Chương 16: Một chương

"Anh đừng đi vội, nói em nghe anh với anh Tề định làm gì."

Lâm Thư nói xong liền đi tới trước mặt anh, hơi ngẩng đầu lên, vẻ mặt nghiêm túc nhìn anh.

"Nhà mình đã đến mức không còn gì để ăn đâu, em không muốn thấy anh đi mạo hiểm.

"Mỗi thời đại có quy tắc của thời đại đó, cho dù quy tắc đó có vô lý đến đâu.

Khi không có khả năng thay đổi bất cứ điều gì, thậm chí còn phải đánh đổi bằng cả tự do và tính mạng mà vẫn chẳng thay đổi được gì, thì phải suy nghĩ kỹ trước khi làm.

Cố Quân nhìn vẻ mặt nghiêm túc của cô, cân nhắc xem cô đang lo cho Tề Kiệt hay thực sự lo cho.

anh.

Cảm giác không giống đang lo cho Tề Kiệt.

Một lúc lâu sau, Cố Quân mới mở miệng:

"Đã hứa với người ta rồi, làm nốt lần này thôi.

"Lâm Thư cau mày:

"Người đó có đáng tin không?"

Cố Quân thành thật đáp:

"Người quen của anh Tề.

"Lâm Thư ngẫm nghĩ một lát rồi bàn bạc:

"Đã là anh Tề giới thiệu thì anh đừng ra mặt nữa, bây giờ anh mang vải sang cho anh ấy, để anh ấy đưa cho người ta.

"Tề Kiệt có hào quang nam chính, Cố Quân thì không, làm thế này an toàn hơn.

Lông mày đang nhíu chặt của Cố Quân dần giãn ra.

Dần dần, sự bực bội trong lòng cũng tan biến đi một nửa.

Nếu cô thực sự lo cho Tề Kiệt, chắc chắn sẽ không nói ra những lời này.

Rõ ràng là cô muốn kéo anh ra khỏi rắc rối.

Sắc mặt Cố Quân dãn ra, giọng nói cũng nhẹ nhàng hơn hẳn:

"Được, nghe cô, đợi trời tối tôi mang sang.

"Thấy anh nghe lọt tai, lại có vẻ đã nghĩ thông suốt, Lâm Thư thở phào nhẹ nhõm.

Cô ngước nhìn trời, nói:

"Còn lâu mới tối, lúc nãy anh bảo muốn ra ngoài đi dạo à?

Hay quá, em đi cùng anh cho thoáng.

"Có Cố Quân đi cùng, cô cũng tranh thủ làm quen với đội sản xuất này luôn.

Lâm Thư và Cố Quân cùng nhau ra ngoài đi dạo, sóng vai bước đi.

Chuyện cãi nhau vì Tề Kiệt coi như bỏ qua.

Trời oi bức, lại chẳng có gì giải trí, người già và trung niên trong đội sản xuất ăn tối xong thường cầm quạt nan ra ngồi hóng mát, tán gẫu dưới gốc đa.

Dưới gốc đa ngoài người lớn ngồi nói chuyện còn có lũ trẻ con chạy nhảy nô đùa.

Gió đêm thổi tới, xua tan đi cái nóng còn sót lại của ban ngày.

Đón gió hè mát rượi, Lâm Thư cảm thấy tâm trạng cũng thư thái hẳn lên.

Đi được một đoạn, Lâm Thư phát hiện dưới gốc đa bên kia sông có rất nhiều người ngồi, chẳng biết có chuyện gì mà ai nấy đều nhìn về phía họ.

Dù cách một quãng khá xa nhưng cô vẫn cảm nhận được những ánh mắt tò mò, soi mói.

Cô với Cố Quân cũng đi cùng nhau mấy lần rồi, sao ai cũng nhìn như gặp ma thế này?

Cố Quân cũng thấy mọi người nhìn mình, bèn giải thích:

"Hôm qua đại đội trưởng hỏi sao cô không đi làm, bảo ra sân phơi thóc làm việc không mệt lắm đâu.

Tôi bảo hôm trước cô bị động thai, không làm việc được, phải ở nhà tĩnh dưỡng.

"Lâm Thư vỡ lẽ.

Cô bị động thai, không ở nhà nằm nghỉ mà lại chạy ra ngoài đi dạo, thảo nào ai cũng nhìn cô như thế.

Chịu đựng ánh mắt soi mói của mọi người, cô chột dạ nói với Cố Quân bên cạnh:

"Mình về thôi anh.

"Cố Quân gật đầu, đang định quay về thì cô lại bảo:

"Diễn thì phải diễn cho trót, anh đỡ em một tí."

"Không thì mai đại đội trưởng lại hỏi em có phải giả vờ không, em sợ em không bịa được, mất mặt lắm.

"Cố Quân quay đầu nhìn cô.

Cảm giác cô bây giờ ngày càng sống động hơn.

Không phải trước đây cô không có sức sống, chỉ là quá ủ rũ thôi.

Một người như thế, sống cùng một người cũng ủ rũ như anh suốt nửa năm.

Lúc anh ở nhà, cô toàn trốn trong phòng.

Trong nhà yên ắng, trống trải như thể chỉ có mình anh, nên anh mới thấy kết hôn cũng như không.

Nhưng người trước mặt này, bây giờ như sống lại vậy, tươi tắn, sinh động.

"Anh đỡ em nhanh lên."

Thấy anh mãi không động đậy, Lâm Thư giục.

Cố Quân đưa tay đỡ hờ cô, tuy không chạm vào người nhưng trong mắt những người ở xa, cử chỉ của hai vợ chồng có vẻ rất thân mật.

May mà mọi người đều biết cô bị động thai nên anh mới phải đỡ, nên không ai bàn tán ra vào gì.

Mọi người xúm lại bàn tán chuyện nhà Cố Quân.

"Vợ thằng Quân mang thai kiểu gì mà động thai suốt thế?"

"Thì người thành phố mà, làm tí việc đã thở không ra hơi, mang thai cũng đỏng đảnh.

"Có người cảm thán:

"Thằng Quân sống một mình không dễ dàng gì, mãi mới có cái gia đình, có đứa con, phải cẩn thận chứ."

"Cơ mà vợ nó mang thai con trai hay con gái nhỉ?"

"Bụng nhọn, chắc chắn là con trai."

"Tôi thấy bụng tròn, giống con gái hơn.

"Về đến sân, Cố Quân mới buông tay xuống.

Lâm Thư vào nhà uống nước xong mới quay ra nói với Cố Quân đang ngồi dưới mái hiên:

"Hay là hai ngày nữa em ra sân phơi thóc làm việc nhé, kiểu gì cũng kiếm được vài công điểm, đỡ đần cho anh một chút.

"Cố Quân đặt ca nước xuống, nhìn cô.

Cô thay đổi thật rồi, trước đây có cớ trốn việc là trốn ngay, chẳng bao giờ chịu đi làm.

Bây giờ lại còn muốn chia sẻ gánh nặng với anh.

Cố Quân:

"Việc trông thóc ở sân phơi nhiều nhất cũng chỉ được năm công điểm, nếu là cô thì chỉ được ba điểm thôi.

"Nghĩ ngợi một chút, anh nói thêm:

"Tôi làm được mười điểm, nuôi được cô.

"Lâm Thư cười cười, khẽ lắc đầu.

Tư tưởng dựa dẫm hoàn toàn vào người khác là không ổn.

Dù ai nói thế nào cô cũng không tin hoàn toàn, cũng không muốn như thế.

Lâm Thư:

"Em cũng không thể ngồi mát ăn bát vàng mãi được, phải làm chút việc chứ, đằng nào cũng không mệt lắm, em làm được.

"Các mẹ bỉm sữa thời hiện đại, chưa đến ngày dự sinh nửa tháng vẫn đi làm, chen chúc xe buýt tàu điện ngầm ầm ầm đấy thôi?

Cô còn chẳng phải bon chen vất vả thế, chỉ việc phơi thóc thôi mà.

Thấy cô kiên quyết như vậy, Cố Quân do dự hỏi:

"Cô muốn đi thật à?"

Lâm Thư gật đầu chắc nịch.

Bây giờ cô chỉ có vài hào dắt lưng, kiếm thêm được đồng nào hay đồng ấy, để sau này mở cửa thị trường còn có vốn làm ăn buôn bán nhỏ, không đến nỗi mấy chục đồng vốn cũng không xoay sở được.

Mười công điểm được hai hào.

Nghĩa là một ngày ba công điểm cũng được sáu xu.

Muỗi nhỏ cũng là thịt mà.

Cố Quân cân nhắc một lát rồi nói:

"Thế đợi ba ngày nữa hẵng đi, hôm qua vừa bảo với đại đội trưởng cô bị động thai, đi làm sớm quá không hay.

"Lâm Thư gật đầu:

"Em hiểu.

"Cố Quân nghĩ ngợi rồi nói thêm một câu:

"Nếu không làm được thì nghỉ, đợi sinh con xong rồi đi làm cũng được.

"Lâm Thư xua tay:

"Em không yếu đuối thế đâu.

"Màn đêm buông xuống, bên ngoài đội sản xuất không còn ai nữa, Cố Quân cầm vải, nhân lúc trời tối đi ra ngoài.

Cố Quân xách đèn dầu đi một mạch đến điểm thanh niên trí thức, trên đường chẳng gặp ai, chỉ có tiếng chó sủa inh ỏi.

Từ nhà đến điểm thanh niên trí thức chỉ mất mười phút đi bộ.

Đến nơi, Cố Quân gõ cửa cổng mấy cái.

Giờ này các thanh niên trí thức vẫn chưa ngủ, nghe tiếng gõ cửa, một nam thanh niên xỏ giày đi ra, vừa đi vừa gọi vọng ra:

"Tối thế này rồi còn ai đấy?"

Cố Quân đứng ngoài đáp:

"Tôi là Cố Quân, làm ơn gọi giúp đồng chí Tề Kiệt.

"Nam thanh niên quay vào trong gọi:

"Đồng chí Tề, có người tìm cậu này.

"Tề Kiệt đang lau đầu, thắc mắc đi ra hỏi người vừa quay lại:

"Ai thế?"

"Cố Quân đi làm trên thành phố cùng cậu đấy.

"Tề Kiệt ngạc nhiên, không biết giờ này Cố Quân tìm mình làm gì.

Anh ta đi ra, thấy Cố Quân xách đèn dầu đứng dưới gốc cây bên ngoài.

Tề Kiệt đóng cổng lại, đi tới hỏi:

"Đồng chí Cố Quân, sao thế?"

Cố Quân đưa hai miếng vải khác màu cho anh ta.

"Mai cậu cứ bảo người ta chọn đi, còn thừa thì tối mai tôi qua lấy."

"Vợ tôi có bầu rồi, miếng vải kia không bán nữa, giữ lại may cho vợ con.

"Tề Kiệt cầm lấy, thắc mắc:

"Chẳng phải bảo mai tôi mang qua sao, sao tự nhiên lại đổi ý thế?"

Cố Quân khẽ thở dài, nói:

"Vương Tuyết không thích tôi làm mấy việc này.

"Tề Kiệt sững người:

"Đồng chí Vương cãi nhau với cậu à?"

Cố Quân lắc đầu:

"Cũng không hẳn, chỉ là không thích thôi.

"Mà là rất nghiêm túc, như thể nếu anh không đồng ý thì cô sẽ giận thật, không thèm để ý đến anh nữa.

Cố Quân bất giác nhớ lại cảnh tượng đó.

Người nhỏ nhắn đứng trước mặt anh, vậy mà lúc nghiêm túc lên trông cũng ra dáng phết.

Tề Kiệt không hỏi thêm nữa, gật đầu:

"Tôi hiểu rồi, thế mai tôi đưa vải cho người ta xong sẽ mang tiền, đường đỏ với chỗ vải còn thừa về cho cậu.

"Cố Quân lập tức lắc đầu:

"Không cần đâu, tôi tự qua lấy.

"Tề Kiệt không nghi ngờ gì, đáp:

"Cũng được, có điều ở đây đông người, lắm miệng.

"Cố Quân:

"Không sao, tối mai tôi qua, cứ bảo tiền công có chút vấn đề, tôi tìm cậu tính toán lại.

"Tề Kiệt đồng ý với cách giải thích này.

Thầm cảm thán Cố Quân tuy ít chữ nhưng phản ứng nhanh nhạy thật.

Hai người chia tay nhau, Tề Kiệt đứng ngoài một lúc lâu, đoán chừng mọi người ngủ hết rồi mới mang vải vào phòng.

Cố Quân đi khoảng nửa tiếng mới về.

Lâm Thư đã nằm xuống giường, nghe tiếng mở cổng, dây thần kinh đang căng thẳng lập tức giãn ra.

Tốt quá, không có chuyện gì.

Bây giờ đang bận rộn vụ gặt, cả Cố Quân và nam chính đều không thể lên thành phố, sắp tới chỉ cần hai người này không định đi chợ đen là an toàn.

Chỉ cần không dính dáng đến đầu cơ trục lợi thì chắc kịch bản Cố Quân bị bắt sẽ không xảy ra đâu nhỉ?

Sáng sớm hôm sau, Lâm Thư đi cho gà ăn thì nhặt được một quả trứng trong ổ gà.

Cô nhìn con gà mái, nói:

"Về nhà mấy ngày rồi, cuối cùng cũng chịu đẻ trứng.

"Tuy Cố Quân vẫn mang về hai quả trứng mỗi ngày, nhưng cứ đi mua trứng nhà người ta ăn mãi cũng không phải cách.

Cố Quân làm được mười công điểm cũng chỉ có hai hào.

Trứng bốn xu một quả, ngày ăn hai quả mất tám xu rồi, gần một nửa thu nhập bay hơi, xa xỉ quá.

Một con gà đẻ trứng vẫn chưa đủ, phải giục anh bắt hai con gà con về nuôi cho mau lớn mà đẻ trứng.

Ngày nào cũng lo chuyện cơm áo gạo tiền, xuyên không kiểu này khổ quá đi mất.

Lâm Thư thở dài, cầm trứng vào nhà.

Cất trứng xong, cô kiểm tra lại rau trong nhà, không còn nhiều lắm, chỉ đủ ăn khoảng hai ngày nữa.

Rau ngoài ruộng không bị Trần Hồng phá hoại nữa, không biết lớn đến đâu rồi.

Nếu không phải Cố Quân bảo với đại đội trưởng cô không khỏe, cô đã muốn ra ruộng xem sao.

Thôi, mấy ngày này cứ ở nhà cho lành.

Rảnh rỗi, Lâm Thư bắt đầu may áo tã cho con.

Áo lót của cô may xong rồi nhưng thiếu dây chun nên đành dừng lại.

Mấy ngày nay Lâm Thư cầm kim chỉ nhiều nên cũng quen tay, hơn nữa quần áo trẻ con nhỏ xíu, Xuân Phân lại cắt sẵn vải cho rồi nên không cần kỹ thuật gì cao siêu, cô khâu rất nhanh, mới nửa ngày đã xong hai cái áo tã.

Áo tã chưa cần may hết ngay nên cô nghỉ ngơi một lát.

Lúc nghỉ ngơi, cô chợt nhớ đến miếng vải Cố Quân đưa hôm nọ, bèn lôi ra cắt may chăn ủ.

Làm hăng say quá nên không để ý mặt trời đã ngả về tây.

Lúc Cố Quân về thấy cô đang ngồi may vá trong sân.

Trên đùi cô chính là miếng vải anh đưa hôm kia.

Lâm Thư nghe tiếng mở cửa, nhìn thấy Cố Quân mới giật mình nhận ra thời gian trôi nhanh quá.

Cô vội đứng dậy, nói:

"Em mải may quần áo với chăn cho con quá, quên mất giờ giấc, để em đi nấu cơm ngay đây.

"Cố Quân đáp:

"Không vội.

"Anh ra lu nước múc nước rửa chân tay, rửa mặt, liếc nhìn cái chăn cô gấp vội để trên ghế tre.

Cô thật sự không gửi về nhà.

Điều này có phải chứng tỏ cô đã thực sự thay đổi, không phải đang diễn kịch?

Lâm Thư từ bếp thò đầu ra, nói:

"Hôm nay gà mái đẻ trứng rồi, mai anh lấy ít đi một quả nhé.

"Cố Quân lấy khăn mặt trên dây phơi lau nước trên mặt, nói:

"Lát nữa tôi đưa cho cô.

"Lâm Thư tưởng anh đưa phần trứng của ngày mai cho cô nên không hỏi thêm.

Buổi tối, ăn cơm xong, lúc Lâm Thư dọn bát đũa, cô hỏi:

"Chuyện bên kia thế nào rồi anh?"

Cô nghiệm ra rồi, cứ nhắc đến tên Tề Kiệt là Cố Quân lại không bình thường.

Cố Quân đứng dậy, đáp:

"Lát nữa tôi qua tìm cậu ta.

"Lâm Thư dặn dò:

"Anh cẩn thận đấy.

"Cố Quân gật đầu

"ừ"

một tiếng.

Đợi trời tối hẳn, Cố Quân mới đi tìm Tề Kiệt, cũng đi khoảng nửa tiếng mới về.

Về được một lúc, anh gõ cửa phòng Lâm Thư.

Cô thắp đèn dầu lên rồi mới ra mở cửa.

Cửa vừa mở, một đống đồ được đưa đến trước mặt cô.

Cô sững người, nhìn xuống đống đồ đó, rồi ngạc nhiên ngẩng lên nhìn Cố Quân.

Không kìm được, cô buột miệng hỏi:

"Anh bị ma nhập à?"

Vừa dứt lời, cả hai đều sững sờ.

Cũng không trách Lâm Thư nghi ngờ anh bị ma nhập được.

Cố Quân bình thường phòng cô như phòng trộm, thế mà giờ lại đưa cho cô nửa làn trứng gà.

Còn có hai tấm vải, trông như vét sạch kho rồi ấy.

Một tấm màu chàm, một tấm màu hồng phấn.

Còn một cái túi vải nữa, chẳng biết đựng cái gì.

Cố Quân trước kia còn khóa cửa phòng, giờ lại mang một đống đồ sang, đây có giống việc anh làm không?

Không giống tí nào!

Nếu không sợ chưa thân thiết, lại còn xấu hổ, cô đã muốn đưa tay sờ trán anh xem có sốt không rồi.

Chuyện lạ ắt có biến.

Lâm Thư nhất thời không dám nhận.

Hai người giằng co một lúc, Cố Quân mới nói:

"Mai tôi không đong gạo cho cô nữa đâu, cô tự sang phòng tôi mà lấy.

"Nói đến đây, anh bổ sung:

"Chỗ này phải ăn đến đầu tháng sau mới phát lương thực, cô tự liệu mà ăn.

"Lâm Thư.

Còn bảo cô sang phòng anh lấy gạo á?

Chắc chắn không bị ma nhập?

Không sốt chứ?

Lâm Thư nghi ngờ, nheo mắt phỏng đoán:

"Có phải anh mang mấy thứ này ra để thử lòng em, xem em có gửi về nhà mẹ đẻ không chứ gì?"

Cố Quân:

Anh đã thử rồi, chuyện này tuyệt đối không thể nói với cô.

Cố Quân nghiêm túc nói:

"Tôi quan sát rồi, cô thật lòng muốn sống qua ngày, tôi muốn tin cô một lần.

"Tuyệt nhiên không nhắc đến chuyện đã từng thử lòng cô.

Lâm Thư thầm nghĩ nếu thật lòng muốn sống với anh, đáng lẽ phải đòi ở chung phòng, ngủ chung giường mới phải chứ.

Nhưng mà, đống đồ này là anh tự mang sang, chứ cô có đòi đâu.

Cô hỏi:

"Anh có ngày nào cũng sang kiểm tra xem đồ có bị thiếu không đấy?"

Cố Quân:

"Không."

"Thật á?"

Cố Quân:

".

Thật.

"Vốn dĩ là anh không tin cô, sao giờ thành ra cô không tin anh thế này?

Lâm Thư nhận được câu trả lời chắc chắn, lập tức nở nụ cười nịnh nọt:

"Anh tin em là đúng rồi đấy, em thật lòng muốn sống ở đây mà, anh đưa mấy thứ này cho em, em nhất định sẽ quản lý thật tốt.

"Nói rồi, cô xách làn trứng gà trước, quay người đặt làn trứng và đèn dầu lên bàn, sau đó quay lại xách nốt những thứ khác.

Cố Quân bảo:

"Còn cái này nữa.

"Tiếp đó, Lâm Thư thấy anh móc từ trong túi ra một gói đồ.

Đựng trong túi nilon trong suốt in chữ đỏ to đùng.

Cô nhìn kỹ, trên túi viết là đường đỏ gì đó.

Lâm Thư ngạc nhiên:

"Lấy đâu ra thế anh?"

Ai hay đọc truyện niên đại đều biết, đường đỏ ở nông thôn là hàng hiếm, phải có phiếu mới mua được.

Mà nông thôn làm gì phát phiếu đường đỏ, nên đường đỏ càng hiếm.

Cố Quân nói:

"Đổi với người mua vải đấy, lấy ít tiền đi một chút."

"Cho cô pha nước uống.

"Lâm Thư nhận lấy, nhìn gói đường đỏ, rồi lại nhìn Cố Quân.

Cô cười nói:

"Xem ra anh coi trọng đứa bé này lắm nhỉ.

"Cố Quân không thanh minh hay giải thích nhiều, khẽ gật đầu:

"Nó là người nhà của tôi.

"Cố Quân có gia đình cũng như không, sống lủi thủi một mình bao năm nay, sao có thể không coi trọng giọt máu mủ ruột rà sắp chào đời này được.

Đứa bé trong bụng dường như có thần giao cách cảm, khẽ đạp cô một cái.

Lâm Thư chưa từng cảm nhận được thai máy bao giờ, đứng sững người tại chỗ.

Thấy cô bỗng nhiên cứng đờ người, Cố Quân cau mày hỏi:

"Sao thế?"

Lâm Thư cúi xuống nhìn bụng, rồi ngẩng lên nhìn Cố Quân chằm chằm:

"Con, hình như vừa đạp.

"Lâm Thư không rõ bao lâu thì thai máy, nhưng chắc chắn không phải hơn sáu tháng mới máy.

Hoặc là trước khi cô trở thành Vương Tuyết đã máy rồi, cũng có thể máy lúc cô ngủ nên cô không biết.

Chắc do dinh dưỡng đầy đủ nên con phát triển, khỏe hơn rồi.

Lần đầu tiên Lâm Thư cảm nhận được thai máy.

Cảm giác vừa kỳ diệu vừa lạ lẫm.

Cố Quân cũng cúi xuống nhìn bụng cô, ánh mắt đầy kinh ngạc.

Đứa bé trong bụng vẫn tiếp tục cử động nhẹ.

Lâm Thư nghĩ ngợi rồi nhìn Cố Quân, hỏi:

"Anh có muốn sờ thử không?"

Cô còn thấy kỳ diệu, Cố Quân là bố đứa bé, chắc chắn cũng thấy kỳ diệu.

Nghe cô hỏi, mắt Cố Quân mở to hơn một chút, nhìn cô chằm chằm.

Dưới ánh nhìn của Lâm Thư, Cố Quân gật đầu, sau đó dè dặt vươn tay ra, từ từ đưa lại gần.

Khi tay Cố Quân sắp chạm vào cái bụng nhô lên của cô, cô bỗng hô:

"Khoan đã.

"Động tác của Cố Quân khựng lại, ánh mắt nhìn cô đầy thắc mắc.

Lâm Thư đứng yên cảm nhận một lúc, sau đó tiếc nuối nhìn anh:

"Không đạp nữa rồi.

"Cố Quân nghe vậy, im lặng thu tay về, buông thõng bên hông.

Thấy ánh mắt anh ỉu xìu, Lâm Thư an ủi:

"Lần sau con đạp, em lại cho anh sờ.

"Nói đến đoạn sau, khóe mắt Lâm Thư giật giật.

Câu này nghe cứ kỳ kỳ thế nào ấy, đen tối quá.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập