Chương 10: Đưa nước cho Cố Quân

Trên đất phần trăm cũng chẳng có rau gì để hái, Lâm Thư tìm mãi cũng chỉ được một quả bí đỏ.

Trời còn sớm, chưa đến giờ làm việc, Cố Quân ở lại ruộng làm cỏ, còn Lâm Thư về trước.

Lâm Thư đi trên bờ ruộng, tình cờ gặp Xuân Phân cũng vừa hái rau xong đang định về.

Hai người vừa đi vừa trò chuyện.

Xuân Phân hỏi cô:

"Sao rồi, anh Quân về, có phải đỡ đần hơn nhiều không?"

Lâm Thư gật đầu:

"Đỡ thì đỡ thật, nhưng Cố Quân làm việc cứ như bán mạng ấy, hôm nay chắc trời chưa sáng đã dậy rồi.

"Xuân Phân thở dài:

"Lúc anh Quân dựng xong mấy gian nhà này, mới vừa tròn hai mươi tuổi.

Người khác ở tuổi đó thì đang để ý xem cô nào trong đội sản xuất xinh xắn, mơ tưởng mình sẽ lấy vợ thế nào."

"Nếu anh ấy không liều mạng như thế, thì giờ có khi còn chẳng có chỗ che mưa che gió ấy chứ.

"Lâm Thư nghe vậy, vừa kinh ngạc vừa lo lắng:

"Nhưng anh ấy cứ tiếp tục thế này mãi, sức khỏe không đợi đến lúc bảy tám mươi đâu, có khi ba mấy tuổi đã đổ bệnh rồi.

"Xuân Phân dường như nhận ra điều gì, nụ cười trên mặt thêm vài phần ám muội, trêu chọc:

"Ái chà, đồng chí Vương đây là đang lo cho chồng mình đấy hử?"

Lâm Thư chớp mắt:

"Dù sao anh ấy cũng là lao động chính trong nhà, em lo lắng cũng là lẽ thường tình mà?"

Làm người không thể vong ân bội nghĩa, dù sao cô cũng được hưởng lợi, chắc chắn phải quan tâm chứ.

Xuân Phân nào tin chỉ vì lý do đó, ánh mắt nhìn Lâm Thư đầy vẻ trêu ghẹo.

"Cô lo cho chồng cô, giải thích với tôi làm gì?"

"Nhưng nếu cô muốn chồng cô đừng bán mạng như thế, thì hãy bàn bạc kỹ với anh ấy.

"Lâm Thư cũng muốn nói chuyện tử tế với anh lắm chứ, nhưng giờ hai người cũng đâu có thân thiết gì.

Tính đi tính lại, cô và Cố Quân quen biết nhau mới được bốn ngày, hôm nay là ngày thứ tư.

Nếu cô tự nhiên nhắc nhở anh phải quý trọng sức khỏe, đừng vì làm việc mà bán rẻ sinh mệnh.

Có khi Cố Quân còn chê cô lo bò trắng răng ấy chứ.

Đến ngã ba, hai người tách ra đi hai ngả.

Lâm Thư về đến nhà, đun nước sôi, rót hai bát để trên bàn cho nguội.

Khoảng bảy giờ, Cố Quân về, anh vào phòng múc nửa bát bột ngô ra.

Anh đang định uống nước lã trong lu, Lâm Thư vội bảo:

"Trên bàn có nước đun sôi để nguội đấy, anh uống cái đó đi.

"Cố Quân cũng không cố chấp, đặt gáo nước xuống, vào nhà bưng bát nước trên bàn uống một hơi cạn sạch.

Uống nước xong, Cố Quân đi làm.

Lúc Lâm Thư vào gian nhà chính uống nước, liếc nhìn cái bát không.

Bình thường Cố Quân toàn uống nước lã dưới sông sao?

Hôm qua không mang nước theo, cũng uống nước lã?

Nghĩ đến khả năng này, Lâm Thư thầm than người này đúng là không biết quý trọng bản thân.

Lâm Thư thở dài, quay sang sơ chế bí đỏ.

Trước tiên ủ bột, dù không có men nở hay baking soda, nhưng ít nhất cũng mềm hơn một chút, đỡ rát họng.

Cô hấp chín bí đỏ, dùng thìa nghiền nát thành bột bí đỏ, trộn đều với bột ngô.

Làm xong mấy việc này đã hơn một tiếng đồng hồ trôi qua.

Cô ngồi dưới mái hiên, cầm quạt nan phe phẩy cho mát, nghỉ ngơi hơn nửa tiếng, nhìn ánh nắng chói chang ngoài sân, nghĩ ngợi một hồi, cuối cùng vẫn không đành lòng.

Cô vào bếp, làm nóng chảo bắt đầu rán bánh, loáng cái đã rán được hơn chục cái bánh bí đỏ to bằng bàn tay.

Do ít dầu nên những cái rán trước hơi bị cháy xém.

Rán bánh xong, cô lấy bát đựng hai cái, rót thêm một ca nước đun sôi để nguội.

Bỏ bánh bí đỏ bột ngô và hộp cơm vào làn, về phòng tìm một chiếc áo sơ mi kẻ ca rô dài tay mặc vào, đội mũ rơm xách làn ra cửa.

Cô không biết Cố Quân làm việc ở đâu, nhưng lúc từ huyện thành về đã biết lúa trồng ở chỗ nào.

Chỉ cần ra đến ruộng, hỏi thăm người ta là biết chỗ.

Lâm Thư đi khoảng mười phút mới đến ruộng lúa.

Cô hỏi một bác gái gần nhất:

"Bác ơi, bác có biết Cố Quân làm ở mảnh ruộng nào không ạ?"

Bác gái đang ôm bó lúa ngẩng đầu lên, thấy người hỏi là cô thì lộ vẻ ngạc nhiên.

Sau đó chỉ về một hướng:

"Đi về phía đó.

"Nói xong, bác hỏi người làm cùng mình:

"A Thúy, Cố Quân ở đằng kia đúng không?"

Người phụ nữ tên A Thúy nhìn Lâm Thư, vẻ mặt cũng y hệt, gật đầu:

"Đúng rồi, ở mảnh ruộng đằng kia, đi khoảng một dặm là tới.

"Lâm Thư cười nói:

"Cháu cảm ơn hai bác ạ.

"Hai người nhìn theo bóng cô rời đi, rồi mới thì thầm:

"Vợ Cố Quân bị trúng tà hay sao ấy?

Bình thường gặp người ta toàn giả vờ không thấy, hôm nay lại còn chào hỏi chị em mình.

"Người kia bảo:

"Hôm trước tôi nghe thím Năm bảo hai vợ chồng cùng ra ruộng hái rau, trông tình cảm lắm, tôi còn không tin cơ.

"Không biết nghĩ đến điều gì, bỗng mím môi cười, huých người bên cạnh, trêu:

"Bà bảo xem, có phải do Cố Quân khoản giường chiếu giỏi, mới trị được cô thanh niên trí thức kiêu ngạo này phục sát đất không?"

"Kể cũng có lý, bà nhìn cái tướng vạm vỡ của Cố Quân mà xem, nhìn là biết có sức lực rồi, khác hẳn lão chồng yếu sinh lý nhà tôi."

"Chậc chậc chậc, chuyện này không được nói linh tinh đâu đấy."

"Nhưng nói thật, cô Vương này số sướng thật, vợ nhà người ta mang bầu vẫn phải ra đồng kiếm công điểm như thường, chỉ có Cố Quân là chiều vợ.

"Đại Mãn gặt lúa mồ hôi nhễ nhại, đứng thẳng dậy dùng khăn lau mồ hôi trên cổ, nhìn ra đường cái, thấy bóng người quen thuộc phía trước, vội gọi Cố Quân ở đầu bên kia.

"Anh Quân, anh Quân, em bị say nắng hay sao ấy, không thì sao em lại nhìn thấy vợ anh thế này?"

Cố Quân nghe vậy nhìn Đại Mãn, rồi nhìn theo hướng nhìn của cậu ta.

Dưới cái nắng nóng hầm hập, tầm nhìn dường như cũng bị bóp méo.

Cố Quân nhìn thấy Vương Tuyết xách làn tìm đến dưới cái nắng gay gắt, anh cũng sững sờ một lúc lâu.

Đại Mãn bảo:

"Chắc là đến tìm anh Quân đấy.

"Cố Quân đặt liềm xuống, nói:

"Anh lên đó một chuyến.

"Bờ ruộng bé quá, để đề phòng bất trắc, anh lên đó thì hơn.

Lâm Thư vẫn chưa biết Cố Quân ở đâu, nhưng thấy một người bỗng từ ruộng lúa đi lên, hơi xa nhưng cô vẫn nhận ra là Cố Quân, vội vẫy tay.

Cố Quân sải bước chạy lên đường lớn, quệt mồ hôi, hỏi:

"Cô ra đây làm gì?"

Lâm Thư đưa cái làn trên tay cho anh:

"Mang cho anh chút đồ ăn với nước.

"Cố Quân cúi đầu nhìn vào làn, thấy bánh màu vàng trong bát và ca nước, dường như có chút hoảng hốt.

Lâm Thư nói:

"Ở đây có chỗ rửa tay không, anh rửa tay rồi hẵng ăn.

"Cố Quân im lặng một lát, chỉ tay về phía không xa, bảo:

"Cô ra gốc cây đằng trước đợi đi.

"Lâm Thư gật đầu, đi thêm một đoạn nữa đến dưới gốc cây, thấy có tảng đá, cô phủi lá cây trên đó rồi ngồi xuống nghỉ ngơi, ngắm nhìn cánh đồng bao la bát ngát.

Gió mát thổi tới mang theo hương lúa thơm ngào ngạt, cô khoan khoái nhắm mắt lại.

Cố Quân ra bờ suối rửa tay rửa mặt, lúc quay lại thấy cô đang ngồi dưới gốc cây, hai mắt nhắm nghiền.

Gió mát thổi lá cây xào xạc, ánh nắng xuyên qua kẽ lá, rọi những đốm sáng lốm đốm lên người cô, như phủ lên một lớp ánh sáng dịu dàng.

Yên bình và tĩnh lặng.

Tim anh bất giác đập nhanh hơn.

Cố Quân ngẩn ngơ một lúc mới trấn tĩnh lại nhịp tim đang rộn ràng.

Tất cả chỉ là giả dối, cô ta chỉ được cái mã ngoài thôi, tuyệt đối không được để bị mê hoặc.

Cố Quân đi tới, Lâm Thư cũng mở mắt ra, nói với anh:

"Bánh bí đỏ rán hơi cháy tí, nhưng không ảnh hưởng gì đâu, anh nếm thử xem.

"Nói rồi, Lâm Thư bưng bát lên đưa cho anh.

Cố Quân nhận lấy bát, cầm một cái bánh cắn một miếng to.

Trong miệng tràn ngập hương thơm của bí đỏ và ngô, có lẽ nhờ bí đỏ trung hòa, lại cho đủ nước nên ăn không bị nghẹn chút nào.

Cố Quân rất nhanh đã ăn hết hai cái bánh, lại uống cạn cả ca nước.

Đặt bát và ca nước vào làn, anh bảo cô:

"Cô đang mang bầu, nắng nôi thế này đừng ra đây nữa.

"Lâm Thư đứng dậy, phủi mông, nói:

"Em cũng không thể cứ ru rú trong nhà mãi được, phải ra ngoài đi lại chứ.

"Cô xách làn lên, nói

"Em về đây"

rồi quay người đi về.

Cố Quân nhìn cô đi được một đoạn mới quay lại ruộng.

Đại Mãn cười híp mắt nhìn anh:

"Anh Quân, cảm giác được vợ đưa nước thế nào?"

Cố Quân bực mình nói:

"Thế nào là thế nào, cô ta ở nhà rảnh rỗi quá nên mới đi đưa nước thôi, tò mò lắm thế làm gì, làm việc của chú đi.

"Đại Mãn trêu:

"Ái chà, anh Quân ngại rồi đấy à?

Anh quên à, mỗi lần anh ngại là lại bắt em đi làm việc.

"Cố Quân lười để ý cậu ta, cầm liềm lên, thoăn thoắt gặt lúa, tốc độ rất nhanh.

Đại Mãn nhìn theo, lầm bầm:

"Đừng nói chứ, cũng hiệu quả phết, làm việc hăng hái hẳn lên.

"Buổi trưa tan làm, lúc Cố Quân về, Lâm Thư đã nấu xong cơm trưa, đang ngồi đợi bên bàn ăn.

Lúc anh rửa tay, người phụ nữ bên trong nhắc:

"Có nước đun sôi để nguội đấy, đừng uống nước lã.

"Cố Quân rửa tay xong thì vào nhà.

Trên bàn ăn hôm nay có một đĩa bánh bí đỏ bột ngô ăn dở lúc trưa, một bát trứng hấp và bí đỏ xào.

Cố Quân cầm ca nước uống một ngụm to, rồi bưng bát lên bắt đầu ăn.

Hai người cũng chẳng giao tiếp gì, mạnh ai nấy ăn.

Ăn được một nửa, Lâm Thư phát hiện Cố Quân hoàn toàn không động vào bát trứng hấp.

Lâm Thư cầm thìa, múc hai thìa vào bát mình, đẩy phần còn lại đến trước mặt anh.

Cố Quân liếc nhìn bát trứng hấp trước mặt, im lặng một lát rồi cũng gạt phần còn lại vào bát mình.

Hai người cứ thế lặng lẽ ăn xong bữa trưa.

Hơn mười cái bánh, Cố Quân cũng chỉ ăn năm cái.

Ăn xong, anh về phòng nằm nghỉ.

Lâm Thư dọn dẹp bát đũa xong cũng về phòng bắt đầu may đồ lót.

Áo lót chưa biết làm thế nào, cứ làm quần lót trước đã.

Chưa có dây chun, đợi lần sau lên huyện thành sẽ đến hợp tác xã mua một ít.

Chỉ là không biết bao giờ mới đi huyện thành được.

Ngoài đồ lót, chắc còn phải sửa lại quần áo, quần áo của nguyên chủ tuy rộng rãi, nhưng thêm tháng nữa bụng to hơn là không mặc vừa nữa rồi.

Nghĩ đến cái bụng, Lâm Thư cúi đầu nhìn cái bụng sáu tháng, khẽ thở dài.

Mấy ngày nay, nhiều lúc còn chưa kịp phản ứng là mình đã có con.

Cô chưa tận hưởng quá trình mà đã

"hỉ đương ma"

(tự nhiên làm mẹ)

, kể cũng tiếc thật.

Giá mà tận hưởng quá trình, khỏi phải trải qua bước sinh con thì tốt biết mấy.

Lâm Thư buồn bực một lúc rồi tiếp tục may vá.

Làm được một lúc thì mỏi mắt, cô bèn đi ngủ một lát.

Lúc Lâm Thư tỉnh dậy, Cố Quân đã đi làm rồi, ca nước và cái làn cũng không thấy đâu, chắc là mang ra ruộng rồi.

Trên bàn còn đặt một con cá đã làm sạch sẽ.

Lâm Thư sợ trời nóng cá bị ươn, bèn đặt cái đĩa vào chậu nước mát.

Gần đến giờ tan làm, Lâm Thư bắt đầu nấu cơm.

Lúc nấu cơm, tiện thể hấp mềm mấy cái bánh ngô còn thừa buổi trưa, sau đó đun sôi hai bát nước to, áp chảo cá một lúc rồi đổ nước sôi vào, lát sau nước cá đã chuyển sang màu trắng sữa.

Một món canh cá, một món bí đỏ hấp là thực đơn cho tối nay.

Lâm Thư nấu cơm tối xong, đợi Cố Quân mãi không thấy về, mãi đến khi mặt trời sắp lặn Cố Quân mới về tới nơi.

Anh ăn cơm như rồng cuốn, chưa đầy năm phút đã giải quyết xong cơm và bánh, uống hết hơn nửa bát canh, nhưng con cá nhỏ kia thì tuyệt nhiên không động đến miếng nào, sau đó lại tiếp tục đi dựng nhà xí và nhà tắm.

Khung nhà xí và nhà tắm đã dựng xong, chỉ cần cắm nốt mấy thanh tre xuống đất, buộc chặt vào khung là được.

Đợi anh dựng xong mấy bức tường tre thì trời đã tối hẳn.

Cố Quân nói với cô:

"Tuy mái chưa lợp xong nhưng tối nay có thể tắm ở đây được rồi, không cần tắm trong nhà nữa.

"Lâm Thư gật đầu, ngày nào cũng lau người trong phòng, cô chẳng dám cử động mạnh, sợ làm ướt nhà, cảm giác tắm mãi không sạch.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập