Buổi trưa Cố Quân đi làm về, Lâm Thư đã nấu cơm xong.
Cố Quân ngồi xuống, nhìn bát cơm đầy ngọn hơn ngày thường, anh nhìn Lâm Thư hỏi:
"Hôm nay tâm trạng tốt à?"
Lâm Thư:
"Sắp phát lương thực rồi, tâm trạng không tốt sao được?"
Nghĩ đến việc ngày kia là có lương thực rồi, hôm qua cô và Cố Quân đều chịu khổ đủ rồi, nên hôm nay chơi sang một bữa, nấu cơm không độn khoai lang khô, lại còn ốp la mỗi người một quả trứng.
Cố Quân gật đầu, đâu chỉ mình cô, anh cũng lo sốt vó chuyện lương thực mấy hôm nay, giờ thì thở phào nhẹ nhõm rồi.
Lâm Thư sực nhớ ra, hỏi anh:
"À, sáng nay đại đội trưởng nói phiếu dầu phiếu đường gì đó, có hạn sử dụng không anh?"
Mấy loại phiếu này thường hay có hạn sử dụng lắm.
Cố Quân đáp:
"Phiếu dầu cuối tháng hết hạn, phiếu đường có hạn một năm, còn hơn nửa năm nữa.
"Lâm Thư tính toán:
"Thế bao giờ mình lên công xã một chuyến, tiện thể dùng phiếu dầu luôn.
"Với lại, cô muốn mua dây chun cả tháng nay rồi.
Cố Quân bưng bát cơm lên, nói:
"Đợi hai ngày nữa phát lương thực xong, mình đi bệnh viện thành phố một chuyến.
"Nói xong, anh bắt đầu và cơm.
"Đi bệnh viện làm gì?"
Giây sau cô nghĩ ra điều gì đó, ngờ ngợ hỏi:
"Khám thai à?"
Cô không chắc chắn lắm, vì thời đại này chưa phổ biến việc khám thai.
Cố Quân gật đầu, nuốt miếng cơm trong miệng rồi nói:
"Tôi nghe thanh niên trí thức Vương bảo người thành phố có điều kiện, mang thai cứ một hai tháng lại đi bệnh viện khám một lần."
"Tiện thể dùng luôn phiếu dầu, rồi ghé hợp tác xã xem có cần sắm sửa gì thêm không.
"Lâm Thư hoàn hồn, hỏi anh:
"Mình đi bằng gì?"
Cố Quân định mượn xe đạp của Tề Kiệt, nhưng hôm qua nghe cô nói thế, chắc chắn không mượn được nữa rồi.
Hơn nữa vụ gặt vừa xong, người mượn xe đạp của đội sản xuất đông như kiến, có xếp hàng cũng chẳng đến lượt anh.
"Phát lương thực xong đội sản xuất cho nghỉ xả hơi, ngày nghỉ mỗi ngày có một chuyến máy kéo lên thành phố, mình đi chuyến sớm là được.
"Hôm nay là ngày cuối cùng của vụ gặt, chiều tối kiểm tra xong xuôi không còn việc gì nữa, ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm như trút được gánh nặng ngàn cân, như được sống lại lần nữa.
Cố Quân căng thẳng suốt hai tháng trời, vụ gặt vừa xong là người nhũn ra như cọng bún, đi làm về ăn cơm xong, chẳng buồn tắm rửa đã lăn ra ngủ.
Lâm Thư cũng không làm phiền anh, đi lại nhẹ nhàng.
Sáng hôm sau dậy đã thấy Cố Quân tinh thần phấn chấn đang gánh nước.
Lâm Thư hỏi anh:
"Anh dậy từ bao giờ thế?"
Cố Quân đổ nước vào chum, đáp:
"Ba bốn giờ sáng.
"Làm việc quần quật hai tháng trời, ngủ có bảy tám tiếng là lại sức rồi á?"
Thế anh dậy rồi làm gì?"
Cô cũng chẳng nghe thấy tiếng động gì cả.
Cố Quân:
"Nằm trên giường đợi trời tờ mờ sáng thì dậy đun nước, tiện thể gánh mấy gánh nước về."
"Đun nước tắm à?"
Cố Quân
"ừ"
một tiếng, nghĩ ngợi rồi giải thích thêm để cô biết anh có để tâm đến lời cô nói:
"Cô chẳng bảo không được tắm nước lạnh còn gì, nên tôi đun nước nóng.
"Lâm Thư buồn cười:
"Sáng sớm tinh mơ anh còn định tắm nước lạnh á, không sợ già bị thấp khớp à.
"Cố Quân cau mày, anh giải thích đâu phải để cô trêu chọc.
Lâm Thư cũng không để ý lắm, đi đánh răng rửa mặt.
Cầm bàn chải lên, cô quay đầu hỏi:
"Bàn chải của em bao giờ mới xong?"
Bàn chải sắp trụi hết lông rồi.
"Tôi có phiếu công nghiệp mua nhu yếu phẩm, đổi được bàn chải với kem đánh răng, đợi lên thành phố mình đổi luôn.
"Lâm Thư nghe vậy ngạc nhiên:
"Anh giấu bao nhiêu đồ thế hả?"
Thỉnh thoảng lại lòi ra một món.
"Hồi đi làm ở công trường được phát đấy, hai phiếu công nghiệp loại nhỏ, chỉ đổi được ít kem đánh răng bàn chải lặt vặt thôi, với một phiếu xà phòng.
"Lâm Thư bảo:
"Thế là đủ rồi, em cũng không tham."
"Cơ mà, anh làm thời vụ thôi mà cũng được phát phiếu công nghiệp á?"
Cố Quân gật đầu:
"Lương hai mươi đồng một tháng là được một phiếu công nghiệp rồi, tôi hay giúp làm thêm việc vặt trong xưởng nên họ cho thêm ít phiếu nhu yếu phẩm coi như trả công.
"Anh nghĩ ngợi rồi nói tiếp:
"Tôi còn ít tiền nữa, nhỡ tôi xui xẻo gặp chuyện bất trắc.
"Chưa nói hết câu đã bị cô chặn họng:
"Dừng, đừng có nói gở, không được có bất trắc gì hết, biết chưa?"
Mặt Lâm Thư nghiêm trọng hẳn lên, Cố Quân đành thôi không nói nữa, chỉ bảo:
"Tôi để dành được ít tiền, đủ cho cô đi bệnh viện sinh con, kể cả có ốm đau lặt vặt cũng không cần chịu đựng, cứ đi bệnh viện khám.
"Lâm Thư nghe vậy mới hài lòng:
"Nói thế nghe còn được.
"Cố Quân cảm thấy, từ khi quan hệ hai người dịu đi, cô có vẻ thích quản anh.
Nhưng mà, cảm giác này cũng không tệ.
Hôm nay không đi làm, Cố Quân sửa cái này một tí, sửa cái kia một tẹo, rồi lại ra vườn nhổ cỏ, chân tay không ngơi lúc nào.
Lâm Thư nhìn mà phải cảm thán anh đúng là số khổ, sinh ra để làm việc.
Sáng sớm hôm sau, có người cầm loa của đại đội trưởng đi khắp đội thông báo phát lương thực.
Lâm Thư nghe xong, lòng rộn ràng chẳng kém gì hồi mới đi làm, lần đầu tiên được kế toán báo lĩnh lương.
Cô vội gọi Cố Quân:
"Phát lương thực rồi, mình đi nhanh lên không?
"Cố Quân rửa mặt xong, bảo:
"Không phải ai đến sớm là được phát trước đâu, phát theo danh sách đấy.
"Lâm Thư vỡ lẽ, rồi lại hỏi:
"Anh bảo con mình sinh vào tháng mười, cuối năm có được phát lương thực cơ bản không?"
Cố Quân vắt khăn mặt lên dây phơi:
"Cứ có người là có lương thực cơ bản.
Chỉ là dưới năm tuổi và dưới mười tuổi thì mức khác nhau thôi, trên mười tuổi tính như người lớn, đàn ông mỗi tháng ba mươi hai cân thóc chưa xay, phụ nữ ba mươi cân."
"Dưới năm tuổi mỗi tháng mười lăm cân.
Từ năm đến mười tuổi hai mươi cân.
"Nghĩa là trong thời gian con bú sữa mẹ vẫn được phát mười lăm cân lương thực cơ bản, cũng tốt chán.
Cố Quân thong thả gánh hai cái thúng, cùng Lâm Thư ra sân phơi nhận lương thực.
Hai người được tổng cộng khoảng hai trăm năm mươi cân thóc.
Đến lúc xay xát bỏ vỏ trấu đi, chắc chắn sẽ hao hụt, đoán chừng mười cân thóc chỉ được bảy cân gạo.
Ăn chắc chắn là không đủ, nhưng ngoài lương thực tinh còn có lương thực thô.
Đến tháng chín, tháng mười thu hoạch khoai lang, khoai sọ, ngô xong sẽ phát tiếp.
Ăn độn lương thực tinh với thô, không giàu có gì nhưng chắc chắn không chết đói.
Lúc Lâm Thư và Cố Quân đến sân phơi, đại đội trưởng đang phát biểu.
"Năm nay nộp thuế lương thực xong, đội ta đứng nhất, lại còn đạt chỉ tiêu liên tục mấy năm liền nên trên thưởng cho đội ta năm mươi cân phiếu thịt, cho phép đội ta đến thẳng nhà máy thịt lấy thịt."
"Mọi người năm nay vất vả rồi, mai đi nhà máy thịt đổi hết ra thịt, cho mọi người tẩm bổ."
"Đội sản xuất mình tính cả thanh niên trí thức là hai trăm sáu mươi hai người.
Phiếu thịt có hạn, chia theo tỷ lệ tổng công điểm của từng hộ, mọi người có ý kiến gì không?"
Lâm Thư nghe là biết nhà mình chẳng được bao nhiêu.
Nguyên chủ nửa năm không đi làm, Cố Quân cũng nghỉ một tháng, công điểm hai người cộng lại, được mức trung bình là may lắm rồi.
Cố Quân gánh một gánh thóc về trước, Lâm Thư ở lại trông chỗ thóc còn lại.
Một gánh thóc cũng cả trăm cân, phải đi hai chuyến mới hết.
Chuyến cuối cùng, Lâm Thư hỏi anh:
"Chỗ lương thực này mình để đâu, không cẩn thận ẩm mốc hết thì phí?"
"Lát nữa tôi ra kho đội sản xuất, khiêng cái bồ đựng thóc nhà mình về, một lần chứa được ba trăm cân thóc.
"Lâm Thư:
"Sao lại ở kho đội sản xuất?"
Cố Quân im lặng một lát mới giải thích:
"Trước khi cưới cô, phòng tôi là cái nhà kho chứa đồ linh tinh."
"Với lại phần lớn lương thực cô đổi ra phiếu gửi về nhà rồi, nên tôi chuyển bồ thóc ra kho chung cho rộng chỗ.
"Được rồi, cô không nên hỏi nhiều làm gì.
Về đến nhà, Cố Quân đi kho khiêng bồ thóc.
Bồ thóc bằng gỗ không nặng lắm nhưng cồng kềnh, Cố Quân phải lăn về.
Lăn bồ thóc về, Cố Quân phủi sạch bụi ngoài sân rồi mới khiêng vào phòng mình.
Đặt bồ thóc vào, phòng anh chật ních ngay lập tức, chỉ còn một lối đi nhỏ cạnh giường.
Mấy cái này với Cố Quân chỉ là chuyện nhỏ, quan trọng là có lương thực, no cái bụng đã, ở chuồng lợn anh cũng thấy không vấn đề gì.
Cố Quân đổ thóc vào bồ, để lại một thúng thóc, bàn với Lâm Thư:
"Mấy hôm nay mọi người dùng cối nước xay lúa nhiều, đợi mình đi bệnh viện về, tôi gánh đi xay sau.
"Lâm Thư nhìn bồ thóc xua tay, ý bảo sao cũng được.
Lúc không có gạo ăn thì sợ ăn độn, giờ có gạo rồi, ăn độn thêm mấy bữa cũng chẳng sao.
Sáng sớm hôm sau, Lâm Thư dậy, chuẩn bị một hộp bánh bao ngô, cùng Cố Quân ra đầu làng đợi máy kéo.
Hôm qua Cố Quân nhận lương thực xong, nhớ ra đại đội trưởng bảo đi nhà máy thịt, nên ngay trong ngày hôm đó đã đi hỏi đại đội trưởng, muốn nhân lúc ít người, đi nhờ xe lên thành phố.
Đại đội trưởng nghe bảo đi bệnh viện khám, không nói hai lời đồng ý luôn.
Người lái máy kéo vẫn là cậu thanh niên lần trước chở Lâm Thư lên thành phố.
Gặp mấy lần Lâm Thư mới biết cậu ta là con trai đại đội trưởng, tên Cố Dương.
Cố Dương thấy Cố Quân, gọi
"anh Quân, chị dâu"
, rồi hỏi Cố Quân:
"Anh Quân có muốn lái thử tí không, tiện thể ngồi trước, đỡ xóc cho chị dâu.
"Lâm Thư ngạc nhiên nhìn Cố Quân.
Cô không nói nhưng Cố Quân hiểu ý cô, giải thích:
"Hồi chưa lên thành phố làm, tôi với Cố Dương hay đổi nhau lái máy kéo.
"Lâm Thư không ngờ anh biết nhiều thứ thế, ngoài trừ mù chữ ra thì cái gì cũng biết.
"Thôi, chỗ ngồi trên đấy chật, hai người ngồi không tiện, lỡ may ngã xuống thì khổ.
"Anh đỡ Lâm Thư lên thùng xe máy kéo, mình cũng trèo lên theo.
Hai người lên xe xong, Cố Quân trải cái bao tải xuống sàn xe cho cô ngồi, anh ngồi bên cạnh.
Đường từ đội sản xuất lên thành phố tuy là đường đất, nhưng năm nào mấy đội sản xuất cũng cùng nhau dọn cỏ, nhặt đá nên cũng khá bằng phẳng.
Lâm Thư bị xóc đến buồn ngủ díp mắt, trên xe ngoài Cố Dương lái xe ra chẳng có ai, cô không chịu được nữa, dựa đầu vào vai Cố Quân.
Mặc kệ cánh tay anh cứng đờ trong giây lát, cô bảo:
"Buồn ngủ quá, em chợp mắt tí.
"Nghe Cố Quân
một tiếng, cô thiếp đi luôn.
Lâm Thư ngủ không sâu, vẫn nghe thấy tiếng máy kéo bình bịch, cảm nhận được vòng tay Cố Quân vòng qua lưng, giữ chặt vai cô, cố định cơ thể cô.
Trong cơn mơ màng, Lâm Thư nghĩ, anh đúng là người đàn ông tốt.
Một Cố Quân như thế này, rốt cuộc đã trải qua biến cố tâm lý gì mà trở thành nhân vật phản diện thủ đoạn thâm độc trên thương trường như trong truyện nhỉ?
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập