Giữa trưa.
Mặt trời đứng bóng, nhưng ánh nắng không chịu nhảy được vào bên trong hạ điện qua những ô cửa hẹp.
Không gian bên trong vẫn mang hơi lạnh của đá núi — thứ lạnh âm ỉ không phải vì thiếu hơi ấm, mà vì không khí nơi này đã quen với sự tĩnh lặng đến mức hơi ấm cũng sợ làm ồn.
Trần Vô Đạo ngồi trước bệ thờ, mõ gõ nhịp đều đặn.
Thân thể y bất động như tượng đá, chỉ có đôi môi khẽ khép mở theo lời kinh.
Lê Khang ngồi lùi ra sau ba trượng, gương mặt nhắm nghiền, quạt giấy gác lên đầu gối.
Từ ngoài mà nhìn vào, đây là một bức tranh hoàn hảo của sự thành kính:
một tu sĩ và một khách thí chủ đang cùng ngồi hành thiền trong không gian trang nghiêm.
Từ trong mà nhìn ra — đây là hai kẻ đang đấu trì lực, mỗi người đang chờ đợi bên kia vỡ trận trước.
Hệ thống trong đầu Lê Khang chạy nền liên tục, thỉnh thoảng nhảy lên một cảnh báo nhỏ:
[Báo cáo chu kỳ:
Tiến trình 32.
4%.
Thần thức ổn định.
Thọ mệnh:
Đang sụt nhẹ do Vật Chủ cách xa trên 5 trượng.
[PP hiện tại:
912.
Không có hoạt động mới.
Lê Khang không phản hồi.
Hắn đang đếm nhịp mõ.
'Ba canh giờ đã trôi qua kể từ khi Vô Niệm bị điều đi.
Trần Vô Đạo tụng kinh từ sáng đến giờ không nghỉ.
Kết Xá Lợi Khổ Hạnh — nhục thân như thế, y có thể tiếp tục vô thời hạn.
Tâm cảnh của y không bị khai thác bằng sức mòn.
Chỉ có một thứ buộc y phải rời khỏi vị trí này:
một sự kiện đủ lớn để y không thể bỏ qua.
Tiếng mõ đều đặn.
Không có dấu hiệu gì là sẽ ngừng.
—
Rồi âm thanh bị cắt đứt.
Không phải bởi Trần Vô Đạo.
Mà bởi tiếng bước chân.
Không phải bước chân vội vã hay do dự — đó là bước chân của người biết mình có quyền đến đây.
Chắc nịch, mỗi bước vừa đủ nặng để người nghe nhận ra chủ nhân đang muốn được nghe thấy.
Lê Khang mở mắt.
Một bóng người trong bộ cà sa đỏ thẫm — đậm hơn màu của Trần Vô Đạo một bậc, thêu viền vàng ở gấu áo — bước qua ngưỡng cửa hạ điện với dáng vẻ quen thuộc của quyền lực.
Sau lưng y có hai tiểu tăng theo hầu, đầu cúi thấp.
Trần Vô Đạo mở mắt.
Y bất động thêm một nhịp mõ nữa rồi mới dừng hẳn.
Lê Khang không nói gì.
Hắn chỉ nhìn.
'Cà sa Thượng điện.
Nhưng không đúng.
Hắn nhận ra ngay — phù ấn ở trước ngực được đính lệch về bên trái một phân.
Phù ấn của Thượng điện Linh Sơn luôn được đính chính giữa, ngang với xương ức.
Không phải một chi tiết ai cũng biết, nhưng hắn đã dành cả buổi sáng ngày đầu tiên tại Linh Sơn để quan sát các tu sĩ ra vào.
Dữ liệu ấy đang nằm đâu đó trong đống ghi chú hỗn độn của một trí nhớ con bạc vốn quen thuộc với việc đếm từng con bài trên bàn.
Đây không phải Trưởng lão từ Thượng điện.
Nhưng hắn không nói ra điều đó.
Chưa phải lúc.
—"Bần tăng là Pháp Tịnh, phụng lệnh Thượng điện xuống kiểm tra hạ điện."
Gã đệ tử lên tiếng, giọng trầm và chắc.
Y nhìn lướt qua Trần Vô Đạo — một cái nhìn ngắn, như người cấp trên đang điểm danh — rồi mắt dừng lại ở Lê Khang.
"Vị này là?"
Trần Vô Đạo đứng dậy khẽ nghiêng đầu.
"Bẩm Trưởng lão, đây là khách thí chủ đang—"
"Ta hỏi vị ấy."
Gã
"Pháp Tịnh"
ngắt lời, tiếp tục nhìn vào Lê Khang.
Lê Khang phẩy quạt một cái, nụ cười đã trở lại nơi khoé môi.
"Ta là người đang thực hiện một giao kèo với Linh Sơn."
Hắn đáp rất bình tĩnh.
"Bảy ngày.
Hôm nay là ngày thứ năm.
"Gã
khẽ gật đầu, cúi mình như đang suy ngẫm.
"Theo quy định của Thượng điện, phàm nhân không có pháp lực không được lưu trú trong không gian tu hành nội điện trong giai đoạn hộ trì thánh tượng.
Phiền vị thí chủ tạm lui ra ngoại viện chờ phán định.
"Giọng lịch sự, hợp lý.
Không một kẽ hở.
Lê Khang đứng dậy.
khẽ giãn vai — tưởng đã xong.
Nhưng Lê Khang không đi về phía cửa ra.
Hắn đi về phía sân trước.
Sân trước hạ điện không vắng.
Buổi trưa dù nắng gắt vẫn có mười mấy tu sĩ qua lại, một nhóm tín đồ vừa dâng hương xong đang đứng lại trao đổi, hai tiểu đồng đang quét lá.
Không phải đám đông lớn, nhưng đủ để tạo thành nhân chứng.
Lê Khang dừng lại ở giữa sân, quay người về phía những người đang ở đó.
Hắn không cất giọng to — chỉ vừa đủ để tất cả những ai đang đứng trong bán kính mười trượng nghe rõ từng chữ.
"Kính thưa các vị đang hiện diện tại đây:
Theo điều khoản minh định được lập dưới sự công chứng của Thánh Tượng Vô Diện, tại hạ điện này, vào ngày mùng.
tháng.
— thời hạn là bảy ngày.
Tại hạ đang được yêu cầu rời đi trước thời hạn.
Xin hỏi điều này có vi phạm Phật quy không?"
Một vài cái đầu bắt đầu quay nhìn.
"Vừa rồi, một vị Trưởng lão đến từ Thượng điện yêu cầu ta tạm rời hạ điện để chờ phán định."
Lê Khang tiếp tục, giọng không thay đổi.
"Ta chỉ xin hỏi một câu duy nhất, nhờ các vị làm chứng:
Khi Thánh Tượng Vô Diện đang là nhân chứng của một khế ước minh định, bên thứ ba có quyền yêu cầu gián đoạn ước định đó trước thời hạn hay không?
Và nếu có, căn cứ Phật quy nào cho phép điều đó?"
Hắn không nhìn vào gã
Hắn nhìn vào đám người đang nghe.
Im lặng.
Rồi xì xào.
Không phải xì xào của người thờ ơ — đây là xì xào của những tu sĩ nghe thấy một câu hỏi mà họ biết là có trọng lượng, nhưng chưa ai trong số đó có đủ thẩm quyền để trả lời ngay lập tức.
không rút lui.
Y bước thêm một bước về phía trước, để mình trở thành điểm tập trung của ánh mắt đám đông.
Giọng y lên — đúng độ lịch sự, đúng độ quyền uy:
"Thí chủ hiểu lầm rồi.
Đây là thủ tục kiểm tra thông lệ của Thượng điện, không liên can đến khế ước đã lập.
"Lê Khang không quay đầu về phía gã.
Hắn nhìn vào đám người đang xì xào, giọng giữ nguyên độ vừa đủ nghe:
"Vị Trưởng lão vừa xác nhận rằng việc kiểm tra này không liên can đến khế ước."
Hắn dừng lại đúng một nhịp.
"Nếu không liên can — vậy tại sao yêu cầu tại hạ rời đi?"
Một tu sĩ đứng gần nhất quay nhìn về phía gã
Không hỏi.
Chỉ nhìn.
Rồi thêm người khác.
Mỗi giây im lặng đều là bằng chứng.
nhìn những cặp mắt đó.
Bất kỳ phản ứng nào từ y lúc này — phủ nhận, đặt câu hỏi ngược lại, hay thậm chí im lặng thêm — đều sẽ trở thành bằng chứng rằng y đang cố can thiệp vào một khế ước đang có nhân chứng.
Trần Vô Đạo bước ra khỏi ngưỡng cửa hạ điện.
Y nhìn Lê Khang đứng ở giữa sân, nhìn đám tu sĩ xì xào, nhìn quân cờ y vừa tung ra đang đứng chết lặng trước những cặp mắt nghi hoặc của đám đông.
Trong đầu y, lần đầu tiên kể từ khi bắt đầu ván cược, xảy ra một biến số không nằm trong dự tính.
Y là người trực tiếp tham gia lập khế ước.
Y là người đại diện Linh Sơn ký tên dưới sự chứng giám của Mệnh Bàn và Thánh Tượng.
Điều đó có nghĩa là y không thể giữ im lặng nếu quân cờ kia tiếp tục ép buộc Lê Khang — bởi nếu y im lặng, đám tín đồ sẽ hiểu rằng chính Đại giám tự đang dung túng cho việc phá vỡ minh định trước mặt Phật tổ.
Danh đức trăm năm của y sẽ xuất hiện một vết rạn không thể hàn gắn.
Y ra hiệu.
Gã đệ tử khẽ cúi đầu về phía một tu sĩ đứng gần nhất.
"Bần tăng cần về điện tra cứu lại giới quy.
Xin hẹn dịp khác."
Giọng nhẹ bẫng, như thể đây hoàn toàn là quyết định chủ động của y, không vì bất kỳ áp lực nào.
Rồi gã quay lưng đi.
Nhanh hơn mức cần thiết.
Lê Khang đứng nhìn bóng lưng gã đệ tử khuất sau cổng tam quan, rồi quay trở vào hạ điện.
Hắn ngồi xuống đúng chỗ cũ.
Mở quạt.
Phẩy một cái.
Trần Vô Đạo đứng ở ngưỡng cửa, nhìn vào hắn.
Trong suốt trăm năm tu hành tại Linh Sơn, y đã thấy nhiều kẻ dùng lời lẽ để phòng thủ.
Nhưng đây là lần đầu tiên y thấy ai đó dùng lời lẽ — không phải để tấn công, không phải để bào chữa — mà chỉ để đặt câu hỏi, đúng người, đúng lúc, trước đúng số nhân chứng cần thiết.
Y không nói gì.
Y bước vào, ngồi lại trước bệ thờ, nhặt dùi mõ lên.
Tiếng mõ tiếp tục.
Nhưng nhịp gõ đầu tiên sau khoảng lặng dài — khẽ lạc đi nửa nhịp.
Chỉ một lần.
Rồi đều lại.
Lê Khang nghe thấy điều đó.
*'Lách.
* hắn tự nhủ.
Không phải lật.
Chỉ là lách.
Cửa vẫn còn kẹt, nhưng bản lề đã bắt đầu lỏng.
Chiều tối.
Vô Niệm trở về hạ điện, bước qua ngưỡng cửa rồi dừng lại.
Không gian bên trong yên tĩnh như hàng trăm buổi chiều khác.
Trần Vô Đạo ngồi tụng kinh.
Lê Khang ngồi đối diện, mắt nhắm, thở đều.
Nhưng nàng nhận ra có gì đó khác.
Không phải trong không gian — mà trong cái cách mà sự im lặng của hai nam nhân đó đang khác đi so với buổi sáng.
Buổi sáng, đó là sự im lặng của hai kẻ chờ đợi nhau vỡ trận.
Bây giờ, đó là sự im lặng của một người đã thắng một hiệp nhỏ và đang cẩn thận giữ lấy lợi thế, và một người đang cúi đầu xuống bản cờ để tính nước tiếp theo.
Nàng nhìn Lê Khang.
Hắn không mở mắt, nhưng khoé môi có một vết nhếch nhẹ.
Vô Niệm không hỏi.
Nàng bước vào, ngồi xuống góc phía bên nàng vẫn thường ngồi.
Đêm xuống.
Linh Sơn không yên tĩnh như vẻ ngoài.
Tin tức về
"một thí chủ hỏi thẳng Phật quy giữa sân hạ điện"
đã lan đến tai của mười mấy tu sĩ khác nhau, được kể lại với các tình tiết khác nhau tùy theo người kể.
Trần Vô Đạo biết điều đó.
Hắn cần quản lý thông tin này trước khi nó leo đến Thượng điện theo con đường không theo ý y.
Vào canh ba, một vị tiểu tăng chạy vào hạ điện, lạy xuống trước mặt Trần Vô Đạo:
Thượng điện triệu tập khẩn về việc
"xác minh lời chứng của đám tín đồ tại hạ điện"
Y có thể chọn cách không lộ diện.
Nhưng trong tôn ti trật tự khắc nghiệt của Linh Sơn, việc vắng mặt lúc này chẳng khác nào tự tay dâng lên bằng chứng về sự thất trách.
Sự im lặng của y sẽ bị đám tu sĩ phía dưới xem là nỗi sợ hãi trước những nghi hoặc đang lan truyền.
Trần Vô Đạo đặt mạnh dùi mõ xuống, kết thúc nhịp tụng kéo dài suốt một ngày ròng rã.
Y rời điện.
Bảo Nhi xuất hiện từ sau một cột đá, đôi bàn tay nhỏ ôm mấy cây nến mới còn nguyên sáp.
Đứa bé không biết gì về chính trị, không biết gì về tiếng đồn, không biết gì về việc nó đang đi vào đúng lúc cái cửa vừa mở ra.
Nó chỉ biết rằng mấy cây nến trên bệ thờ hôm qua đã cháy hết, và đó là việc của nó.
Bảo Nhi bước vào, đặt nến mới vào giá, châm lửa từ ngọn còn sót lại, rồi ngồi xuống trước tượng thần.
Đôi tay chắp lại trước ngực, mắt nhắm.
Hệ thống báo cáo:
[Quét môi trường:
Nguồn Nguyện lực thuần khiết đang tích lũy.
[Nguồn:
Bảo Nhi.
Trạng thái:
Tự nhiên.
Không bị giám sát.
[Dự phóng 4 giờ:
+1.
8% tiến trình.
[PP tiêu tốn hôm nay:
0.
Lê Khang ngồi im ở góc hạ điện, gần như hòa vào bóng tối.
'Cái giá của một đòn hạ lưu từ Trần Vô Đạo:
đêm nay, y phải rời đi dàn xếp.
Bảo Nhi vào được.
Tiến trình bắt đầu lại.
Không một xu PP.
'Điều khoản ràng buộc hai chiều.
Y quên mất điều đó khi ký tên.
Hắn không nhìn vào con số tiến trình.
Hắn nhìn Bảo Nhi đang ngồi trước tượng thần, môi mím lại theo kiểu trẻ con đang cố gắng tập trung vào điều gì đó quan trọng.
Gió thoảng qua khe cửa, khiến ngọn nến mới thổi xiêu nhẹ.
Hốc mắt bức tượng đá — ươn ướt thêm một lần nữa.
[Tiến trình hiện tại:
33.
7%.
Thời gian còn lại:
2 ngày.
Lê Khang gấp chiếc quạt giấy rách lại, cất vào túi áo.
Canh ba qua đi bằng tiếng thở đều của một đứa trẻ đang ngủ trước bệ thờ, và tiếng im lặng của một nam nhân đang nhìn con số 66% còn lại với ánh mắt của một tay con bạc biết mình đang thua nhưng chưa phải là thua trắng.
'66%.
Với tốc độ hiện tại — không đủ.
Hắn nhìn tượng đá trong bóng nến.
Đôi hốc mắt rỗng tối hơn xung quanh, phản lại ánh lửa nhỏ mà không sáng lên.
'Cái bình không kín.
Hắn không biết mình vừa chạm tới điều gì.
Chỉ biết rằng có gì đó đang sai — không phải sai ở tốc độ nạp, mà sai ở chỗ khác.
Ở đáy.
Hắn ngồi yên với câu hỏi chưa thành hình đó, nhìn vào bóng tối của hốc mắt tượng thần, và để đầu óc tiếp tục chạy theo hướng mới.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập