Lâm Thư ở nhà chuẩn bị sẵn tinh thần nghênh chiến bà mẹ kế của Cố Quân đến gây sự, nhưng đợi mãi, đợi mãi đến mức mất cả kiên nhẫn.
Thấy không có ai đến làm loạn, cô đành đi nấu cơm trước.
Lâm Thư xào dưa chuột và rau muống, hai chậu to đùng, đủ cho Cố Quân ăn thoải mái.
Cơm vừa nấu xong thì Cố Quân về.
Cổng đã cài chốt, dù là anh về cũng phải gõ cửa mới vào được.
Cố Quân vào sân, hỏi cô:
"Người bên nhà cũ không đến làm loạn à?"
Lâm Thư lắc đầu.
Chắc là chưa phát hiện ra đâu.
Bà mẹ kế này của Cố Quân cũng ngốc thật đấy, chẳng lẽ bà ta còn không hiểu tính nết con chồng mình sao?
Bà ta trộm rau bị phát hiện rồi, chẳng lẽ không nghĩ đến chuyện Cố Quân sẽ
"gậy ông đập lưng ông"
Cũng phải, chỉ có kẻ đầu óc thiếu một dây thần kinh mới làm ra mấy chuyện cực phẩm như vậy.
Cố Quân ngồi vào bàn, thấy toàn là rau xanh, bèn hỏi:
"Trứng gà của cô đâu?"
Lâm Thư đáp:
"Đợi tối em làm.
"Cố Quân cũng không nói gì thêm, bưng bát cơm lên, ăn rất nhanh.
Có lẽ vì thấy Lâm Thư ăn chậm nhai kỹ, Cố Quân liếc nhìn cô một cái, dường như nhận ra tướng ăn thô lỗ của mình có thể khiến đối phương chán ghét nên cũng ăn chậm lại.
Ăn cơm xong, Lâm Thư đang rửa bát thì bỗng nghe thấy tiếng đập cửa
"rầm rầm"
vang lên, kèm theo đó là tiếng chửi bới giận dữ.
"Cố Quân mày ra đây cho tao, có phải mày trộm rau ruộng nhà tao không hả?
"Cố Quân nghe tiếng, từ trong phòng đi ra, quay sang nhìn Lâm Thư:
"Về phòng đi.
"Lâm Thư
"vâng"
một tiếng, cũng chẳng kịp cất bát đũa, chạy biến vào trong phòng trốn.
Cô cũng muốn tham gia chiến đấu với cực phẩm lắm, nhưng tình trạng sức khỏe không cho phép, chỉ có thể trốn đi xem kịch hay.
Về phòng xong, cô nấp sau cửa sổ nhìn ra ngoài.
Chỉ thấy Cố Quân bưng chậu nước rửa bát lên, đi về phía cổng, tác dụng của chậu nước rửa bát này không cần nói cũng biết.
Lâm Thư nhìn mà bắt đầu thấy phấn khích.
Cô nhớ lại những tiểu thuyết xuyên không đấu cực phẩm từng đọc, nam chính toàn là kẻ nhu nhược, mấu chốt là còn ngu hiếu, lúc nào cũng phải đợi nữ chính xuất hiện mới nhận ra người nhà không thương mình, lúc đó mới chịu hết hy vọng.
Kể cả khi đã hết hy vọng rồi, cũng toàn dựa vào nữ chính để đấu đá với cực phẩm.
Nhìn tình hình hiện tại thì cô chẳng cần phải nhọc lòng, một mình Cố Quân là cân tất.
Cố Quân rút chốt cửa, cửa vừa mở, bà già mà sáng nay Lâm Thư nhìn thấy đã chửi té tát vào mặt anh:
"Cái thằng tạp chủng.
"Nhưng lời chưa dứt đã bị cắt ngang bởi chậu nước tạt thẳng vào mặt.
Một chậu nước hắt trọn vào người bà mẹ kế Trần Hồng, trên mặt còn dính hai cái lá rau.
Lâm Thư:
Cố Quân cứng thật đấy!
Nói ít làm nhiều, cứng rắn thật sự.
Trần Hồng chỉ tay vào mặt Cố Quân, tức đến mức cả tay và miệng đều run rẩy:
"Mày, mày mày.
"Tức quá không chửi nên lời, bà ta ngồi phịch xuống đất, vỗ tay xuống đất gào khóc:
"Ức hiếp người quá đáng, thật sự là ức hiếp người quá đáng!"
"Không còn thiên lý nữa rồi, con chồng ức hiếp mẹ kế, còn ai quản nữa không!"
"Rau ngoài ruộng bị con chồng trộm về ăn, còn bị nó tạt nước, tôi không còn mặt mũi nào gặp người nữa, tôi không sống nổi nữa rồi!"
"Đúng là đồ súc sinh có mẹ sinh không có mẹ dạy, từ nhỏ đã không học hành tử tế, toàn làm mấy trò trộm gà bắt chó, sau này chỉ có nước đi làm cướp rồi ăn đạn thôi!
"Bên ngoài sân đã có người đứng xem náo nhiệt, chẳng biết hai mẹ con nhà này lại gây chuyện gì nữa.
Nhưng mọi người đều đoán được chắc chắn là Trần Hồng gây sự trước.
Dù sao thì một người có thể đuổi đứa trẻ mười mấy tuổi ra khỏi nhà, cũng chẳng tốt đẹp gì cho cam.
".
.."
Chỉ thế thôi á?
Vừa nãy đập cửa hung hăng thế, cô còn tưởng là nhân vật ghê gớm lắm, hóa ra chỉ biết ngồi bệt xuống đất gào khóc ăn vạ?
Cố Quân vẫn im lặng, mặt không biến sắc nhìn Trần Hồng đang giở trò
"một khóc hai nháo ba thắt cổ"
Trần Hồng gào khan, mắt ráo hoảnh không có lấy một giọt nước mắt, hét lên:
"Rau của tao!
Trả rau lại cho tao!
"Lâm Thư ngoáy ngoáy lỗ tai, ồn thật đấy.
Cố Quân quét mắt nhìn đám người xem náo nhiệt một vòng, ánh mắt dừng lại trên người ông già Cố đang trốn sau lưng người khác, cười khẩy một tiếng.
"Cố Lão Thất, ông không thấy mất mặt à?"
Cố Lão Thất bị điểm danh, thấy mọi người nhìn mình thì cúi gằm mặt xuống, ra vẻ là một thằng đàn ông nhu nhược sợ vợ.
Lâm Thư không cần đoán cũng biết ông lão tên Cố Lão Thất này.
Cô nhìn mà cũng thấy bực mình.
Ông bố ruột này còn quá đáng hơn cả bà mẹ kế.
Không làm gì cả chính là dung túng cho vợ kế ức hiếp con trai, nếu ông ta chịu ngăn cản thì hôm nay bà mẹ kế này cũng không dám làm quá đáng như vậy.
Cố Quân khoanh tay trước ngực, hất cằm nói với Trần Hồng:
"Hơn một tháng tôi không có nhà, người ta bảo tôi là ngày nào bà cũng chạy ra ruộng rau nhà tôi trộm rau."
"Muốn tôi trả rau cho bà cũng được thôi, vậy bây giờ tôi đi tìm bí thư đại đội phân xử, không được nữa thì đi báo công an?"
Trần Hồng nói:
"Mày nói láo, công an hơi đâu mà quản mấy chuyện vặt vãnh này, đừng có hòng dọa tao!
"Cố Quân lạnh lùng nói:
"Thử xem?
Không sợ thì bây giờ lên huyện luôn?"
Anh bước ra ngoài cửa, nói:
"Đi, cùng đi.
"Trần Hồng lập tức tắt đài.
Cố Quân này nói được là làm được, trước đây còn dám tố cáo người cùng đội sản xuất, biết đâu đi báo công an thật.
Bà ta gân cổ lên cãi:
"Đến người ngoài mày còn cho hái, tao là mẹ kế của mày, ngày nào cũng hầu hạ bố mày, không có công lao cũng có khổ lao, hái tí rau thì làm sao?
"Cố Quân bỗng cười khẩy:
"Vậy tôi hái ít rau nhà mình thì làm sao?"
Nghe hai người đối thoại, mọi người trong đội sản xuất cũng đại khái hiểu được đầu đuôi câu chuyện.
Trần Hồng này đúng là không ra gì, bao nhiêu năm không qua lại rồi mà còn đi trộm rau của con chồng.
Có người nhìn không đặng, mở miệng trêu chọc:
"Ái chà, hóa ra là thím Bảy trộm rau trước à, nghe chừng không chỉ trộm một lần đâu nhỉ, người ta Cố Quân mới đi hái rau một lần mà thím đã nhảy dựng lên rồi?"
Thím Năm ở ruộng rau bên cạnh Cố Quân tiếp lời:
"Đâu chỉ thế, hễ tôi ra ruộng là y như rằng thấy bà ta nhân lúc mọi người đi làm, lẻn ra hái trộm rau.
"Sắc mặt Trần Hồng lúc xanh lúc trắng, quay ngoắt sang chửi đổng:
"Nó không có mặt ở đội sản xuất, rau thối ngoài đồng cũng phí, tao hái ít rau thì làm sao?"
"Chỗ rau đó đều là bố nó ăn, tao không động vào tí nào, có nói toạc móng heo ra thì bố ăn của con là chuyện thiên kinh địa nghĩa.
Còn chỗ rau mày hái là tao trồng, tao với mày chẳng có quan hệ máu mủ gì, mày lấy tư cách gì mà ăn!
"Lâm Thư từng gặp kẻ vô lý, nhưng chưa từng gặp kẻ ngang ngược, không nói lý lẽ đến mức này.
Nếu là bình thường, Cố Quân chắc chắn sẽ mặc kệ bà mẹ kế ăn vạ, dù sao người mất mặt không phải là anh, người mệt cũng không phải là anh.
Nhưng giờ Vương Tuyết đang mang thai, cô vốn không thích ồn ào, tốt nhất là kết thúc màn kịch này sớm một chút.
Cố Quân nhìn bà mẹ kế đang ăn vạ, mở miệng nói:
"Hôm nay tôi chỉ hái một lần, nếu bà còn tiếp tục ăn vạ ở đây, bây giờ tôi sẽ đi hái tiếp, hái sạch sành sanh rau trong ruộng nhà bà."
"Tôi nói được làm được.
"Sắc mặt Trần Hồng cứng đờ, ngũ quan vặn vẹo trong chốc lát.
"Mày dám!
"Cố Quân:
"Tại sao tôi không dám?
Nhà các người ai cản được tôi?"
Đúng là không ai cản được thật, nhà lão Cố chẳng có ai đánh lại anh.
Cố Quân quay người vào sân, xách cái gùi lên, nói:
"Giờ tôi đi luôn.
"Nói rồi anh đi thẳng ra cửa.
Trần Hồng trố mắt, bật dậy như lò xo.
Lúc này bà ta thực sự sợ Cố Quân đi hái rau nhà mình, nhưng miệng vẫn cố vớt vát:
"Mày mà dám hái thêm một cọng rau nào của tao, bà liều mạng với mày!
"Nói xong, bà ta ba chân bốn cẳng chạy biến.
Hướng bà ta chạy không phải về nhà cũ, mà là hướng ra ruộng rau.
Cố Quân cười khẩy.
Trời đang nắng chang chang, Trần Hồng sợ anh hái rau, chỉ cần không phải đi làm, chắc bà ta sẽ canh chừng ở ruộng rau suốt.
Cố Lão Thất thấy vợ chạy mất, cũng lủi thủi đi theo, chẳng biết xấu hổ là gì.
Cố Quân nhìn người chạy mất, sắc mặt càng thêm trầm xuống.
Anh nói với mọi người bên ngoài:
"Không có việc gì nữa đâu, mọi người giải tán đi ạ.
"Anh quay vào sân, đóng cổng lại, ngăn cách những ánh mắt tò mò bên ngoài.
Lâm Thư thấy anh đóng cửa xong mới từ trong phòng đi ra, hỏi:
"Mẹ kế anh trước giờ toàn làm loạn kiểu này à?
Em còn tưởng bà ta sẽ xông vào tìm rau cơ đấy.
"Cố Quân đặt gùi xuống, đáp:
"Hồi trước con trai bà ta lẻn vào nhà tôi lục lọi, tôi trùm bao tải đánh cho một trận, gãy cả chân, từ đó về sau mẹ con bà ta chỉ dám làm ầm ĩ bên ngoài chứ không dám vào trong.
"Lâm Thư:
"Quả nhiên, kẻ đi chân đất không sợ người đi giày.
Cô còn nghi ngờ sự hiện diện của mình làm ảnh hưởng đến phong độ của Cố Quân ấy chứ.
"Anh đã ra tay tàn nhẫn thế rồi, sao bà ta vẫn dám trộm rau nhà mình?"
Lâm Thư không hiểu.
Cố Quân:
"Có những kẻ chỉ nhớ ăn không nhớ đòn, năm bữa nửa tháng lại quậy một trận, quen rồi."
"Tóm lại, sau này gặp bọn họ thì cứ lờ đi.
"Nhắc đến chuyện này, trên mặt Lâm Thư hiện lên vẻ phẫn nộ:
"Nếu không phải đang mang bầu, em còn đánh nhau tay đôi với bà ta được ấy chứ.
"Cố Quân không nhịn được, khóe miệng khẽ nhếch lên.
Rõ ràng là chuyện bực mình, nhưng chẳng hiểu sao tâm trạng anh lại tốt lạ thường.
Lâm Thư không bỏ lỡ nụ cười thoáng qua trên môi anh.
"Anh cười cái gì?"
Cô ngạc nhiên hỏi.
Vẻ mặt Cố Quân khựng lại, khôi phục vẻ lạnh lùng như thường lệ:
"Không cười.
"Nói rồi anh đi về phía phòng mình.
Lâm Thư nhìn theo bóng lưng Cố Quân, ánh mắt đầy nghi ngờ.
Rõ ràng cô thấy anh cười mà, còn chối.
Cô đi theo sau anh, hỏi:
"Mẹ kế anh có đến làm loạn nữa không?"
Vào gian nhà chính, Cố Quân xách cái nồi sắt đựng nước lên, rót nước đun sôi để nguội vào ca, nói:
"Không đâu, nhưng chắc bà ta sẽ đi rêu rao chửi bới chúng ta khắp đội sản xuất.
"Lâm Thư lộ vẻ ghét bỏ.
Gặp phải loại họ hàng cực phẩm này đúng là chẳng có cách nào giải quyết triệt để được.
Cố Quân đưa ca nước đã rót cho cô, Lâm Thư nhìn ca nước trước mặt.
Ngạc nhiên thật.
Hiếm khi thấy anh chủ động tỏ ý tốt.
Lâm Thư nhận lấy ca nước, nói
"cảm ơn"
Cố Quân quay sang rót cho mình một ca nước nữa, uống một ngụm to, rồi nói tiếp:
"So với việc chửi bới chúng ta, nhà họ để ý đến việc trông chừng rau ngoài ruộng hơn."
"Mấy ngày tới chắc sẽ thay phiên nhau canh chừng, từ sáng đến tối, rồi từ tối đến sáng.
"Lâm Thư ngẫm nghĩ, bỗng nhận ra, hỏi:
"Anh đi hái rau nhà họ, không chỉ để lấy rau, mà còn muốn hành bọn họ đúng không?"
Cố Quân khẽ gật đầu, coi như thừa nhận.
Lâm Thư bỗng thấy khâm phục Cố Quân.
Nhìn thì thật thà chất phác, ai ngờ lại
"thâm nho"
thế này.
Nhưng
"thâm"
một tí cũng tốt, ít ra sẽ không bị người ta bắt nạt mãi.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập