp xưởng thì số thịt này lại hơi ít, hơn nữa trong nhà cũng làm gì có vỏ lòng lợn mà nhồi, nên chỉ đành làm thịt xông khói thôi.

Lâm Thư cũng không rành cách chế biến mấy món này, đành đợi Cố Quân về, bảo anh ấy sang hỏi bí quyết của Thất thúc công rồi mới bắt tay vào làm.

Lâm Thư thay tã cho con, dỗ dành con bé ngủ say rồi đi rửa mặt mũi tay chân, sau đó bắt đầu xuống bếp nấu cháo huyết lợn.

Huyết lợn đã luộc qua nước sôi, được cô thái thành từng khối vuông nhỏ.

Đợi khi nồi cháo đã nhừ, cô trút huyết vào khuấy đều lên một lúc, nêm nếm thêm chút muối, rắc một nắm hành lá thái nhỏ.

Ngay lập tức, một mùi hương thơm lừng tỏa ra ngào ngạt, không hề có lấy một chút mùi tanh nào.

Vừa lúc Cố Quân từ ngoài sân bước vào nhà, tô cháo nóng hổi cũng vừa được múc ra bàn.

Lâm Thư bảo anh:

"Lát nữa bọn mình đi mua cá ở đại đội cùng nhà Xuân Phân nhé, mua cá về làm thành cá khô để dành ăn dần.

"Cố Quân đáp:

"Ngoài trời lạnh lắm, không đưa con bé đi theo được đâu, cô cứ ở nhà đi, một mình tôi đi mua là được rồi.

"Lâm Thư ngẫm nghĩ thấy cũng đúng, liền gật đầu đồng ý:

"Thế anh cố gắng mua càng nhiều càng tốt nhé, bao nhiêu cũng không sợ thừa đâu.

"Cố Quân bật cười:

"Mỗi người đều có định mức mua bao nhiêu cả rồi, mua nhiều quá, bên đại đội người ta lại nghi ngờ mình đi đầu cơ trục lợi mất.

"Lâm Thư bĩu môi:

"Thôi được rồi, vậy anh mua được bao nhiêu thì mua bấy nhiêu nhé.

"Cố Quân nghỉ ngơi lấy sức được một lát, thì gia đình Đại Mãn cũng vừa đi qua tới nơi.

Xuân Phân nghe nói Lâm Thư ở nhà không đi, bèn quyết định để luôn Tiểu Hổ lại chơi với cô.

Cố Quân xách theo xô đựng, cùng vợ chồng Đại Mãn đi bộ lên chỗ đại đội.

Mãi đến gần trưa bọn họ mới trở về nhà.

Lâm Thư thò đầu vào nhìn trong xô nước, bên trong là hai con cá trắm cỏ to đùng.

Thời thập niên 70 này, chất lượng nước sông hồ còn rất trong sạch, xung quanh lại toàn là cỏ dại mọc um tùm, nhờ vậy mà đàn cá trắm cỏ tự nhiên sinh trưởng và phát triển còn tốt hơn cả lợn chăn nuôi.

Hai con cá trắm to cỡ này, nhìn sơ qua cũng thấy mỗi con phải nặng cỡ bảy tám cân.

Lâm Thư tròn mắt há miệng

"oa"

lên mấy tiếng đầy kinh ngạc, sau đó liền hỏi anh:

"Anh bảo nếu bây giờ em lại lên đại đội thêm một lần nữa, giả vờ xin mua cá thêm một lần nữa có được không?"

Cố Quân vừa rửa tay sạch sẽ vừa nói:

"Lúc mua cá người ta đã ghi sổ đàng hoàng cả rồi, nhà mình có mỗi hai người lớn, chắc chắn là không được phép mua lố số lượng đâu.

"Lâm Thư nghe thấy vậy, cảm thấy có chút tiếc nuối, nhưng ngẫm lại có đống thịt cá này cũng coi như dư dả đón một cái Tết no ấm rồi.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập