Ba ngày trôi qua trong chớp mắt.
Cố Quân đã nói chuyện vợ đi làm với đại đội trưởng, đại đội trưởng hỏi đi hỏi lại anh xem vợ có thực sự ổn không mới dám sắp xếp cho Lâm Thư việc ở sân phơi thóc.
Hôm nay cả hai vợ chồng đều đi làm, Cố Quân dậy từ sớm nấu cơm.
Nấu cả bữa sáng lẫn bữa trưa luôn.
Một chậu bánh bao ngô và một nồi cháo.
Lâm Thư dậy thì cháo cũng sắp chín.
Giờ đến dậy sớm cũng phải thi đua à?
Cô đã dậy sớm lắm rồi, sao anh ngày nào cũng dậy sớm hơn thế?
Lâm Thư mở vung nồi, nhìn bánh bao sắp chín, ngó ra ngoài sân hỏi:
"Anh dậy từ bao giờ thế?"
Cố Quân xách thùng định đi gánh nước, đáp:
"Sáng không ngủ được nên dậy nấu cơm.
"Lâm Thư thầm nghĩ, không phải vì mấy hôm nay không sờ được thai máy nên mất ngủ đấy chứ?
Ăn sáng xong, Cố Quân lấy hộp cơm nhôm đựng hai cái bánh bao, bỏ vào làn đưa cho Lâm Thư.
"Cô tự rót nước mang ra sân phơi nhé.
"Lâm Thư nhận lấy:
"Em biết rồi.
"Cố Quân nghĩ ngợi rồi vẫn đi rót nước cho cô, bỏ vào làn, dặn dò tiếp:
"Nếu thấy không khỏe thì bảo với mọi người một tiếng rồi về nghỉ ngơi.
"Nhìn anh giúp thu dọn đồ đạc, lại dặn đi dặn lại như đưa trẻ con đi học buổi đầu tiên, Lâm Thư không nhịn được phì cười thành tiếng.
Cô cười làm Cố Quân ngừng nói, cau mày hỏi:
"Cười cái gì?"
Lâm Thư vội mím môi lắc đầu, nhịn cười rồi mới nói:
"Em có phải lần đầu đi làm đâu mà không biết gì.
"Với cô thì đúng là lần đầu đi làm thật, nhưng cũng không đến nỗi như trẻ con ngày đầu đi học, muốn đi vệ sinh cũng không dám xin cô giáo.
Nghe cô nói vậy, Cố Quân cũng nhận ra mình hơi quá đà.
Vẻ mặt anh thoáng chút không tự nhiên, hắng giọng hai cái:
"Biết là tốt.
"Hai người mỗi người cầm một cái mũ rơm cùng ra khỏi nhà, Cố Quân khóa cửa xong mới đi đến gốc đa tập trung.
Thư ký chấm công sẽ điểm danh số người đi làm hôm nay, sau đó gọi tên phân công công việc.
Sau khi thư ký phân việc cho Cố Quân, anh gọi Lâm Thư đi cùng.
Rời khỏi gốc đa, Lâm Thư thắc mắc:
"Đã phân việc cho em đâu mà đi nhanh thế?"
Cố Quân:
"Việc của cô đại đội trưởng sắp xếp rồi, thư ký đánh dấu vào tên cô rồi, cứ thế mà đi thôi."
"Tôi đưa cô ra sân phơi rồi mới đi làm.
"Lâm Thư đang không biết đường, đi theo anh là được rồi.
Đường ra sân phơi toàn là đường đất, hai bên cỏ hoa dại mọc đầy, bướm bay rập rờn từng đàn.
Buổi sáng đồng nội hơi ẩm ướt, không khí rất trong lành.
Lâm Thư nhắm mắt hít sâu vài hơi.
"Nhìn đường."
Giọng nói trầm thấp vang lên bên tai, Lâm Thư mở mắt ngay lập tức, nhìn người đàn ông đi trước, thầm lẩm bẩm không biết anh có mọc mắt sau gáy không mà cô lơ đãng một tí cũng biết.
Đi khoảng bảy tám phút mới đến sân phơi thóc.
Sân phơi thóc là nơi họp hành của cả đội sản xuất, rộng bằng ba cái sân bóng rổ.
Trên sân phơi đầy thóc, trời nắng chang chang thế này, chỉ cần không mưa, một mẻ thóc phơi hai ba ngày là có thể cho vào máy quạt thóc quay tay để loại bỏ tạp chất, tức là loại bỏ hạt lép, rơm rạ rồi mới nhập kho.
Bên cạnh sân phơi có mấy cái lán tranh, chắc là nơi để tạm thóc khi trời mưa.
Hai người đến đầu tiên, thóc còn chưa được phơi ra.
Một lúc sau, mọi người lục tục kéo đến, Cố Quân bảo cô đứng dưới lán, còn anh đi nói chuyện với mấy người trên sân phơi.
Vừa nói chuyện vừa liếc nhìn về phía Lâm Thư.
Lâm Thư đoán được anh nói gì.
Nhờ họ quan tâm đến cô.
Nếu không hiểu bối cảnh thời đại này, nhìn Cố Quân thế này, cô còn tưởng đàn ông thời này ai cũng tâm lý với vợ bầu như anh.
Nhưng thực ra cô biết Cố Quân là trường hợp cá biệt.
Không ai dạy dỗ mà vẫn lớn lên tử tế, chứng tỏ bản chất anh rất tốt.
Cố Quân chào hỏi sáu người trên sân phơi xong mới chạy về.
"Tôi chào hỏi các thím các bác rồi, cô không khỏe thì cứ bảo họ.
"Lâm Thư gật đầu:
"Được rồi được rồi, em biết rồi.
"Cố Quân vốn ít nói, hôm nay nói nhiều thật đấy.
Cố Quân cảm thấy cô bắt đầu mất kiên nhẫn nên ngậm miệng lại.
Lát sau, Lâm Thư mới hỏi anh:
"Anh không đi làm à?"
"Đợi một chút.
"Đợi mọi người đến đông đủ, chuẩn bị phơi thóc, Cố Quân bảo:
"Cô đứng đây, tôi phơi thóc hộ cô rồi đi làm.
"Lâm Thư đang định gọi anh lại thì anh đã chạy biến vào kho giúp khiêng thóc ra.
Phơi thóc xong xuôi Cố Quân mới đi.
Mấy bà thím thấy anh đi rồi mới xúm lại.
"Tôi còn tưởng thằng Cố Quân nó không biết quan tâm người khác, ai ngờ lúc quan tâm cũng nói nhiều phết.
"Xem ra không chỉ mình Lâm Thư thấy thế.
"Đương nhiên phải quan tâm rồi, đang mang thai mà."
"Kể cả không mang thai, nhìn cái mặt vợ nó kìa, cũng đáng quan tâm lắm chứ."
"Các bà không nhìn xem vợ nó trắng trẻo, xinh xắn thế kia, khắp mười dặm tám làng này, nhà ai có vợ xinh thế?"
Bị vây quanh bàn tán xôn xao, Lâm Thư vẫn bình tĩnh, cười tươi rói:
"Cũng là nhờ đất lành chim đậu thôi ạ, hồi mới về em ốm yếu lắm, đâu có được thế này, là nhờ nước non đội sản xuất Hồng Tinh mình tốt nên em mới được thế này đấy ạ.
"Ai mà chẳng thích nghe người ta khen quê mình, mấy bà thím nghe Lâm Thư nói thế thì cười tít mắt.
"Hồi trước tao còn tưởng con bé này khó gần, ai ngờ cái miệng dẻo thế."
"Cháu nói thật mà, nơi non xanh nước biếc nuôi người tốt nhất."
"Với lại hồi mới về lạ nước lạ cái, không dám nói nhiều, sợ nói dài nói dại, nên chẳng dám bắt chuyện với mọi người."
"Giờ cháu là người đội sản xuất Hồng Tinh rồi, nói chuyện với người nhà mình thì sợ gì nữa ạ.
"Dù là quá khứ, hiện tại hay tương lai, thời đại nào, nơi nào cũng có sự bài ngoại.
Thế nên Lâm Thư cứ mở miệng ra là
"đội sản xuất mình"
"người nhà mình"
để tẩy não mấy bà thím, quyết tâm hòa nhập vào đội sản xuất.
Cố Quân đang gặt lúa, vì mải nghĩ đến mẹ của con mình ở sân phơi thóc nên lơ đãng, chẳng may cắt vào tay.
Anh da dày thịt béo, vết thương không sâu, chỉ xước một đường, chảy tí máu, quệt đi rồi làm tiếp.
Phơi nắng làm việc hai tiếng đồng hồ, Đại Mãn không chịu nổi nữa, chạy vào gốc cây nghỉ, gọi anh:
"Anh Quân, anh em mình không sợ không làm hết việc đâu, nghỉ tí đi.
"Cố Quân bị nắng chiếu đen nhẻm, mồ hôi nhễ nhại.
Anh cũng lên bờ, đi vào gốc cây, kéo khăn mặt trên cổ lau mồ hôi, bảo:
"Anh ra sân phơi xem thế nào.
"Đại Mãn trố mắt:
"Không phải chứ anh Quân, anh sao thế, từ bao giờ mà bám vợ thế?"
Cố Quân lườm cậu ta:
"Anh bám vợ à?
Anh lo cho con anh!
"Đại Mãn chép miệng:
"Làm như vợ em chưa chửa bao giờ ấy, cô ấy bảy tám tháng vẫn đi làm, tay chân nhanh thoăn thoắt, bảo nghỉ cũng không nghỉ, cứ đòi kiếm thêm công điểm.
"Cố Quân:
"Vợ chú với vợ anh không giống nhau.
"Đại Mãn nghe thế thì sốt ruột:
"Vợ em không giống chỗ nào?
Vợ em đảm đang, khỏe mạnh, tốt tính, vợ nhà ai bằng được vợ em?
"Cố Quân im lặng một lát, rồi mới nói giọng thâm thúy:
"Vợ anh không đảm đang, sức yếu, người ốm yếu, tính tình.
.."
Ngừng một chút, anh nói:
"Cũng tạm, cũng tốt.
"Đại Mãn bật cười:
"Vâng vâng vâng vâng, vợ anh cũng tốt lắm.
"Cố Quân nghe giọng điệu trêu chọc của cậu ta, không thèm chấp:
"Anh đi đây, tí quay lại.
"Mấy bà thím trong đội sản xuất mồm mép tép nhảy, chỉ thích trêu chọc mấy cô vợ mới cưới.
Vương Tuyết tính tình kiêu ngạo, chắc chắn không thích bị vây quanh bàn tán.
Không khéo lại tưởng người ta làm khó mình rồi xị mặt ra.
Nếu đắc tội với người ta, lần sau làm việc không ai giúp đâu.
Cố Quân lo lắng cho khả năng đối nhân xử thế của Lâm Thư, nhưng đến sân phơi thóc, lại thấy cô đang cười híp mắt ăn dưa hấu không biết ở đâu ra, chuyện trò rôm rả với mấy bà thím, tiếng cười vui vẻ vọng ra từ trong lán.
Không phải cô kiêu ngạo lắm sao?
Không phải cô vì biết điều nên mới chịu hạ mình sống với anh sao?
Thế này là thế nào?
Hay là lúc đầu cô chỉ đơn thuần không muốn sống với anh nên mới không thèm để ý đến ai?
Khóe mắt Lâm Thư thấy có người nhìn mình, nhìn kỹ thì ra là Cố Quân, vội vẫy tay gọi anh lại.
Mấy bà thím thấy Cố Quân thì trêu:
"Ái chà, không yên tâm về vợ à, đang đi làm cũng chạy sang xem, quý vợ đến mức nào thế?"
Lâm Thư vội nói:
"Thím ơi, đừng trêu anh ấy, anh ấy nhìn to xác thế thôi chứ hay ngại lắm.
Tự nhiên có cảm giác mình là chàng rể ở rể, còn cô là người bản địa đang che chở cho anh.
"Mới trêu chồng cháu một tí đã bênh rồi à?
Chồng cháu hay ngại, thế cháu có hay ngại không?"
Lâm Thư cười ngượng gọi một tiếng
"thím"
, thấy Cố Quân không qua, bèn cầm miếng dưa hấu đi tới.
Đến bên cạnh Cố Quân, cô đưa miếng dưa hấu cho anh:
"Dưa nhà thím Năm trồng đấy, em vừa định bảo ăn xong sẽ mang hai miếng sang cho anh.
"Cố Quân cũng không khách sáo, cầm lấy.
Anh ăn vài miếng là hết miếng dưa, cơn khát lập tức dịu đi.
Anh nói:
"Tôi chỉ qua xem cô thế nào thôi.
"Lâm Thư đáp:
"Các thím các bác tốt lắm, em định ra cào thóc giúp mà họ đuổi về, bắt em nghỉ ngơi.
"Cố Quân nghe vậy, ngạc nhiên nhìn cô.
Lâm Thư:
"Sao nhìn em thế?"
Cố Quân nói nhỏ:
"Mấy bà thím bà bác này không dễ dây vào đâu.
"Lâm Thư nghe vậy, mắt cười cong cong:
"Chắc tại em mồm mép, biết nịnh."
"Cô, mồm mép?"
Cố Quân nghi ngờ, không đồng tình lắm.
Mấy hôm trước cái miệng đấy còn làm anh tức ngực.
Lâm Thư
".
"Hết chuyện để nói rồi.
Cô bắt đầu đuổi người:
"Anh về đi, em ở đây ổn mà, biết mọi người dễ tính thế này em đã đi làm từ sớm rồi, ở nhà suốt ngày chán chết, chẳng có ai nói chuyện.
"Cố Quân nghe vậy, định bảo:
Chẳng lẽ tôi không phải người?
Nhưng nghĩ lại, đúng là anh ít nói chuyện với cô thật, toàn cô mở lời trước.
Cố Quân thu lại vẻ mặt, nói:
"Thế tôi về đây.
"Lâm Thư vội bảo:
"Đợi đã.
"Cô chạy về lán, lấy hộp cơm nhôm mang ra đưa cho anh:
"Vừa ăn dưa xong em cũng không đói, anh cầm bánh bao đi ăn đi.
"Cố Quân gật đầu, nhận lấy hộp cơm rồi đi.
Lâm Thư quay lại lán, mấy bà thím trêu:
"Vợ chồng son quấn quýt ghê, mới đi làm buổi đầu đã chạy sang thăm rồi, sợ mấy bà già này bắt nạt vợ mình đến thế cơ à?"
Lâm Thư cười nói:
"Các thím tốt bụng, dễ tính thế này, sao lại bắt nạt cháu được.
Anh ấy ấy mà, không phải sợ các thím bắt nạt cháu đâu, mà sợ cháu đắc tội với các thím đấy, đặc biệt sang dặn dò cháu."
"Cái con bé này, miệng ngọt xớt, đắc tội với ai được.
"Cả buổi sáng, Lâm Thư rất nhàn nhã.
Tuy các thím không cần cô cào thóc, cô vẫn chủ động phụ trách phơi một mảnh nhỏ.
Đội mũ rơm cào mười phút lại nghỉ hơn nửa tiếng, chẳng mệt tẹo nào.
Chẳng mấy chốc đã đến giờ nghỉ trưa.
Nhưng người phơi thóc không được về, nhỡ mưa bất chợt không kịp thu thóc thì thiệt hại lớn, chỉ có thể đợi người nhà mang cơm đến.
Tuy buổi trưa không được nghỉ, nhưng chiều mặt trời xuống, tắt nắng, khoảng bốn giờ là được về rồi.
Sáng nay Cố Quân đã nấu cháo cho bữa trưa rồi, nên chỉ cần xào ít rau, rán quả trứng là xong.
Mấy bà thím đều được con cháu mang cơm đến.
Đến lượt Cố Quân, lại đi tay không.
Lâm Thư đi tới, thấy anh tay không thì ngớ người.
Cô hỏi:
"Cơm của em đâu?"
"Cơm ở nhà, tôi trông hộ cô một lúc, cô về ăn đi.
"Lâm Thư muốn đi vệ sinh, lại ngại ra hố xí của đội sản xuất nên nhịn cả buổi sáng, nghe anh nói thế mắt sáng rực lên, không chút do dự.
"Em ăn xong quay lại ngay."
Cô nói.
"Cô tiện thể nghỉ trưa luôn cũng được, tôi tìm chỗ ngủ tạm ở đây là được.
"Lâm Thư do dự:
"Thế có được không?"
Cố Quân gật đầu.
Anh sống đơn giản quen rồi, nằm đất cũng ngủ được.
Lâm Thư về nhà, đi vệ sinh xong, rửa mặt mũi chân tay rồi mới vào nhà chính, mở lồng bàn đan bằng tre trên bàn ra.
Một quả trứng ốp la, rau muống xào, một cái bánh bao và một bát cháo đầy.
Lâm Thư ngồi xuống ăn cơm, trứng ốp la không cần kỹ thuật gì, cứ thế rán lên là được, mùi vị cũng thường thôi, nhưng món rau muống thì tệ hết chỗ nói.
Cô đoán anh luộc rau kỹ quá, luộc đến mức nát bét, rau mềm nhũn ra.
Khó ăn nhưng vẫn cố nuốt được.
Ăn no xong, Lâm Thư rửa bát rồi về phòng nằm một lúc, sợ ngủ quên nên cũng không dám ngủ say.
Nghỉ một lát rồi cô ra sân phơi.
Lúc này chưa đến giờ làm, nắng lại to, mọi người đều trốn trong nhà nên cả đội sản xuất yên tĩnh lạ thường.
Lúc Lâm Thư đến sân phơi, mấy bà thím cũng đang nghỉ trong lán.
Cố Quân một mình một lán, dựa vào cột ngủ thiếp đi.
Mấy bà thím nhìn sang, Lâm Thư vội đưa tay lên môi ra hiệu
"suỵt"
Mấy bà thím nhìn Lâm Thư cười đầy ẩn ý.
Lâm Thư rón rén đi đến lán Cố Quân đang nằm.
Rõ ràng nằm chỗ râm mát mà anh vẫn toát mồ hôi đầm đìa, trán và cổ ướt đẫm.
Lâm Thư cầm cái quạt nan dưới đất lên, quạt cho anh.
Nhân lúc này, cô ngắm nghía Cố Quân.
Hốc mắt sâu, sống mũi cao thẳng, môi mỏng.
Chỉ là da dẻ thô ráp, lại còn đen nhẻm vì nắng gió, đen hơn hồi đầu cô gặp anh mấy tông.
Lâm Thư quạt cho anh chưa được hai phút đã quay sang quạt cho mình, chỉ để lại chút gió thừa cho anh.
Trời nóng bức quá, nóng hơn mấy hôm trước, cảm giác không có tí gió nào.
Cố Quân ngủ không sâu, thấy có gió mát thổi tới, dễ chịu hơn hẳn, nhưng ngủ một lúc lại cảm giác có người bên cạnh.
Anh mở mắt ra, thấy đúng là có người ngồi cạnh mình thật.
Vừa tỉnh ngủ, ánh mắt còn hơi mơ màng, giọng nói cũng khàn khàn:
"Đến giờ làm rồi à?"
Lâm Thư lắc đầu, đưa quạt cho anh, đáp:
"Chưa nghe thấy tiếng chuông, chắc còn một lúc nữa, anh ngủ thêm tí nữa không?"
Cố Quân đáp:
"Thôi.
"Anh cầm lấy quạt nan, quạt về phía hai người.
Anh khỏe, Lâm Thư ngồi bên cạnh cũng thấy mát rượi.
Lâm Thư nhìn ánh nắng chói chang bên ngoài, hỏi:
"Bây giờ đứng gió thế này, liệu có mưa to không anh?"
Cô nhớ các cụ hay bảo, trời oi bức đứng gió thế này kiểu gì cũng mưa to.
Cố Quân ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh ngắt, đáp:
"Khó nói lắm.
"Vừa nói, anh vừa liếc nhìn người bên cạnh.
Anh và cô ngày càng giống vợ chồng bình thường, ngồi cùng nhau trò chuyện việc nhà.
Chỉ là ở nhà vẫn ngủ riêng, mỗi điểm này là không giống vợ chồng.
Lâm Thư nói:
"Nếu mưa to có ảnh hưởng đến việc gặt hái không anh?"
"Mưa không to thì vẫn phải gặt gấp, không sợ gì, chỉ sợ mưa dầm dề mấy ngày liền, kèm theo gió lớn làm lúa đổ rạp, lúa ngâm trong nước sẽ ảnh hưởng đến sản lượng.
"Cố Quân vừa dứt lời, tiếng chuông báo giờ làm vang lên, anh đưa quạt cho cô.
Lúc Lâm Thư cầm lấy, nhìn thấy vết thương mới trên tay anh, hỏi:
"Tay sao thế anh?"
Cố Quân nhìn vết sẹo trên tay, hờ hững đáp:
"Sáng nay không cẩn thận bị cứa vào.
"Anh cầm mũ rơm đứng dậy, nói:
"Tôi đi làm đây.
"Lâm Thư định bảo anh đến trạm xá bôi thuốc đỏ băng lại, nhưng nhìn điệu bộ của anh, chắc chắn sẽ bảo cô chuyện bé xé ra to.
Cô định bụng tối về sẽ qua trạm xá xin ít bông và thuốc đỏ để dự phòng.
Lâm Thư bảo trời mưa, chưa đến giờ tan tầm buổi chiều trời đã tối sầm lại, mấy bà thím vội vàng thu dọn thóc lúa.
Lâm Thư cũng giúp chuyển thóc vào trong lán tranh.
May mà kịp chuyển hết thóc vào lán trước khi mưa to, sau đó dùng bạt che mưa phủ lên.
Nền lán cao hơn sân phơi một chút nên nước không chảy vào được.
Mưa như trút nước, các thím cũng bắt đầu xúc thóc vào sọt.
Lâm Thư giúp một lúc thì bị họ đuổi ra chỗ khác.
Mưa to tầm tã hơn nửa tiếng mới ngớt dần, họ đậy nắp sọt lại, hai người một khiêng vào nhà kho gần đó.
Thu dọn xong xuôi, ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm.
"May quá, thu kịp thóc, chứ để nước ngập thì hôm nay công cốc.
"Đợi một lúc lâu, thư ký chấm công mặc áo mưa chạy tới.
Anh ta ghi cho các thím sáu công điểm, nhưng ghi cho Lâm Thư có ba điểm.
Một bà thím thấy thế bèn nói:
"Cậu ghi thế này là không công bằng rồi.
"Thư ký nói:
"Hợp lý mà thím, thanh niên trí thức Vương đang mang thai, có làm được mấy việc nặng đâu, toàn các thím làm còn gì?"
Các thím khác cũng xúm lại:
"Sáng sớm chồng nó đã ra giúp khiêng thóc từ kho ra, còn giúp phơi hết ra nữa, chỗ đấy không tính à?"
"Với lại, vợ Cố Quân mang thai thật, nhưng việc cần làm nó làm không thiếu việc gì, không được sáu điểm thì cũng phải được năm điểm chứ."
"Đúng đấy, con bé nó có õng ẹo gì đâu.
"Lâm Thư cảm động muốn khóc, các thím tốt quá đi mất!
Thư ký thấy không chỉ một người mà tất cả mọi người đều nói đỡ cho cô, cũng chẳng có lý do gì để nghi ngờ, bèn sửa ba điểm của Lâm Thư thành năm điểm.
Thư ký đi rồi, Lâm Thư nhìn các thím với ánh mắt đầy biết ơn:
"Các thím, các bác tốt quá, tốt hơn mấy bà hàng xóm trên thành phố của cháu nhiều.
"Một bà thím xua tay:
"Ôi dào, chúng tôi nói sự thật thôi, cháu có lười đâu, làm được việc thì xứng đáng được hưởng.
"Nói chuyện một lúc, một bà thím bảo:
"Mưa cũng ngớt rồi, chạy ù cái là về đến nơi, tôi về trước đây."
Nói rồi chạy biến ra khỏi lán.
Mọi người nhìn Lâm Thư hỏi:
"Vợ Cố Quân, cháu về kiểu gì?"
"Cháu đợi thêm tí nữa.
"Cơ thể cô yếu ớt, dầm mưa dễ ốm lắm.
Mọi người đều đội mưa chạy về, Lâm Thư chán nản ngồi trong lán đợi mưa tạnh.
Nhưng ông trời như trêu ngươi cô, mưa lúc to lúc nhỏ, chẳng có dấu hiệu gì là tạnh hẳn.
Lâm Thư chẳng biết đợi bao lâu, đến lúc chán nản cùng cực thì thấy xa xa có bóng người chạy về phía sân phơi thóc.
Một mình ở nơi đồng không mông quạnh này, nói thật, thấy người cô chẳng vui vẻ gì, ngược lại còn thấy sợ.
Xem phim trinh thám nhiều quá nên cứ hay nghĩ linh tinh.
Đang lúc tự dọa mình thì bóng người càng lúc càng gần, cô bỗng thấy quen quen.
Nhìn kỹ lại, chắc chắn là Cố Quân rồi.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập