Cố Quân xách đồ về đến bệnh viện thì đã gần chín giờ.
Anh đẩy cửa vào phòng bệnh, thấy rèm che kín, không biết cô đang cho con bú hay đang ngủ, hỏi nhỏ:
"Ngủ rồi à?"
Lâm Thư nghe tiếng, đáp:
"Đang cho con bú.
"Cố Quân im lặng, đặt đồ xuống:
"Thế lát nữa tôi vào.
"Lâm Thư được che rèm nên tự nhiên hơn anh nhiều, bảo:
"Anh cứ ngồi đấy một lát, đừng ra ra vào vào, gió lùa.
"Cố Quân nghe vậy, rồi lại nghe tiếng mút sữa khe khẽ sau tấm rèm, đứng ngồi không yên.
Vành tai đỏ lựng lên.
Vài phút dài đằng đẵng trôi qua, tiếng rèm kéo vang lên, Cố Quân thầm thở phào nhẹ nhõm.
Anh ngắm nhìn đứa bé đang hí mắt ti hí trong lòng Lâm Thư một lúc, vài giây sau mới nhìn sang cô:
"Tôi mang canh gà và cháo đến, cô muốn ăn gì trước?"
Lâm Thư:
"Em không muốn ăn lắm, uống chút canh trước đi.
"Cố Quân bước tới, nhẹ nhàng bế con lên, đặt vào nôi.
Con bé mới sinh ngày thứ hai, nhìn qua đã thấy sau này sẽ rất ngoan, trừ lúc đói hay đi vệ sinh thì khóc vài tiếng như mèo kêu, còn lại chẳng quấy khóc mấy.
Cố Quân đặt con xuống, đi đến bàn đầu giường, sờ vào cặp lồng canh bằng nhôm, bảo:
"Tôi mang xuống bếp nhờ người ta hâm nóng lại.
"Lâm Thư liếc nhìn, hỏi:
"Nhà mình làm gì có cặp lồng này?"
Cố Quân:
"Của nhà Đại Mãn đấy, hồi trước Xuân Phân cũng sinh ở bệnh viện, mang canh mang nước bất tiện nên sắm cái cặp lồng này.
"Nói rồi anh xách cặp lồng ra khỏi phòng bệnh, đúng lúc gặp bà thím sang thăm Lâm Thư.
Bà thím hỏi:
"Mang xuống bếp hâm nóng à?"
Cố Quân đáp:
"Mang từ đội sản xuất lên, nguội rồi.
"Bà thím ghé tai thì thầm:
"Vợ cậu còn phải nằm viện mấy ngày nữa, ngày nào cũng về không tiện, ăn cơm căng tin thì đắt, nhà thím ngay trên phố, đi bộ hai mươi phút, đi xe đạp bảy tám phút thôi."
"Thím không lấy đắt đâu, cậu cứ trả tiền nước tiền than, không nhiều, một ngày mấy xu thôi, thím cho mượn bếp.
Thế là đỡ tốn tiền hâm nóng đồ ăn, lại còn có chỗ tắm rửa, cậu thấy sao?"
Lời đề nghị của bà thím đúng là giải quyết được vấn đề cho Cố Quân.
Anh bảo:
"Thế lát nữa thím dẫn cháu qua xem, nếu không xa thì cháu nấu nhờ nhà thím.
"Bà thím nghe vậy cười tít mắt:
"Được, lát nữa thông gia đến, thím cũng phải về đi chợ nấu cơm cho con dâu, lúc đấy mình cùng về."
"Giờ thím vào xem vợ cậu có cần giúp gì không đã.
"Cố Quân gật đầu, đi hâm canh trước.
Lúc Cố Quân về, bà thím đang ngồi buôn chuyện với Lâm Thư.
Thấy anh về, có người trông con rồi, Lâm Thư bảo bà thím:
"Cháu muốn đi vệ sinh, thím dìu cháu với.
"Từ lúc sinh đến giờ đã mười mấy tiếng đồng hồ, cô có thể xuống giường đi lại một chút rồi, không còn yếu ớt như hôm qua nữa, chỉ là đi lại hơi khó chịu.
Bà thím ngạc nhiên:
"Sao thế, không mang bô à?"
Thập niên 70 điều kiện y tế còn kém, khoa sản chỉ có hai phòng bệnh, tổng cộng sáu giường, nhà vệ sinh trong phòng là điều xa xỉ.
Nhưng để sản phụ tiện đi vệ sinh, nhà vệ sinh nằm ngay cạnh phòng bệnh.
Lâm Thư lắc đầu:
"Nhà vệ sinh ngay cạnh, không sao đâu ạ, cháu đi được.
"Bà thím:
"Vấn đề không phải đi được hay không, mà là không được ra gió.
"Lâm Thư:
"Cháu quấn kín một chút là được.
"Cố Quân đặt canh lên bàn, bảo:
"Xuân Phân sợ cô về gió máy, cho mượn mũ với khăn quàng hồi cô ấy sinh Hổ Tử đấy.
"Chẳng biết có phải do mới sinh xong không mà cảm xúc Lâm Thư rất nhạy cảm.
Nghe Cố Quân nói thế, mắt cô đỏ hoe, cảm động nói:
"Xuân Phân tốt với em quá.
"Bà thím bên cạnh cười bảo:
"Ái chà, chồng cháu đối với cháu cũng tốt mà.
"Lâm Thư nghe vậy bật cười.
Bà thím quấn Lâm Thư kín mít rồi mới dìu cô ra ngoài.
Cố Quân nhắc với theo:
"Thím cẩn thận chút nhé.
"Bà thím đáp:
"Yên tâm đi, lát nữa trả vợ cho cậu nguyên vẹn.
"Người đi rồi, Cố Quân đến bên nôi, đứa bé vừa nãy còn thức giờ đã ngủ say.
Vừa nãy bà thím oang oang cái mồm mà không làm nó thức giấc, đúng là sâu ngủ.
Một lúc lâu sau, Lâm Thư mới được bà thím dìu về, chậm chạp ngồi xuống giường.
Bà thím bảo Cố Quân:
"Lát nữa cậu qua đó thì sang phòng đối diện tìm thím.
"Cố Quân gật đầu.
Lâm Thư hỏi anh:
"Đến nhà thím ấy à anh?"
"Ừ, thím ấy nói với cô rồi à?"
Lâm Thư gật đầu:
"Thím ấy lấy có ba xu thôi, nếu chỗ đó được thì mình nấu nhờ nhà thím ấy, đỡ được khối việc.
"Cố Quân:
"Tôi cũng nghĩ thế, lát nữa tôi đi với thím ấy xem sao, tiện thể hâm cháo luôn.
"Nói rồi, Cố Quân rót nửa bát canh gà ra, dùng thìa vớt một nửa thịt gà ra.
Trời lạnh rồi, chỗ canh gà còn lại để đến chiều vẫn uống được.
Lâm Thư nhìn bát canh gà trong veo, không có tí mỡ nào.
Cô hỏi:
"Gà mái nhà ai đấy anh?"
Cố Quân kể lại chuyện gặp vợ chồng Đại Mãn trên đường về.
"Canh gà cũng là Xuân Phân hầm sẵn cho đấy, cô ấy bảo sinh xong, ở cữ không được ăn đồ dầu mỡ, phải ăn thanh đạm.
"Cố Quân nói chuyện với Xuân Phân và bà thím kia một lúc lâu, biết thêm được nhiều điều về chuyện ở cữ, biết được nhiều thứ cần chú ý.
Lâm Thư nghe canh gà do Xuân Phân hầm, trong lòng lại xúc động, cô nhìn bát canh gà, nói:
"Em với Xuân Phân mới thân nhau mấy tháng nay, thế mà chị ấy còn quan tâm em hơn cả người nhà họ Vương.
"Cố Quân nghe vậy cảm thán:
"Tình cảm sâu đậm hay không đâu do thời gian quen biết quyết định, hợp nhau thì một ngày tình cảm cũng sâu hơn một năm.
"Anh và cô quen biết hai năm, nhưng cũng chỉ mấy tháng gần đây anh mới thực sự hiểu cô, cũng là mấy tháng gần đây mới biết thế nào là – thích.
Lâm Thư nghe Cố Quân nói thế thì cười:
"Anh nói cũng có lý phết.
"Khóe miệng Cố Quân hơi nhếch lên, bưng bát canh gà, múc một thìa đưa đến miệng cô.
Lâm Thư bảo:
"Để em tự làm.
"Hôm qua là bất đắc dĩ, hôm nay vẫn thế thì cô thấy hơi sến sẩm.
Cố Quân đặt bát xuống bàn, để cô ngồi uống canh.
Uống canh xong, người ấm sực lên.
Lâm Thư nằm xuống giường, bảo:
"Tên khai sinh để về rồi tính, giờ đặt tên ở nhà cho con trước đi anh.
"Cố Quân ngồi bên mép giường, nhìn con gái đang ngủ say sưa, bảo:
"Tôi là người nhà quê, ít học, hiểu biết cũng ít, cô học nhiều, nghe cô.
"Lâm Thư cười:
"Em học nhiều nhưng cũng không tránh được tục khí, muốn đặt cái tên nào nhiều tài lộc tí.
"Cố Quân nghe vậy quay sang nhìn cô:
"Nhiều tài lộc à, Nguyên Bảo, Kim Bảo, Phúc Bảo?"
Phúc Bảo, cái tên quen thuộc trong truyện niên đại may mắn.
Cô không muốn con gái mình trở thành nhân vật chính may mắn liên miên, ai động vào cũng xui xẻo.
Đạo lý vật cực tất phản cô vẫn hiểu.
May mắn quá nhiều không chỉ mang lại sự kính nể mà còn cả sự sợ hãi.
Nghĩ đến đây, Lâm Thư rùng mình, vội lắc đầu:
"Thôi thôi, bỏ qua vụ tài lộc đi, đặt tên nào hay hay đáng yêu một chút.
"Hay lại còn đáng yêu?
Cố Quân nhíu mày, hai từ này chẳng liên quan gì đến anh cả, nhất thời không nghĩ ra được.
Lâm Thư nhìn con, nghĩ một lúc rồi bảo:
"Bồng Bồng được không anh, chữ Bồng (芃)
nghĩa là cỏ cây tươi tốt, cũng có ý nghĩa lớn lên khỏe mạnh.
"Cố Quân lẩm nhẩm hai chữ
"Bồng Bồng"
, khóe miệng cong lên, đáy mắt hiện lên ý cười:
"Tên này hay, dùng luôn làm tên khai sinh cũng được.
"Nói đến đây, Cố Quân khẽ đọc:
"Cố Bồng Bồng.
"Cố Bồng Bồng, nghe cái là thấy khác hẳn mấy cái tên Tiểu Hồng, Tiểu Thanh, Tiểu Liên trong đội sản xuất.
Nghe rất có văn hóa.
Lâm Thư hơi ngớ người, cô mới đưa ra gợi ý đầu tiên mà anh đã quyết định qua loa thế rồi á?"
Hay là mình nghĩ thêm đi?"
Cố Quân cười:
"Bồng Bồng hay mà, do cô đặt, ý nghĩa cũng tốt, rất hợp.
"Lâm Thư chớp mắt, hay thật à?
Cô nhìn con gái, con bé đang ngủ ngon lành, còn chép chép cái miệng nhỏ xíu.
Lâm Thư mỉm cười dịu dàng:
"Thế gọi là Bồng Bồng nhé, lớn lên khỏe mạnh, sức sống tràn trề, thế là tốt nhất rồi.
"Con gái sau này lớn lên khỏe mạnh, chính là tài sản lớn nhất rồi.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập