Chương 109: Đam mê của Cố Quân

Bồng Bồng khóc lóc ỉ ôi suốt một tuần đầu đi học thì dần nguôi ngoai, nhưng thỉnh thoảng những hôm trời lạnh quá, cô nhóc vẫn mít ướt.

Tính ra, số lần khóc trong cả năm từ hai đến ba tuổi còn chưa bằng một góc số lần khóc trong tháng đầu tiên đi nhà trẻ.

Những ngày Lâm Thư ở nội trú, Cố Quân đảm nhận việc đưa con đi học, chiều đến bà cụ lại ra cổng trường đón chắt.

Chủ nhật, Tề Kiệt xách theo một hộp đồ nghề lỉnh kỉnh đến nhà.

Lâm Thư trêu:

"Đồ nghề chuyên nghiệp phết nhỉ, ai không biết lại tưởng cậu là thợ sửa điện máy thật đấy.

"Tề Kiệt gãi đầu cười:

"Đâu dám nhận bừa chị ơi, thợ sửa điện máy là công việc đòi hỏi tay nghề cao, em chỉ đáng xách dép làm học việc thôi.

"Cố Quân bê chiếc đài radio hỏng ra bàn ngoài sân:

"Làm ngoài này cho sáng sủa.

"Tề Kiệt đùa:

"Anh không sợ em lợn lành chữa thành lợn què à?"

Lâm Thư đáp trả:

"Nếu cậu mà sửa không xong thì cái danh sinh viên đại học của cậu vứt xó cho rồi.

"Cố Quân cười xòa:

"Chú em đừng áp lực quá, cái đài này cũng cũ mèm rồi, lại còn là đồ được cho, hỏng thì thôi, có sao đâu.

"Tề Kiệt nháy mắt:

"Anh Quân hào phóng gớm.

"Lâm Thư chêm vào:

"Hào phóng cũng tùy người thôi, cậu xem ngoài người nhà ra, anh ấy có rộng rãi với ai bao giờ chưa?"

Tề Kiệt ra vẻ cảm động:

"Chị dâu nói thế làm em rưng rưng quá.

"Cố Quân hắng giọng:

"Thôi bớt tấu hài đi, tập trung chuyên môn nào.

"Tề Kiệt:

"Anh cứ bình tĩnh, sửa chữa đồ điện tử là phải tỉ mỉ, không nóng vội được.

"Nói rồi, cậu lật qua lật lại xem xét chiếc đài, bắt đầu tháo từng con ốc.

Cố Quân chăm chú đứng bên cạnh quan sát.

Nhìn Tề Kiệt tháo lớp vỏ nhựa, Cố Quân lần đầu tiên được tận mắt chứng kiến cấu tạo bên trong của một thiết bị điện tử.

Tuy đã đọc sách và hiểu sơ qua về nguyên lý hoạt động, nhưng khi trực tiếp nhìn thấy mớ linh kiện chằng chịt này có thể thu bắt âm thanh từ khoảng cách xa hàng ngàn dặm, anh vẫn không khỏi thán phục.

Bà cụ bưng khay trà định mang ra mời, Lâm Thư khẽ giữ tay bà lại:

"Bà để hai người họ tập trung, đừng làm phiền ạ.

"Bà cụ nhìn cháu rể, chép miệng:

"Bà chưa bao giờ thấy thằng Quân chăm chú, say sưa đến thế.

"Lâm Thư ngắm nhìn hai người đàn ông say sưa làm việc, mỉm cười:

"Anh ấy vốn có niềm đam mê mãnh liệt với máy móc, điện tử.

Nghề đầu bếp chỉ là kế sinh nhai thôi, chứ đâu phải sở thích thực sự.

"Ngày trước, cô cứ đinh ninh Cố Quân sẽ theo đuổi con đường ẩm thực, nhưng dường như bánh xe số phận đang dần đưa anh trở về đúng với quỹ đạo vốn có.

Sống chung ngần ấy năm, cô thừa hiểu anh thích gì, đam mê gì.

"Nhưng thợ sửa điện máy đòi hỏi phải có học thức, thằng Quân chỉ có đam mê thôi thì làm ăn được gì?"

Bà cụ băn khoăn.

Lâm Thư mỉm cười đầy ẩn ý:

"Tương lai ai biết trước được chữ ngờ hả bà.

"Tề Kiệt vừa hì hục sửa, vừa lật giở cuốn sách hướng dẫn sửa chữa mang theo.

Cố Quân cũng cắm cúi đọc ké.

Hai người hì hục cả buổi sáng mà chiếc đài vẫn im lìm.

Đến bữa trưa, gọi mãi hai người mới chịu buông tay.

Lâm Thư ngó vào hỏi:

"Nhỡ hỏng linh kiện nào đó thì hai người có mò mẫm mãi cũng vô ích thôi.

"Tề Kiệt và Cố Quân đồng loạt ngẩng lên nhìn cô.

Lâm Thư ngớ người:

"Sao thế?"

Tề Kiệt thở dài:

"Chị nói đúng, hỏng mất một bo mạch rồi.

"Lâm Thư:

"Biết hỏng bo mạch sao hai người còn loay hoay mãi thế?"

Tề Kiệt vò đầu bứt tai:

"Bọn em đang cố xem có cách nào sửa lại cái bo mạch đó không.

"Lâm Thư khuyên nhủ:

"Chẩn đoán được bệnh là giỏi lắm rồi.

Thôi ăn cơm đi đã, chiều tìm mua bo mạch cùng loại thay vào là xong.

"Dù tâm trí vẫn treo ngược cành cây với cái bo mạch hỏng, nhưng bụng đói cồn cào nên hai người đành ngoan ngoãn đi ăn.

Trong bữa cơm, Lâm Thư gợi ý:

"Chiều nay hai người cứ nghỉ ngơi đi, tìm mua bo mạch thay thế sau.

Hơn nữa.

.."

Cô quay sang Tề Kiệt,

".

Chủ nhật rảnh rỗi hiếm hoi, cậu không định rủ bạn gái đi dạo phố à?"

Tề Kiệt ngượng ngùng:

"Bọn em mới đi xem phim tuần trước rồi.

Ngày nào trên trường chả chạm mặt nhau, thỉnh thoảng cũng phải giữ chút khoảng cách chứ."

"Chẳng bù cho anh chị, xa nhau biền biệt nên vợ chồng cưới nhau mấy năm rồi mà lúc nào cũng tíu tít như vợ chồng son.

"Lâm Thư trêu chọc:

"Gớm, chưa gì đã tính đến chuyện vợ chồng son rồi đấy.

"Tề Kiệt đỏ mặt tía tai.

"Thì.

yêu đương cốt để tiến tới hôn nhân mà chị.

"Cố Quân gỡ xương cá bỏ vào bát cho Bồng Bồng, rồi ngước lên hỏi thẳng:

"Thế hai đứa định bao giờ cưới?"

Câu hỏi bất ngờ của Cố Quân khiến cả nhà, kể cả cô nhóc Bồng Bồng đang hóng chuyện, đều đổ dồn ánh mắt về phía Tề Kiệt.

Tề Kiệt ngượng ngùng đến đỏ lựng cả tai, hắng giọng đáp:

"Dịp Tết vừa rồi hai bên gia đình đã gặp gỡ bàn bạc, thống nhất cuối năm nay sẽ tổ chức lễ đính hôn, sang năm thì cưới ạ.

"Hẹn hò hai năm rồi cưới là vừa đẹp.

Tuổi tác của Tề Kiệt và Cố Quân cũng suýt soát nhau, nếu đợi đến khi tốt nghiệp đại học mới cưới thì e là hơi muộn màng.

Cố Quân cười lớn:

"Được, anh đợi ngày uống rượu hỉ của chú.

"Tề Kiệt gật đầu chắc nịch.

Ăn xong, hai người chưa vội sửa đài tiếp mà nán lại uống trà, trò chuyện.

Tề Kiệt chia sẻ thông tin:

"Bố em bảo dạo này có chính sách cho phép phần lớn thanh niên trí thức về quê, có khi mấy người không đỗ đại học ở đội sản xuất mình cũng sắp được về thành phố rồi đấy.

"Cố Quân đăm chiêu:

"Anh cũng có nghe phong thanh, nhưng vấn đề là lấy đâu ra việc làm cho ngần ấy người?"

Tề Kiệt nhấp ngụm trà, đủng đỉnh nói:

"Gần đây nhà nước mở thêm nhiều nhà máy quốc doanh quy mô nhỏ, một mặt là để thúc đẩy kinh tế, mặt khác cũng là để tạo công ăn việc làm cho lực lượng thanh niên trí thức hồi hương này."

"Nếu vẫn không đủ chỗ, chắc chắn nhà nước sẽ có những giải pháp khác.

"Thấy Tề Kiệt úp úp mở mở, Cố Quân đoán ngay cậu chàng lại nghe ngóng được

"tin mật"

từ bố.

Tề Kiệt không tiện nói rõ, Cố Quân cũng ý tứ không gặng hỏi thêm.

Uống cạn chén trà, hai người lại chúi mũi vào công cuộc sửa đài.

Gần năm giờ chiều, chiếc đài radio cuối cùng cũng phát ra tiếng, hai người vui mừng khôn xiết, mắt sáng rực lên.

Tề Kiệt tấm tắc khen Cố Quân:

"Anh Quân này, anh đúng là người có thiên bẩm.

Em phải trầy trật học đại học cả năm trời mới nắm được chút lý thuyết để sửa, vậy mà anh chỉ tự mày mò cộng thêm chút kiến thức em truyền đạt mà đã làm được thế này.

Nếu được học hành bài bản thì anh còn tiến xa đến đâu nữa."

"Bỏ phí tài năng này thì uổng lắm."

"Sau này kinh tế mở cửa, tư nhân được phép mở xưởng, anh em mình hợp tác làm ăn, chắc chắn sẽ phất lên như diều gặp gió.

"Tề Kiệt càng nói càng hăng say.

Lâm Thư nghe mà méo xệch miệng.

Chuyện tương lai còn chưa đâu vào đâu cơ mà.

Cố Quân cười trừ:

"Anh chỉ biết chút đỉnh, đáng gì đâu.

"Tề Kiệt gạt đi:

"Đừng khiêm tốn, biết chút đỉnh đã là quá giỏi rồi.

Anh không có thời gian dự thính thì.

.."

Cậu trầm ngâm một lát rồi sáng mắt lên:

"Lúc nào anh rảnh, em sẽ dạy kèm cho anh!"

"Mình bỏ qua Toán cao cấp với Tiếng Anh, chỉ tập trung vào chuyên môn kỹ thuật thôi.

"Cố Quân có chút động lòng, nhưng anh biết Tề Kiệt lịch học dày đặc, nếu còn phải bớt thời gian dạy anh thì e là sẽ ảnh hưởng đến việc học của cậu.

Nghĩ vậy, anh từ chối:

"Thôi, làm vậy phiền chú lắm, lại còn ảnh hưởng đến việc học nữa.

Đợi đến kỳ nghỉ hè hay nghỉ đông chú dạy anh cũng được.

"Tề Kiệt quả quyết:

"Không ảnh hưởng gì đâu anh."

Cậu nảy ra sáng kiến:

"Thế này đi, tối anh đi làm về lúc 7 rưỡi, tạt qua trường em dạy anh một tiếng."

"Có bảng đen, phấn trắng, em giảng sẽ dễ hiểu hơn, anh thấy sao?"

Cố Quân vẫn còn chần chừ, Lâm Thư đứng cạnh giục:

"Anh đồng ý đi, Tề Kiệt là thủ khoa đại học đấy, được cậu ấy chỉ bảo còn hơn anh tự mày mò gấp trăm lần, lại đỡ mất công đi đường vòng.

"Nghe vợ khuyên, Cố Quân mới gật đầu:

"Anh chỉ sợ làm phiền chú quá.

"Tề Kiệt xua tay:

"Đã bảo không phiền mà, anh em chí cốt với nhau anh cứ khách sáo làm gì.

"Cố Quân vỗ vai Tề Kiệt:

"Nói bậy bạ gì thế.

"Tề Kiệt chốt hạ:

"Đã là anh em thì quyết vậy đi.

Tối mai 7 giờ 20, em đợi anh ở cổng trường.

"Cố Quân gật đầu đồng ý.

Mọi chuyện được quyết định nhanh chóng.

Từ hôm đó, tối nào Cố Quân cũng đạp xe qua trường để học thêm một tiếng với Tề Kiệt, mãi đến hơn 8 rưỡi mới về đến nhà.

Bé Bồng Bồng dù buồn ngủ díp mắt vẫn cố thức đợi bố về, nhìn thấy mặt bố mới chịu lên giường đi ngủ.

Thoáng chốc đã sang tháng Ba.

Hôm đó Cố Quân mua được mấy cái móng giò lợn về hầm, nên anh không ghé trường học mà về thẳng nhà.

Ba người quây quần thưởng thức bữa tối ngon lành.

Móng giò lợn được hầm nhừ tơi, quyện cùng vị chua ngọt của giấm.

Lâm Thư hỏi:

"Bữa nay tốn bao nhiêu phiếu thịt vậy anh?"

Cố Quân vừa gặm móng giò vừa đáp:

"Không tốn phiếu đâu em, chỉ mất tiền thôi."

"Hôm nay nhà ăn làm dư nhiều quá, lãnh đạo bảo tụi anh mỗi người góp vài đồng mang về nhà ăn cho đỡ phí.

"Bà nội ngạc nhiên:

"Sao nhà ăn lại nấu dư nhiều thế?"

Cố Quân giải thích:

"Hôm nay công nhân trong xưởng xin nghỉ ốm nhiều lắm.

"Lâm Thư thắc mắc:

"Xin nghỉ ốm?

Sao lại đồng loạt xin nghỉ thế?"

Cố Quân kể:

"Nghe bảo dạo này có đợt thanh niên trí thức từ các tỉnh thành ồ ạt đổ về thành phố, chưa quen với thời tiết thất thường của Quảng Châu nên đổ bệnh hàng loạt.

Hình như bệnh này lây lan nhanh lắm, trong xưởng có đến hai phần ba công nhân xin nghỉ ốm vì cảm mạo, sốt cao rồi.

"Nghe vậy, Lâm Thư giật mình nhận ra đang có dịch cúm lây lan.

Thời buổi này y tế còn hạn chế, mắc phải dịch cúm thì đúng là khổ sở vô cùng.

Lâm Thư trầm ngâm suy nghĩ rồi dặn dò:

"Trẻ con và người già sức đề kháng yếu, đợt này Bồng Bồng tạm thời nghỉ học ở nhà trẻ đi, nhỡ đâu trên lớp có bé nào ốm lại lây sang con thì khổ.

"Cô quay sang dặn bà nội:

"Bà cũng hạn chế ra ngoài nhé.

Việc đi chợ mua thức ăn cứ để Cố Quân lo, sáng nào anh ấy cũng rảnh mà.

"Bà nội gật đầu đồng ý:

"Được rồi, bà sẽ ít đưa Bồng Bồng ra ngoài chơi hơn.

"Cố Quân chín giờ mới bắt đầu làm việc nên buổi sáng anh hoàn toàn có thời gian đi chợ.

Lâm Thư quay sang dặn dò Cố Quân:

"Anh nữa, sáng đi chợ về thì cứ để đồ ngoài cổng, tuyệt đối không được bước vào nhà hay bế Bồng Bồng đâu nhé.

Tối đi làm về, việc đầu tiên là phải đi tắm rửa, thay quần áo sạch sẽ ngay.

"Cố Quân gật đầu lia lịa, chẳng dám nán lại lâu thêm.

"Anh qua trường học với Tề Kiệt đây, em nhớ để sẵn quần áo sạch trong phòng tắm cho anh, lát về anh sẽ tắm ngay lập tức.

"Lâm Thư ậm ừ đáp lời.

Sau khi Cố Quân đi, Lâm Thư lục tìm mấy mảnh vải thừa, cặm cụi may vài chiếc khẩu trang vải.

Tuy không có tác dụng kháng khuẩn tốt như khẩu trang y tế, nhưng khẩu trang vải cũng giúp cản bớt giọt bắn, giảm thiểu nguy cơ lây nhiễm phần nào.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập