Đêm qua được Cố Quân chườm nóng, Lâm Thư ngủ một mạch đến năm rưỡi sáng.
Cả đêm ngủ ngon lành, chân không bị chuột rút, cũng không phải dậy đi vệ sinh lần nào.
Phải công nhận là chườm nóng và mát xa hiệu quả thật.
Lâm Thư tỉnh dậy, nằm nướng trên giường một lúc mới dậy.
Ra khỏi phòng, thấy cửa phòng đối diện mở toang.
Cô ngó vào, trên giường trống không.
Trong sân cũng yên ắng, thùng nước và dao rựa vẫn còn đó, chỉ có cái giỏ treo trên tường là biến mất, đoán ngay Cố Quân đi đâu rồi.
Mãi đến sáu giờ Cố Quân mới từ ngoài đồng về, chiến lợi phẩm cũng ngang ngửa hôm qua.
Hai ngày cộng lại cũng được hơn chục cân rồi.
Cô ra xem, thấy lẫn trong đó mấy con lươn vàng.
Lươn trông còn giống rắn hơn cả trạch, cô sởn da gà, lùi lại mấy bước, không dám nhìn nữa.
Cố Quân rửa tay, bảo:
"Tối đợi tôi về làm lươn, tôi nấu.
"Anh nghĩ, cô sợ trạch thế kia thì lươn chắc chắn không dám động vào rồi.
Lâm Thư đứng từ xa nói vọng lại:
"Anh làm gì thì làm, nấu cháo hay nấu canh cũng được, miễn là đừng để em nhìn thấy thịt.
"Trước đây cô sống chết không ăn, nhưng giờ đang thiếu chất cần bổ sung canxi, đành phải nhắm mắt nhắm mũi mà ăn.
Ăn đi ăn đi, khuất mắt trông coi là ăn được tất.
Cố Quân:
"Thế chiều cô nấu cơm trước đi, tôi về làm thức ăn.
"Lâm Thư gật đầu, rồi tò mò hỏi:
"Sao tay nghề anh tiến bộ nhanh thế?
Toàn chồng Xuân Phân dạy à?"
Cố Quân đáp:
"Trong đội sản xuất có ông cụ, hồi trẻ làm đầu bếp ở tửu lầu trên thành phố, tôi đi hỏi ông ấy.
"Lâm Thư:
"Anh hỏi là ông ấy dạy luôn à?"
Thời xưa, người làm nghề đầu bếp thường coi trọng việc truyền nghề lắm cơ mà.
"Tôi hứa mấy ngày này ngày nào cũng biếu ông ấy ít cá trê, trạch để giải tỏa cơn thèm, tiện thể ông ấy chỉ cho vài chiêu.
"Nói cho cùng, truyền thừa hay không cũng chẳng quan trọng bằng miếng ăn.
Lâm Thư còn định qua vụ gặt sẽ dạy Cố Quân nấu ăn, giờ thấy anh có sư phụ xịn dạy rồi, cô dẹp ngay ý định đó, cứ ăn thử xem sao đã.
Chiều tối, Lâm Thư nấu cơm xong thì thấy Cố Quân dẫn một ông lão gầy gò tóc hoa râm về.
Cố Quân giới thiệu:
"Đây là ông Bảy.
"Cả cái đội sản xuất này ít nhiều đều có dây mơ rễ má với nhau, dù cách mấy đời thì tính ra vẫn gọi là ông cha chú bác được.
Lâm Thư chào theo Cố Quân:
"Cháu chào ông Bảy ạ.
"Ông Bảy cười híp mắt gật đầu, rồi nói với Cố Quân:
"Thằng nhãi này không cha không mẹ lo liệu mà cũng cưới được cô vợ xinh thế này, đúng là phúc tám đời.
"Hai người cưới xin thế nào, trong lòng tự hiểu rõ.
Mặt Lâm Thư không biểu cảm gì, nhưng nhìn sang Cố Quân thì thấy rõ vẻ chột dạ, muốn cười mà cười không nổi, khóe miệng giật giật.
Lâm Thư:
Đặt vào bối cảnh ba mươi năm trước mà cho anh đi làm điệp viên ngầm, chắc ngày đầu tiên đã bị tóm gọn cả ổ.
Ông Bảy ngạc nhiên nhìn Cố Quân:
"Sao thế, mặt mày làm sao đấy, chê vợ không đủ xinh hay sao?"
Lâm Thư vội đỡ lời:
"Ông Bảy nhìn anh ấy lớn lên mà còn không biết tính anh ấy ạ?"
"Anh ấy ấy mà, hay ngại lắm, nói vài câu là xấu hổ, mà cứ xấu hổ là im thin thít.
"Cố Quân nghe cô giải thích, không đồng tình nhìn cô.
Anh thầm nghĩ lát nữa phải nói lại với cô, đừng có đi rêu rao là anh hay ngại, không người ta lại lôi chuyện vợ chồng ra trêu.
Hơn nữa, anh đâu có hay ngại đến thế.
Ông Bảy nhìn Cố Quân, nhớ lại hồi trước trêu nó chuyện lấy vợ, nó cũng im thin thít như hũ nút, chỉ biết cắm đầu làm việc.
Nghĩ kỹ lại thì đúng là thế thật.
Lâm Thư quay vào nhà, rót bát nước nguội mang ra:
"Mời ông Bảy uống nước ạ.
"Ông Bảy đang mải suy nghĩ, vội đón lấy bát nước, khen lấy khen để:
"Vẫn là vợ thằng Quân hiểu chuyện, người thành phố có khác, giáo dục tốt thật.
"Lâm Thư cười:
"Thế hai người làm việc đi ạ, cháu ra ruộng hái ít rau.
"Cô xách cái làn, bảo Cố Quân:
"Hai người làm đi nhé.
"Cố Quân dặn:
"Cẩn thận đấy.
"Lâm Thư
"vâng"
một tiếng rồi ra khỏi cửa.
Đợi cô đi khuất, ông Bảy uống ngụm nước, nhìn Cố Quân bảo:
"Hồi trước mọi người cứ bảo mày cưới cô thanh niên trí thức này về không ổn, bảo thanh niên trí thức tiểu thư, không chịu được khổ, sau này kiểu gì cũng làm loạn nhà cửa cho mà xem.
"Cố Quân cau mày:
"Cô ấy không thế đâu.
"Ông Bảy:
"Vừa nãy tao nhìn thấy cũng dễ nói chuyện, lại còn khéo ăn khéo nói, trông có vẻ biết vun vén gia đình.
Tuy chắc chẳng làm được việc gì nặng nhọc, nhưng mày làm được mà."
"Mày lo việc bên ngoài, kiếm công điểm, vợ lo việc trong nhà cơm nước giặt giũ, cũng tốt."
"Cuộc sống này sướng khổ tự mình biết, kệ người ta nói gì thì nói, mình thấy hạnh phúc là được.
"Lúc này Cố Quân mới nở nụ cười bình thường, gật đầu:
"Cháu biết mà.
"Thôi được rồi, mau đi làm lươn đi, tiết lươn bổ nhất đấy, nhớ đập đầu trước khi mổ, mổ bụng moi ruột phải nhanh tay thì mới giữ được tiết.
"Cố Quân chăm chú lắng nghe, sau đó đi bắt lươn để làm thịt.
Lâm Thư ra ruộng hái rau, nhìn những quả cà chua đỏ mọng trên cây, tâm trạng cũng vui vẻ hẳn lên.
Không có mẹ kế Cố Quân phá hoại, rau mọc tốt um, các thanh niên trí thức thỉnh thoảng mới đến hái một ít, chẳng ảnh hưởng gì đến cô, mấy ngày nay cô chẳng bao giờ phải lo thiếu rau ăn.
Lâm Thư hái một nắm rau muống và mấy quả cà chua xong định về.
Đang chuẩn bị về thì gặp một thanh niên trí thức khác cũng đến hái rau.
Người này là nữ, cũng là người quen của nguyên chủ.
Chính là cô bạn thanh niên trí thức đi cùng đến nhà Cố Quân ăn cơm hồi đầu năm – Diêu Phương Bình.
Diêu Phương Bình dáng người cao ráo, dung mạo bình thường, là một cô gái miền Bắc.
Hai người chạm mặt nhau đều sững sờ.
Vốn dĩ hai người khá thân, nhưng từ khi Vương Tuyết kết hôn thì dần xa cách.
Lâm Thư nghĩ, chắc Diêu Phương Bình đoán được Vương Tuyết đã làm chuyện gì, đồng thời Vương Tuyết sợ cô ấy vạch trần nên quan hệ hai người mới có vết rạn, ngày càng xa cách.
Diêu Phương Bình do dự một chút rồi chào hỏi:
"Cậu cũng đi hái rau à?"
Lâm Thư vẫn giữ vẻ mặt bình thường, cười nói:
"Ừ, dạo này rau tốt lắm, cậu hái ít rau muống về mà ăn.
"Diêu Phương Bình gật đầu, hơi ngượng ngùng nói:
"Bọn tớ bàn nhau rồi, đợi qua vụ gặt này sẽ không đến hái rau nhà cậu nữa đâu.
"Ừ, để tớ bảo lại với Cố Quân.
"Nhắc đến Cố Quân, Diêu Phương Bình hỏi:
"Cậu với Cố Quân vẫn ổn chứ?"
Lâm Thư đáp:
"Cũng ổn, cưới xong tớ chẳng phải làm gì mấy, coi như cũng được hưởng phúc.
"Diêu Phương Bình nghe vậy thở phào nhẹ nhõm:
"Hồi trước cậu cứ bảo anh ấy trông dữ tướng, tính tình có vẻ không tốt, nhìn thấy anh ấy là không muốn nói chuyện.
"Trước đây không muốn tiếp xúc, nhưng sống với nhau rồi mới thấy anh ấy cũng được, cuộc sống cũng tạm ổn."
"Thế là tốt rồi, có chỗ dựa dẫm cũng đỡ khổ, chỉ là cậu với Tề Kiệt.
"Lâm Thư cười ngắt lời cô ấy:
"Tớ với Tề Kiệt trước đây chỉ là tình đồng chí cách mạng thôi, không có gì khác đâu.
Giờ tớ kết hôn rồi, cậu đừng gán ghép tớ với Tề Kiệt nữa, truyền ra ngoài không hay, người ta lại đàm tiếu.
"Câu này coi như lời nhắc nhở ngầm.
Diêu Phương Bình cũng hiểu ý, đáp:
"Tớ biết cái gì nên nói cái gì không, cậu yên tâm.
"Nói chuyện thêm vài câu rồi hai người chia tay.
Đi lướt qua Diêu Phương Bình, Lâm Thư mới thở phào nhẹ nhõm.
Con sinh ra chênh lệch hơn một tháng, có thể nói là sinh non.
Nhưng nếu lộ ra chuyện chửa trước khi cưới, ở cái thời đại này chắc bị nước bọt dìm chết.
Diêu Phương Bình chắc chỉ cảm thấy lấn cấn trong lòng nhưng không rõ là lấn cấn chỗ nào, hơn nữa cũng biết tính chất nghiêm trọng của vấn đề nên chưa bao giờ nói toạc ra.
Vấn đề này với Lâm Thư mà nói, bảo lớn không lớn, bảo nhỏ cũng chẳng nhỏ.
Diêu Phương Bình không có bằng chứng xác thực, nhưng nếu nói ra những nghi ngờ đó, khó tránh khỏi khiến người ta đồn đoán, đến lúc con sinh ra lại càng củng cố thêm lời đồn.
Lâm Thư mang theo nỗi lo lắng về nhà, nhưng vừa bước vào sân ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng, nỗi lo âu lập tức bay biến sạch.
Cô lần theo mùi hương đi xuống bếp, hỏi Cố Quân bên trong:
"Xong chưa anh?"
Cố Quân bưng bát cháo đang ngâm trong chậu nước cho nguội đưa cho cô:
"Húp cháo trước đi.
"Lâm Thư nhận lấy, hỏi anh:
"Của anh đâu?"
Cố Quân chỉ vào nồi:
"Chắc cô không muốn nhìn đâu.
"Thịt lươn đều ở trong phần cháo còn lại.
Lâm Thư đúng là không muốn nhìn thật:
"Thế em mang về phòng ăn đây.
"Lâm Thư cẩn thận bưng cháo về phòng mình.
Cô tính tối nay ăn cháo qua bữa, rau cũng khỏi xào, để mai ăn.
Lâm Thư khuấy bát cháo hành, chuẩn bị tâm lý một lúc mới dám húp thử một miếng.
Phải công nhận là danh sư xuất cao đồ, cháo không hề tanh chút nào, lại còn rất ngọt.
Cơn thèm ăn của Lâm Thư lập tức trỗi dậy, ăn uống ngon lành.
Đang ăn cháo trong phòng, Cố Quân gõ cửa.
Lâm Thư ngẩng đầu lên, thấy anh bưng một cái bát đứng ở cửa.
"Gì thế?"
Cô hỏi.
Cố Quân bưng bát vào, đặt lên bàn:
"Trứng rán.
"Nói xong anh quay người đi ra.
Lâm Thư nhìn bát trứng, mỉm cười.
Sáng sớm tinh mơ Cố Quân đã cùng Tề Kiệt đi bắt trạch và cá trê rồi.
Tất nhiên cũng bắt được ít lươn.
Lươn giữ lại, ông chủ nhiệm cần.
Tề Kiệt bảo Cố Quân:
"Nhà đại đội trưởng cũng thu mua được hơn chục cân cá, cộng thêm chỗ anh em mình bắt ba ngày nay chắc cũng được năm sáu chục cân rồi.
Sáng sớm ngày kia, năm giờ mình xuất phát lên thành phố, tranh thủ về trước bảy giờ đi làm.
"Vì việc đồng áng cũng vãn rồi, không cần làm gấp nữa nên giờ làm việc quay lại bảy giờ sáng như cũ.
Cố Quân
"ừ"
một tiếng:
"Được.
"Vụ gặt cũng sắp xong rồi, tranh thủ kiếm ít phiếu và nhu yếu phẩm, sau này con chào đời kiểu gì cũng cần dùng đến.
Còn nữa, đợi xong vụ gặt phải đưa Vương Tuyết đi bệnh viện khám xem sao.
Mấy hôm nay Cố Quân hay nghe cậu thanh niên trí thức kia kể chuyện thành phố.
Chuyện khác anh không để tâm lắm, nhưng nhắc đến bà bầu là anh nghe ngóng ngay.
Cậu ta bảo người thành phố có điều kiện, bà bầu cứ một hai tháng lại đi bệnh viện khám một lần để đảm bảo cả mẹ và con đều khỏe mạnh cho đến lúc sinh.
Cố Quân nghĩ bụng cô nhà mình bầu to rồi, mấy hôm trước còn bị chuột rút, vẫn nên đi bệnh viện lớn khám cho yên tâm.
Một hai đồng tiền khám anh vẫn lo được.
Lâm Thư ngủ mơ màng nghe thấy tiếng động, đoán là Cố Quân đi bắt cá nên cũng không để ý lắm.
Trước khi ngủ tiếp, cô còn nghĩ không biết bắt bao nhiêu ngày nữa thì đi giao hàng.
Kết quả ngủ hơn nửa tiếng dậy, ra sân thấy chậu cá trê và thùng trạch biến mất tăm.
Không phải đi giao hàng rồi đấy chứ?
Lại còn đi cùng Tề Kiệt nữa?
Nghĩ đến đây, mí mắt Lâm Thư giật liên hồi.
Cô luộc một quả trứng ăn lót dạ rồi vội vàng chạy sang nhà Xuân Phân.
Nhà Xuân Phân đang ăn sáng, thấy cô đến thì hỏi:
"Sao thế?"
Lâm Thư nhìn Đại Mãn, hỏi:
"Cố Quân đâu?"
Đại Mãn ngớ người:
"Anh Quân không bảo với cô là đi thành phố với thanh niên trí thức Tề rồi à?"
Lâm Thư lắc đầu.
Đại Mãn nghĩ ngợi rồi bảo:
"Chắc định về trước giờ làm nên không bảo với cô đấy.
"Lâm Thư hỏi dồn:
"Trước giờ làm có về kịp không?"
Đại Mãn:
"Hai người họ đạp xe đi, nếu không có gì bất trắc thì về kịp, cùng lắm chỉ muộn nửa tiếng thôi.
"Nghe Đại Mãn nói vậy, Lâm Thư đành về nhà đợi.
Nhưng đợi đến giờ làm vẫn chẳng thấy bóng dáng Cố Quân đâu.
Lâm Thư rùng mình.
Không phải xảy ra chuyện gì rồi chứ?
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập