Bình minh ở Linh Sơn không mang theo hơi ấm.
Làn sương lạnh từ đỉnh núi đổ xuống hạ điện, quện với khói nhang tàn tạo thành một lớp màn đục ngầu, che phủ lên những gương mặt tu sĩ đang lục tục kéo nhau ra khỏi đại sảnh.
Lê Khang đứng im trước tượng thần Vô Diện.
Hắn không nhìn sương mù, cũng không nhìn đám tu sĩ.
Đôi mắt hắn dán chặt vào hốc mắt trống rỗng của bức tượng đá — nơi vệt ẩm nhỏ bằng đầu ngón tay vẫn đang lỳ lợm bám trụ, phản chiếu ánh sáng yếu ớt của ngày mới.
Giọt Thạch Lệ.
Một lỗi logic vật lý vừa xuất hiện trong hệ thống già cỗi này.
"Ngươi đang nhìn gì?"
Giọng nói trầm thấp, mang theo uy áp nặng nề như tiếng chuông đồng vang lên ngay sau lưng.
Trần Vô Đạo không biết đã đứng đó từ bao lâu.
Y khoác trên mình bộ cà sa đỏ thẫm, đôi mắt hẹp dài quét qua Lê Khang như muốn lột trần từng thớ thịt của gã phàm nhân trước mặt.
Lê Khang không quay đầu lại.
Hắn chậm rãi phẩy quạt, một động tác thừa thãi trong tiết trời lạnh giá nhưng lại là tấm khiên tâm lý hoàn hảo để che giấu nhịp thở đang bắt đầu rối loạn.
"Nhìn một phép màu."
Lê Khang nhếch mép, nụ cười phảng phất vẻ trào phúng.
"Chẳng phải Linh Sơn luôn rao giảng rằng:
'Chí thành cảm thông, kim thạch vi khai' sao?
Ta chỉ đang thay các người kiểm chứng xem lời dạy của tổ sư có bao nhiêu phần là thật mà thôi.
"Trần Vô Đạo bước tới, đứng cạnh hắn.
Khoảng cách gần đến mức Lê Khang có thể cảm nhận được luồng khí trường áp bách của một đại tu sĩ
"Kết Xá Lợi"
đang tỏa ra — thứ phật quang thanh sạch đến mức khiến một kẻ mang Cực Đạo Ác Nghiệp như hắn cảm thấy buồn nôn.
"Thạch lệ chỉ hiện khi Thánh Tượng cảm nhận được Nguyện lực thuần khiết tuyệt đối."
Giọng Trần Vô Đạo lạnh lẽo như băng giá nghìn năm.
"Một kẻ như ngươi — kẻ mang trong mình lỗi lầm của cả thiên hạ, kẻ nhìn đâu cũng thấy lừa lọc — không thể tạo ra điều đó.
Vậy, đêm qua ngươi đã làm gì?"
Y quay sang, đối diện trực tiếp với Lê Khang.
Một cuộc thẩm vấn không lời bắt đầu ngay trong không gian tĩnh lặng đến ngạt thở của hạ điện.
Lê Khang thu quạt lại, gõ nhẹ lên lòng bàn tay.
Con mắt của một kẻ làm nghề
"soi mã"
nhấp nháy liên tục:
Trần Vô Đạo không đơn giản là đang hỏi, y đang đặt ra một ván cược nhị phân chết người.
Thừa nhận?
Y sẽ dùng phật lực quét sạch nhãn dữ liệu giả trên tượng.
Khai ra Bảo Nhi?
Chấm dứt nguồn nạp thụ động duy nhất ngay lập tức.
Cả hai lựa chọn đều dẫn đến một kết cục duy nhất:
Trắng tay.
Hắn chọn con đường thứ ba:
Phá vỡ định nghĩa.
"Đại giám tự thân đã canh giữ tượng thần này trăm năm."
Lê Khang thong thả nói, ánh mắt bình thản đến lạ lùng.
"Vậy xin hỏi, trong đống kinh văn cổ lỗ sĩ kia, có dòng nào quy định kẻ đứng trước tượng phải là nguồn nạp Nguyện lực không?"
Trần Vô Đạo chau mày, sát khí thoáng hiện qua kẽ mắt.
"Thánh tượng không có mắt, cũng không có tai."
Lê Khang tiến lên một bước, chỉ vào bức tượng.
"Nó giống như một cái hang trống, chỉ biết dội lại những âm thanh mà nó nhận được.
Nó không cần biết ai là kẻ đang cầu khấn, nó chỉ cần cảm nhận được một luồng Nguyện lực đủ mạnh, đủ tinh khiết để làm rung động lớp chân thân bằng đá này.
Đêm qua, hạ điện này có hàng chục tu sĩ tụng niệm, có những đứa trẻ tạp dịch gánh nước qua lại.
Nguyện lực của họ tụ lại, hòa vào nhau như trăm dòng suối đổ về một cái đầm lầy.
Ta chẳng qua chỉ là kẻ đứng đúng chỗ, đúng thời điểm để hưởng lấy cái phúc phận đó mà thôi.
"Hắn nhún vai, nụ cười càng hiện rõ vẻ giảo hoạt đầy toan tính.
"Đại giám không thể chứng minh giọt lệ này không liên quan đến ta, cũng như không thể chứng minh nó chỉ xuất phát từ một mình ta.
Đó là cái hay của những ván cược mập mờ, phải không?"
Lâm Vô Niệm đứng ở hành lang xa, bóng trắng của nàng hòa vào làn sương.
Nàng chứng kiến toàn bộ cuộc đối thoại, đôi bàn tay giấu trong tay áo khẽ siết lại.
Nàng nhận ra Lê Khang đang làm một việc điên rồ:
Hắn đang giảng về quy luật vận hành của thần thánh cho chính kẻ đại diện của thần thánh.
Trần Vô Đạo im lặng hồi lâu.
Y nhìn giọt nước trên tượng đá, rồi nhìn gã phàm nhân đang phẩy quạt đầy ngạo mạn.
Y không thắng được cuộc tranh luận này về mặt lý lẽ — vì chính y cũng chưa từng thấy Thạch Lệ xuất hiện để mà biết quy tắc thật sự của nó là gì.
"Tốt.
Ngữ nghĩa sắc bén lắm."
Trần Vô Đạo bất ngờ lùi lại, đôi mắt hẹp lại thành một đường chỉ sắc lạnh.
"Nhưng Linh Sơn không chỉ có ngữ nghĩa.
Nếu ngươi cho rằng 'nguồn cơn' của phép màu có thể đến từ bất cứ đâu, vậy thì ta sẽ giúp ngươi thanh lọc triệt để mảnh đất này.
"Y vung tay áo, một dải phật quang nhạt bao phủ lấy hạ điện.
"Kể từ giờ phút này cho đến khi kết thúc ngày thứ bảy, ta sẽ đích thân an trụ tại hạ điện này để hộ trì Thánh Tượng.
Ngoài ta, ngươi và Vô Niệm, không một bóng người nào được phép bước qua bậc cửa này.
"Nụ cười trên môi Lê Khang khựng lại trong một phần nghìn giây.
Một đòn
"phong sát"
tuyệt đối.
Hệ thống trong võng mạc hắn lập tức nhảy số đỏ:
[Cảnh báo:
Kết Xá Lợi (Sơ Kỳ)
trực canh.
Thanh Tịnh Phật Quang — Cường độ cao.
[Xác suất bị phát hiện khi cưỡng chế nén PP:
89%.
[Nguồn Nguyện lực thụ động (Bảo Nhi)
Đã bị ngắt kết nối.
[Tiến trình hiện tại:
32.
4%.
Thời gian còn lại:
3 ngày.
Trần Vô Đạo tiến tới bệ thờ, ngồi xếp bằng xuống sàn đá, nhắm mắt tụng kinh.
Tiếng gõ mõ đều đặn như nhịp đập của một cỗ máy bắt đầu vang vọng, xua tan mọi oán niệm dù là nhỏ nhất trong không gian.
Lê Khang đứng đó, cảm nhận thọ mệnh của mình đang bắt đầu sụt giảm đều đặn vì Lâm Vô Niệm vừa bị một vị sư huynh khác mời đi kiểm tra khí vận y báo.
'Một canh giờ sụt 0.
08% thọ mệnh.
PP hiện tại 912.
Bảo Nhi bị cấm cửa.
Trần Vô Đạo ngồi lù lù một đống ở đây để canh bẫy.
Hắn nhìn bóng lưng của Trần Vô Đạo — một khối năng lượng khổng lồ đang không ngừng phát tỏa lực lượng qua tiếng tụng kinh.
Nhưng đó không phải là thứ Nguyện lực thuần khiết của trẻ thơ.
Đó là Nguyện lực đầy tạp niệm, đầy sự ngờ vực và mong muốn trừng phạt của một kẻ nắm quyền.
Lê Khang chậm rãi mở quạt, che đi nửa dưới khuôn mặt đang dần tái nhợt vì cơn đau từ tủy xương rỉ ra.
Đôi mắt hắn chợt lóe lên một tia sáng lạnh lẽo của một con bạc vừa nhìn thấy một sơ hở chết người trong cách chia bài của nhà cái.
Trần Vô Đạo muốn dùng
"Thanh Tịnh"
để khóa hắn?
Hắn sẽ cho y thấy, trong thế giới lập trình, không có cái gì là sạch sẽ tuyệt đối.
Mọi loại ánh sáng, dù là cao thâm nhất, đều chỉ là một luồng dữ liệu.
Và một luồng dữ liệu đầy tạp niệm như của Trần Vô Đạo.
chính là nguyên liệu tuyệt vời nhất để hắn tái cấu trúc lại tiến trình này.
'Muốn canh ta sao?
Được thôi.
Lê Khang ngồi xuống cách Trần Vô Đạo ba trượng, quạt giấy đặt bên cạnh, nhắm mắt lại.
'Hệ thống.
Quét mục tiêu trực diện.
Phân tích tham số Thanh Tịnh Phật Quang.
Một dải số mờ ảo hiện ra trong bóng tối sau nhãn cầu, bắt đầu nhảy múa theo nhịp gõ mõ của Trần Vô Đạo.
Lê Khang không cần biết cái công cụ quỷ quái trong đầu mình có thực sự hiểu ngôn ngữ hiện đại hay không, bởi thứ hắn và nó cùng chia sẻ là mã nguồn của xác suất.
[Đang phân tích luồng năng lượng mục tiêu.
[Phát hiện:
12% Tạp Niệm (Sân hận, Nghi kị, Chấp niệm quyền lực)
[Đề xuất:
Can thiệp để 'tái định tuyến' lượng Nguyện lực lỗi này chảy vào Tiến Trình Tượng Thần.
[Ước tính chi phí:
200 PP/canh giờ.
Lê Khang khẽ cau mày.
200 PP cho một canh giờ?
Một cái giá cắt cổ đối với túi tiền đang cạn kiệt của hắn.
Nhưng bù lại, hắn có thể tận dụng chính công lực của Trần Vô Đạo để đẩy nhanh tiến độ mà không cần đến Bảo Nhi.
Đây không đơn thuần là tu hành.
Đây là một màn 'chiếm quyền điều khiển' tài nguyên của đối thủ ngay dưới mũi nhà cái.
'Mức phí quá cao.
Tiếp tục phân tích, tìm điểm yếu trong nhịp độ tụng kinh để tối ưu hóa chi phí.
Ta cần một con chip thâm nhập rẻ hơn.
Ngày thứ năm bắt đầu với tiếng mõ gõ nhịp tử thần.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập