Chương 21: Ngày Thứ 7 — Tam Quan

Tiếng mõ buổi sáng từ Thượng điện vọng xuống hạ điện có chút khác biệt so với mọi ngày.

Nó khô khốc, dứt khoát, và mang theo một thứ tiết nhịp không thể nhầm lẫn của một quá trình đang đi đến hồi kết.

Lê Khang ngồi dậy trên tấm chiếu mỏng, cảm giác nặng nề trong thần thức đã vơi đi đáng kể, nhưng cái cảm giác trống rỗng trong

"tài khoản"

vẫn còn đó.

Một con số 0 tròn trĩnh, lạnh lùng, nằm ngay nơi mà trước đây từng là những dãy số PP nhảy múa.

Vô Niệm vẫn ngồi đó, ở góc cột đá quen thuộc.

Lâm Vô Niệm không nhìn Lê Khang, nhưng hơi thở của nàng đã chuyển từ nhịp điều tức sang nhịp thức tỉnh ngay khi Lê Khang vừa động đậy.

"Ngày thứ bảy.

"Giọng của Trần Vô Đạo vang lên từ phía ngưỡng cửa.

Y đứng đó dưới ánh nắng sớm, tà áo xám sạch sẽ không một nếp nhăn, gương mặt bình thản như chưa từng có giọt lệ đá nào đổ xuống từ tượng thần đêm qua.

Trong tay y không cầm dùi mõ, mà là một cuộn giấy vàng — bản khế ước mà hai bên đã ký trước mặt toàn bộ tu sĩ hạ điện.

Lê Khang cười nhạt, tay quờ lấy chiếc quạt giấy rách đặt bên cạnh.

Lê Khang không vội vàng, động tác chậm rãi như một vị khách đang tận hưởng kỳ nghỉ cuối cùng.

"Trần đạo hữu quả là người đúng giờ.

Ta còn tưởng sau 'sự cố' đêm qua, đạo hữu sẽ cần thêm thời gian để tham thiền hoặc.

lau dọn lại bệ thờ.

"Cơ mặt Trần Vô Đạo không hề dao động.

Y bước vào tâm điện, đặt cuộn giấy lên mặt bàn đá.

"Duyên đến thì tụ, duyên tận thì tán.

Thánh Lệ là điềm lành của Linh Sơn, nhưng ván cược là việc của con người.

Đúng canh Thìn hôm nay, thời hạn bảy ngày chính thức kết thúc.

"Y nhìn thẳng vào mắt Lê Khang, ánh mắt chứa đựng một thứ sự tự tin tuyệt đối của kẻ nắm giữ luật lệ.

"Theo thỏa thuận, Lâm sư muội đã chứng minh được đạo tâm không lung lay qua việc tượng thần cảm ứng.

Khế ước bảo lãnh hoàn thành.

Ngươi, từ khoảnh khắc này, không còn bất kỳ danh nghĩa nào để lưu lại hạ điện của Linh Sơn nữa.

"Lê Khang đứng dậy, phủi bụi trên áo.

Hắn nhìn sang Vô Niệm.

Lâm Vô Niệm vẫn im lặng, nhưng bàn tay đang đặt trên gối hơi siết lại.

Vô Niệm biết, và Lê Khang cũng biết:

cái gọi là

"danh nghĩa"

ở đây là thứ mỏng manh nhất, nhưng cũng là thứ duy nhất ngăn cản những đại năng trên Thượng điện ra tay xóa sổ một kẻ phàm nhân dám làm loạn trật tự nơi này.

'Tài khoản:

0 PP.

Thọ mệnh:

~8.

9 tháng.

Thần thức:

42%.

Lê Khang lướt qua các thông số hệ thống.

Không có PP để bảo hiểm, không có PP để lách luật.

Lê Khang đang đứng trước một bàn cờ mà đối thủ đã dọn sạch các quân xe pháo, chỉ còn lại một con tốt là chính Lê Khang trên một mặt sân trống trải.

"Nếu ta nói ta muốn ở lại thêm vài ngày thì sao?"

Lê Khang hỏi, giọng thản nhiên như đang thương lượng giá một mớ rau.

Trần Vô Đạo khẽ lắc đầu.

"Linh Sơn không phải quán trọ.

Quy tắc của Tông môn là tối cao.

Ngươi có thể rời đi một cách đàng hoàng, hoặc để chấp pháp tăng tiễn ngươi một đoạn.

Ta nghĩ người thông minh như Lê công tử sẽ chọn cách ít tốn sức hơn.

"Lê Khang gật đầu, xếp quạt lại.

"Phải.

Ta cũng là người sợ tốn sức.

"Lê Khang bước về phía góc phòng, nhặt lên cái túi vải nhỏ chứa vài món đồ lặt vặt mang từ nhà đi.

Rồi hắn bước đến trước mặt Vô Niệm.

Lâm Vô Niệm ngẩng đầu lên, đôi mắt lạnh lùng như băng bỗng chốc gợn sóng khi nhìn thấy nụ ranh mãnh hiện lên nơi khóe môi Lê Khang.

"Đi thôi."

Lê Khang nói.

Lâm Vô Niệm không nói gì, chỉ đứng yên đó, đôi mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào Lê Khang như một lời cảnh cáo thầm lặng về ranh giới mà Lê Khang sắp bước qua.

Lê Khang cười, hắn biết rõ điều gì đang chờ đợi mình phía sau cánh cổng kia.

Ranh giới 5 trượng — một sợi dây xích vô hình buộc thọ mệnh của Lê Khang vào hơi thở của Lâm Vô Niệm.

Nếu Vô Niệm ở lại hạ điện, và Lê Khang bước ra khỏi cổng tam quan, thọ mệnh của Lê Khang sẽ bắt đầu rò rỉ như một cái bình nứt.

"Ta biết."

Lê Khang nói thầm, đủ để mình nghe thấy.

Lê Khang bước ra khỏi hạ điện đầu tiên.

Trần Vô Đạo đi phía sau, giữ khoảng cách đúng ba bước, như một người cai ngục đang áp giải tù nhân ra khỏi cổng trại.

Con đường từ hạ điện ra đến cổng tam quan không dài, nhưng với Lê Khang lúc này, mỗi bước chân đều có giá của nó.

[Căng thẳng:

Khoảng cách đạt mốc 4.

8 trượng.

Cảnh báo:

Sắp vượt ngưỡng bảo hộ 5 trượng.

Hệ thống bắt đầu phát tín hiệu đỏ rực trong nhãn quang của Lê Khang.

Lê Khang không dừng lại.

Lê Khang bước qua ngưỡng cửa đá lớn, nơi có bốn chữ

"Linh Sơn Đạo Tràng"

sừng sững trên đỉnh đầu.

Một bước nữa.

[Cập nhật:

Khoảng cách:

5.

2 trượng.

Ngắt kết nối Ký Sinh Khí Vận.

Thọ mệnh bắt đầu sụt giảm tự nhiên.

[Tốc độ thất thoát:

-0.

01% / phút.

Cảnh báo:

Kí chủ không có PP để bù mệnh.

Cảm giác hụt hẫng ngay lập tức ập đến.

Nó không giống như cơn đau thể xác, mà giống như một thứ sinh mệnh lực đang âm thầm bị rút ra qua lỗ chân lông.

Một luồng khí lạnh bắt đầu bò từ gan bàn chân lên đến đỉnh đầu.

Lê Khang dừng lại giữa quảng trường trước cổng tam quan.

Đây là nơi các đoàn xe hành hương đậu lại để phu khiêng kiệu nghỉ ngơi, là nơi ranh giới giữa sự thanh tịnh của Phật môn và sự ồn ào của nhân thế giao thoa.

Lê Khang quay lại.

Cách đó chưa đầy ba trượng, ngay tại bậu cửa đá cổng tam quan, Lâm Vô Niệm đang đứng yên.

Vô Niệm không bước ra thêm, nhưng cũng không quay lưng đi.

Ánh mắt nàng xuyên qua khoảng không, đóng đinh lên bóng lưng của Lê Khang.

[Phát hiện nguồn phát Khí Vận.

Tái kết nối thành công.

Khoảng cách:

2.

8 trượng.

Trạng thái:

Ổn định.

Trần Vô Đạo dừng lại ngay tại lằn ranh của cổng.

Y chắp tay, cúi chào theo đúng lễ nghi của một đạo sĩ chân chính.

"Lê công tử đi thong thả.

Đoạn đường xuống núi còn dài, mong ngươi giữ gìn nhục thân.

"Câu nói mang theo ý tiễn khách rõ ràng.

Trần Vô Đạo đứng đó, chờ đợi.

Y chờ Lê Khang quay người bước đi, rời khỏi tầm mắt, rời khỏi khí vận của Lâm Vô Niệm, và cuối cùng là tan biến đâu đó dưới chân núi khi tuổi thọ cạn kiệt.

Đó là một cái chết hợp lý, hợp pháp, và không để lại bất kỳ vết gợn nào cho danh tiếng Linh Sơn.

Lê Khang nhìn Trần Vô Đạo.

Lê Khang cũng chắp tay chào lại, cực kỳ lịch sự.

"Trần đạo hữu không cần lo cho nhục thân của ta.

Ta vốn là kẻ lười biếng, đường xuống núi dài quá, Lê Khang e là mình đi không nổi.

"Trần Vô Đạo nhíu mày.

"Ngươi có ý gì?"

Lê Khang không trả lời.

Lê Khang quay sang nhìn xung quanh quảng trường.

Rồi, trước sự ngỡ ngàng của cả Trần Vô Đạo lẫn nhóm tu sĩ trực cửa, Lê Khang ung dung đi về phía bức tường đá lớn ngay cạnh lối vào tam quan — nơi bóng râm che mát một khoảng nhỏ trên nền đá xanh.

Hắn ngồi xuống.

Đúng thế.

Hắn ngồi xuống ngay trên nền đất, tựa lưng vào bức tường đá cổ kính.

Hắn thong thả mở cái túi vải, lấy ra xấp giấy tiền chu sa rách, một cái lư hương nhỏ bằng đồng xỉn màu, và vài nén hương mốc mà bản thân đã nhặt nhạnh được đâu đó trong chuồng ngựa những ngày trước.

Hắn bày tất cả ra trước mặt, giống như cách những kẻ bán hàng rong vẫn làm ở chợ thị trấn.

"Lê Khang!

Ngươi đang làm cái trò gì vậy?"

Trần Vô Đạo bước ra khỏi lằn ranh cổng, giọng nói không còn giữ được vẻ bình thản nữa.

Lê Khang không ngẩng đầu lên, tay đang bận châm một nén hương nhỏ.

"Bày hàng."

Hắn đáp ngắn gọn.

"Đạo hữu không thấy sao?

Đây là nghề cũ của gia tộc ta.

Bán hương tích đức."

"Ngươi.

đây là Linh Sơn Đạo Tràng!

Ngươi dám ngồi đây bán hàng rong?"

Lê Khang lúc này mới ngước mắt lên, nụ cười trên môi hắn càng lúc càng sâu hơn.

Hắn chỉ chiếc quạt ra phía bãi đất trống dưới chân mình.

"Trần đạo hữu, ta đã đọc kỹ quy tắc của Linh Sơn rồi.

Phía trong cổng tam quan là đất của Đạo Tràng, thuộc quyền quản lý của các vị sư tôn.

Nhưng từ bậu đá này trở ra ngoài bảy bước.

đây là đất công của triều đình, thuộc lộ tuyến vận chuyển hương hỏa vùng trung du.

Linh Sơn dù có lớn đến đâu, cũng không có quyền thu thuế hay đuổi người trên đất công, đúng chứ?"

Hắn hơi nghiêng đầu, ánh mắt đầy vẻ giễu cợt.

"Ta ngồi đây không vi phạm giới luật, không cản trở lối đi, lại còn cung cấp hương hỏa cho bá tánh hành hương.

Một cử chỉ nhân văn như vậy, sao đạo hữu lại có vẻ mặt như nhìn thấy yêu ma thế kia?"

Trần Vô Đạo cứng người.

Y nhìn xuống nền đá bên chân Lê Khang.

Đúng là đất công.

Triều đình phương nam vốn có thỏa ước với các tông môn:

đất quanh tam quan trong vòng mười trượng phải để trống cho dân chúng tự do qua lại để tránh cảnh tông môn chiếm cứ tài nguyên.

Đó là một kẽ hở pháp lý mà trong hàng trăm năm qua, chưa có một phàm nhân nào đủ điên rồ và đủ trơ trẽn để lợi dụng ngay trước mặt Linh Sơn.

"Ngươi nghĩ ngồi đây thì sẽ sống được sao?"

Trần Vô Đạo hạ thấp giọng, đầy đe dọa.

"Lâm sư muội đứng ở cửa, nhưng phật quang của nàng không che chở mãi cho kẻ mang ác nghiệp như ngươi.

Chỉ cần nàng quay lưng đi, hoặc tâm ý nàng dao động, sợi dây khí vận đó sẽ đứt ngay lập tức.

Ngươi định đổi cái mạng rách rưới đó để lấy sự bướng bỉnh này à?"

Lê Khang không phản bác.

Lê Khang nhìn vào bảng trạng thái đang nhấp nháy.

[Thọ mệnh:

~8.

88 tháng.

Trạng thái:

Ổn định.

[Xác nhận:

Kí chủ đang ở trong bán kính 5 trượng của Vật Chủ (Lâm Vô Niệm)

Lê Khang mỉm cười.

'Trần Vô Đạo.

Ngươi biết về Khí Vận, nhưng ngươi không có hệ thống đo đạc chính xác.

'Bán kính của Vô Niệm không dừng lại ở hạ điện.

Nó lan tỏa theo linh thức của Vô Niệm.

Miễn là Vô Niệm còn đứng ở cái cổng kia nhìn về phía ta, miễn là tâm trí Vô Niệm còn khóa chặt vào sự hiện diện của ta.

thì sợi dây xích thọ mệnh này vẫn còn tác dụng.

'Drain?

Có.

Nhưng không phải là cái chết ngay lập tức.

Lê Khang ngẩng đầu lên, nhìn về phía Vô Niệm.

Lâm Vô Niệm đang đứng dưới mái vòm cổng, ánh sáng và bóng tối chia đôi gương mặt nàng.

Nàng không nhúc nhích.

Như thể Vô Niệm chính là cái mỏ neo đang giữ cho linh hồn Lê Khang không bị dòng thời gian cuồng bạo cuốn đi.

"Bớt lo cho ta đi, Trần đạo hữu."

Lê Khang thong thả phẩy quạt.

"Ta vốn là kẻ thích mạo hiểm.

Ngồi đây ngắm cảnh, bán hương, lại còn được nhìn ngắm nhan sắc của Lâm tiên tử từ xa.

Cuộc đời này còn gì viên mãn hơn?"

Lê Khang quay sang một nhóm phu kiệu đang tò mò đứng xem gần đó.

"Nào, các vị đại ca!

Hương tốt giá rẻ đây.

Mua một nén hương, được tặng kèm một quẻ đoán vận may, chuẩn xác như thần toán.

Có ai mở hàng cho nhà họ Lê không nào?"

Trần Vô Đạo đứng sững sờ giữa quảng trường.

Y nhìn kẻ phàm nhân đang ngồi bệt dưới đất, quần áo lấm lem nhưng thần thái lại kiêu ngạo hơn cả một vương gia, rồi nhìn sang Lâm Vô Niệm đang đứng bất động như một bức tượng thần sống.

Lần đầu tiên trong đời, Trần Vô Đạo cảm thấy một thứ quyền lực mà y hằng tin tưởng — quy luật và tôn nghiêm — đang bị một kẻ không có chút tu vi nào dẫm đạp một cách có hệ thống.

"Tùy ngươi."

Trần Vô Đạo nghiến răng, xoay người bước vào trong cổng.

"Để xem cái quầy hàng rách nát này của ngươi tồn tại được bao nhiêu ngày."

"Ít nhất là lâu hơn sự kiên nhẫn của ngươi đó!"

Lê Khang nói vọng theo, giọng đầy vẻ châm chọc.

Lê Khang nhìn bóng lưng xám của Trần Vô Đạo khuất dần sau cánh cửa hạ điện.

Quảng trường lúc này chỉ còn lại tiếng gió núi rít qua các khe đá.

Nhóm phu kiệu thấy không có đánh nhau thì cũng tản ra.

Chỉ có Lâm Vô Niệm vẫn đứng đó.

Lê Khang đặt nén hương đã cháy được một nửa lên mặt đá.

Khói hương mỏng mảnh bay lên, uốn lượn trong không trung rồi tan biến.

'Vốn liếng:

0 PP.

'Thọ mệnh:

8.

86 tháng (đã trừ hao hụt di chuyển và drain duy trì khi ở ranh giới)

'Tình trạng:

Đang bán hàng rong trước cổng chùa lớn nhất vùng.

Lê Khang tự cười một mình, một tiếng cười mang theo vị đắng của kẻ vừa bước lên từ vực thẳm nhưng lại phát hiện ra mình đang đứng trên một sợi dây thừng căng ngang đỉnh núi.

'Tuyệt vời.

Đây chính là đỉnh cao sự nghiệp của mình.

Lê Khang nhắm mắt lại, bắt đầu lắng nghe tiếng bước chân của những người hành hương đầu tiên đang leo bộ từ chân núi lên.

Trong đầu hắn, một sơ đồ mới bắt đầu hình thành.

Không còn là những con số xác suất chết chóc, mà là dòng chảy của nhân quả, của tiền tệ, và của một thứ mà Linh Sơn luôn che giấu dưới lớp vỏ từ bi.

Đó là Hương Hỏa.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập