Chương 11: Gặp kẻ trộm rau

Lâm Thư tắm rửa thoải mái xong đi ra, cổ chân không tránh khỏi bị bắn chút bùn đất nên lúc ra ngoài, cô dội nước lạnh tráng qua chân.

Cố Quân thấy cô ra rồi, cũng xách hai thùng nước lạnh vào trong.

Lúc anh tắm xong đi ra, Lâm Thư đang giặt quần áo.

Lâm Thư quay đầu nhìn anh, bảo:

"Đưa quần áo anh thay ra đây cho em, để em giặt cho.

"Cố Quân nghĩ đến bộ quần áo đầy mùi mồ hôi của mình, đáp:

"Không cần, tôi tự giặt.

"Múc nước vào thùng, mài quả bồ kết thả vào, anh ra sức vò.

Lâm Thư nhìn mà lo thay cho bộ quần áo của anh, khéo giặt rách mất.

Trong lòng vừa lo xong, tiếng

"xoạt"

vang lên, động tác của cả hai đều khựng lại.

Lâm Thư:

Cố Quân đúng là giặt rách quần áo của mình thật.

Im lặng trong giây lát, Cố Quân tiếp tục giặt quần áo, chỉ là lực tay nhẹ hơn lúc nãy rất nhiều.

Hai người giặt xong gần như cùng lúc, mỗi người chiếm một nửa dây phơi, nước sông không phạm nước giếng.

Lâm Thư phơi quần áo xong về phòng trước, Cố Quân thì ở ngoài hóng mát.

Ánh mắt anh vô thức nhìn về phía cửa sổ hắt ra ánh sáng yếu ớt, rèm cỏ mỏng manh, lờ mờ nhìn thấy bóng người in trên đó.

Trước đây kết hôn rồi, Cố Quân vẫn thấy trong nhà yên ắng, như thể chỉ có mỗi mình anh.

Nhưng có lẽ dạo này cuộc sống của hai người có nhiều giao thoa, anh cảm nhận rõ rệt hơn việc trong nhà có thêm một người.

Anh cảm thấy, ngôi nhà vắng vẻ có thêm một người để nói chuyện, cảm giác này cũng không tệ.

Cố Quân đặt cái thùng dưới mái hiên, vặn cái cổ mỏi nhừ, nắn nắn bắp tay.

Lâm Thư cầm ca nước từ trong phòng đi ra rót nước, đúng lúc nhìn thấy Cố Quân đang tự đấm bóp vai tay.

Lâm Thư do dự một chút, hỏi:

"Có cần em xoa bóp giúp anh không, em biết một chút đấy.

"Chị dâu cô làm nghề chăm sóc sức khỏe, cô cũng học mót được chút kỹ thuật xoa bóp bấm huyệt.

Cố Quân nghe tiếng, quay đầu nhìn cô, lắc đầu:

"Không cần.

"Lâm Thư cũng không miễn cưỡng, vào bếp rót nước rồi về phòng.

Lát sau, Cố Quân gõ cửa phòng cô.

Lâm Thư vừa nằm xuống giường lại phải xuống mở cửa.

Cố Quân nói với cô:

"Tôi đặt cái thùng đi tiểu tạm thời trong nhà xí, tối cô buồn thì ra đó giải quyết.

"Nhắc đến chuyện này, Lâm Thư hơi ngại ngùng, khẽ gật đầu:

"Em biết rồi.

"Cố Quân nói xong liền quay về phòng, Lâm Thư cũng đóng cửa lại.

Phải công nhận là Cố Quân về rồi, nhiều việc thuận tiện hơn hẳn.

Lâm Thư nằm lại lên giường, trước khi chìm vào giấc ngủ, cô tự nhủ ngày mai nhất định phải dậy sớm nấu bữa sáng.

Kết quả hôm sau tỉnh dậy, trời mới tờ mờ sáng, Cố Quân đã đứng trong bếp nặn bánh bao rồi.

Lâm Thư thấy vậy, cũng chẳng vội rửa mặt, chen vào căn bếp chật hẹp, bảo:

"Để em làm cho, anh đi làm việc khác đi.

"Cố Quân

"ừ"

một tiếng, lau tay rồi lách qua người cô đi ra khỏi bếp, gánh thùng đi lấy nước.

Cố Quân đi ba chuyến mới đổ đầy lu nước, sau đó lại bắt đầu hì hục làm nhà xí.

Anh bắt đầu đào hầm chứa phân ở bên ngoài tường rào, tức là bên ngoài sân.

Nếu không có gì bất ngờ, ngày mai nhà xí có thể đưa vào sử dụng rồi.

Đào hơn một tiếng đồng hồ mới xong một nửa hầm chứa, vội đi làm nên đành gác lại.

Trước khi đi làm, Cố Quân bảo Lâm Thư:

"Tôi mang nước theo rồi, cô không cần đưa tới nữa đâu.

"Lâm Thư gật đầu, cũng tốt, hôm nay cô phải nghiên cứu cách làm áo lót.

Cố Quân đội mũ rơm đi làm.

Ra đồng làm được một lúc lâu, Đại Mãn mới lững thững đi tới.

Cậu ta vội vã cầm liềm làm việc, nói với Cố Quân:

"Vợ chồng em ngủ quên mất, đến hơi muộn.

"Cố Quân cũng không để ý lắm.

Đại Mãn sán lại gần Cố Quân, làm ra vẻ bí mật hỏi:

"Anh biết ai gọi vợ chồng em dậy không?"

Cố Quân chẳng thèm nhìn cậu ta, nói thẳng:

"Muốn nói thì nói, đừng úp mở.

"Đại Mãn hạ giọng:

"Vợ anh đấy.

"Động tác của Cố Quân khựng lại, liếc nhìn cậu ta.

Đại Mãn nói toẹt ra:

"Vợ anh sang tìm vợ em, bảo là muốn may quần áo cho con nhưng không thạo lắm.

"Nghe câu này, Cố Quân nghĩ ngay đến số vải đưa cho cô tối qua.

Chẳng phải anh bảo số vải đó để cô may quần áo cho mình sao?

Nếu may cho con thật, đến lúc bụng to hơn, cô lấy đâu ra quần áo rộng mà mặc?

Cố Quân ngẫm nghĩ một lúc, định bụng về sẽ nói lại với cô, sau đó tiếp tục gặt lúa.

Lâm Thư cũng chẳng biết nhà Xuân Phân ở đâu, phải nhờ một đứa bé hàng xóm dẫn đường.

Cổng nhà Xuân Phân đóng chặt, không biết có ai ở nhà không, cô gõ cửa thử xem sao, kết quả hai vợ chồng đều chưa đi làm.

Cô bảo là may quần áo cho con, nhưng thực ra cũng muốn may cho mình nữa, đằng nào cũng là quần áo, các bước y hệt nhau, chẳng khác gì cả.

Lâm Thư chỉ ở nhà họ một lúc rồi về.

Xuân Phân vội đi làm nên đưa cho cô cái thước tre may đồ, còn truyền thụ cho cô ít bí quyết.

Nhưng một chốc một lát cũng không nói hết được, bèn bảo lúc tan làm sẽ qua tìm cô.

Lâm Thư từ nhà Xuân Phân về, xách làn ra ruộng hái rau.

Chưa đến nơi, cô đã thấy có người đang hái rau trong ruộng nhà mình.

Cô lấy làm lạ, chẳng phải thanh niên trí thức đã đi làm rồi sao, sao giờ này lại đi hái rau?

Lại gần hơn chút, Lâm Thư mới nhìn rõ người hái rau là một bà bác.

Nhìn là biết người trong đội sản xuất.

Cái làn bên cạnh bà ta đã đầy ắp, nhưng toàn là những quả non chưa đến lúc hái.

Bà ta đang ngồi trong ruộng rau muống nhặt rau.

Nhìn cảnh tượng này, Lâm Thư kinh ngạc.

Thảo nào trong ruộng rau chẳng còn quả nào chín, cô cứ tưởng thanh niên trí thức hái hết rồi, không để lại cho chủ nhà tí nào.

Hóa ra là bị người khác hái trộm!

Lại còn bị cô bắt tại trận!

Ai thế này?

Quá đáng thật sự!

"Bà làm cái gì đấy!."

Lâm Thư bất ngờ quát lớn.

Bị quát bất ngờ, bà già đang ngồi nhặt rau giật bắn mình, ngã phịch mông xuống ruộng rau muống đầy bùn.

Bà ta ngẩng đầu lên, trố mắt nhìn người vừa đến.

Dường như ngạc nhiên vì giờ này lại có người ra ruộng, càng ngạc nhiên hơn khi người đó là Lâm Thư.

"Bà làm gì mà hái rau nhà tôi!"

Lâm Thư giờ đang bụng mang dạ chửa, không dám manh động xông vào xô xát, chỉ có thể đứng trên bờ ruộng trừng mắt quát.

Bà già kia tầm bốn năm mươi tuổi, tướng mạo cay nghiệt, đôi mắt tam giác trông gian xảo.

Thoáng sững sờ, bà ta lập tức đứng dậy, xách cái làn lên, ngược lại còn già mồm:

"Tôi hái rau của con trai chồng tôi thì làm sao nào?

"Vừa nói vừa xách làn rau lùi lại phía sau.

"Chồng cô lên thành phố làm việc, kiếm được tiền cũng chẳng biết hiếu kính bố nó, đúng là đồ bất hiếu, tôi thay mặt bố nó hái ít rau về, coi như hiếu kính!

"Nói xong, bà ta xách làn quay đầu chạy biến, bước chân nhanh thoăn thoắt.

Lâm Thư nghe câu này, lập tức hiểu ra vấn đề.

Nếu đoán không nhầm thì bà già trộm rau này chính là mẹ kế của Cố Quân!

Nhìn cái điệu bộ này, chắc chắn là kẻ trộm quen tay rồi!

Lâm Thư xuống ruộng kiểm tra một lượt, mấy quả dưa chuột và bí đao hôm qua cô còn mong chín để hái, hôm nay đã bị vặt sạch!

Cái nhà này vốn đã chẳng dư dả gì, giờ lại thêm vố này, đúng là họa vô đơn chí.

Lâm Thư nghĩ đến tuổi thơ của Cố Quân, lại nhìn đống rau bị vặt trụi, trong lòng cũng bốc hỏa, xách làn đi về.

Ra đến đường lớn, cô đi tìm Cố Quân ngay.

Chuyện này phải báo cho Cố Quân biết sớm, anh chắc chắn có cách trị bà mẹ kế này.

Cố Quân đang làm việc, bỗng nghe Đại Mãn gọi:

"Anh Quân, vợ anh lại đến đưa nước kìa.

"Cố Quân ngớ người, ngẩng đầu nhìn, đúng là Vương Tuyết thật.

Sáng nay anh bảo mang nước theo rồi, sao cô lại đưa nước đến nữa?

Cố Quân đặt liềm xuống, đi từ ruộng lên.

Người còn chưa đến gần, anh đã thấy cô hùng hổ, như muốn tìm người tính sổ vậy.

Nhìn cái làn trên tay cô, trống không chẳng có gì.

Anh hiểu rồi, chắc chắn không phải đến đưa nước.

Đến gần, anh hỏi:

"Sao thế?"

Lâm Thư hít một hơi thật sâu, tức tối nói:

"Em vừa ra ruộng hái rau, không ngờ vừa đến nơi đã thấy ruộng nhà mình bị trộm!"

"Mấy quả chưa chín bị vặt sạch sành sanh, rau muống cũng bị hái cả bó to!

"Cố Quân nghe cô nói, lông mày dần nhíu chặt.

Trong lòng anh đã lờ mờ đoán được kẻ trộm là ai, nhưng vẫn hỏi lại cho chắc:

"Người bên nhà cũ à?"

Lâm Thư gật đầu lia lịa:

"Chính là bà mẹ kế của anh đấy!

"Sắc mặt Cố Quân lập tức trầm xuống, nói:

"Cô đợi tôi một lát.

"Nói rồi anh đi xuống ruộng, dặn dò Đại Mãn vài câu, cầm liềm quay lại.

Lâm Thư thấy điệu bộ này của anh, hỏi:

"Mình đi đâu thế?"

Cố Quân:

"Cầm làn đi hái rau với tôi.

"Lâm Thư chớp mắt, chưa hiểu chuyện gì nhưng ngay sau đó đã phản ứng lại.

—— Đây là đi sang ruộng rau nhà bà mẹ kế.

Hiểu ý Cố Quân, Lâm Thư cũng thấy phấn khích theo.

Lâm Thư theo Cố Quân đi bộ hơn mười phút đến trước một ruộng rau.

Khá lắm, rau trong ruộng này đa số đều đến lứa hái rồi, thế mà lại đi vặt trụi rau non nhà họ.

Cố Quân cầm lấy cái làn, dặn cô:

"Cô đứng trên này canh chừng, nếu có người đến thì tránh xa ra nhé.

"Lâm Thư ngoan ngoãn gật đầu.

Trong lòng Cố Quân cũng hơi ngạc nhiên, dạo này nói gì cô cũng nghe lọt tai, lại còn phối hợp rất ăn ý.

Cố Quân cần hái rau, cũng chẳng rảnh nghĩ nhiều, thu lại tâm trí, xách làn xuống ruộng.

Cố Quân chuyên chọn rau ngon mà hái, trong làn chất đầy dưa chuột, cà chua, cà tím.

Quả nào chín là vặt hết, còn bẻ thêm mấy cây bắp cải chưa lớn, chất đầy làn không nhét thêm được nữa mới thôi.

Cố Quân đưa cái làn đầy ắp cho Lâm Thư trên bờ.

Nhìn làn rau đầy ắp, mắt cô sáng rực lên.

Cố Quân nhìn thấy sự phấn khích trong mắt cô, khóe miệng bất giác nhếch lên, sau đó quay đi tiếp tục hái rau muống.

Hái rau xong, Cố Quân từ ruộng đi lên.

Cũng không cần cô giúp, một tay ôm rau muống, một tay xách cái làn nặng trịch:

"Đi, về nhà.

"Lâm Thư gật đầu đầy phấn khích.

Chỗ rau này kiểu gì cũng ăn được mấy ngày.

Vui thì vui thật, nhưng Lâm Thư vẫn hơi lo lắng hỏi:

"Bà mẹ kế kia mà làm ầm lên thì sao?"

Hái nhiều rau thế này, bà ta chắc chắn sẽ làm ầm lên.

Cố Quân thản nhiên nói:

"Có làm ầm lên thật thì để tôi lo, cô đừng bận tâm.

"Về đến nhà, Cố Quân uống một bát nước, dặn cô:

"Lát nữa tôi đi rồi, cô nhớ cài chốt cổng, trừ tôi ra ai đến cũng không được mở.

Tôi không có nhà, cô cũng đừng tranh cãi với người ta.

"Lâm Thư gật đầu:

"Em nhớ rồi.

"Dặn dò xong, Cố Quân lại đi làm tiếp.

Cố Quân vừa đi, Lâm Thư cài chốt cửa ngay lập tức.

Để đề phòng bà mẹ kế Cố Quân xông vào sân cướp rau, cướp cả cái làn chạy mất, cô chia rau ra cất nhiều chỗ để giảm thiểu thiệt hại.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập