Nắng chiều vàng vọt hắt xuống chân núi Vọng Nguyệt, đổ những chiếc bóng dài ngoẵng của đoàn xe Mật Tông lên mặt đất đá sỏi.
Hai cỗ xe ngựa được chạm khắc hoa văn Phật giáo trang nghiêm, bánh xe bọc đồng lấp loáng dưới ánh mặt trời.
Lê Khang thong thả ngồi vắt vẻo trên một chiếc rương gỗ lớn chất đầy dược liệu phía sau xe của Lâm Vô Niệm.
Hắn không có một chút phong thái của kẻ vừa thoát chết, trái lại, chiếc quạt giấy trong tay vẫn đung đưa nhịp nhàng, bộ dạng hệt như một đại gia đang đi thưởng ngoạn phong cảnh.
"Thiếu gia, chúng ta thực sự phải đi Linh Sơn sao?"
Gã gia đinh thân cận nhất của Lê gia vừa được đưa tới giao đồ, khép nép hỏi thì thầm.
Y nhìn lên đỉnh núi Vọng Nguyệt, nơi các vị tiên trưởng vẫn đang nhìn xuống bằng những ánh mắt không mấy thiện cảm, lòng run rẩy như cầy sấy.
Lê Khang không thèm nhìn y, mắt vẫn nhắm hờ:
"Đi chứ.
Chỗ nào có Tiên tử tỷ tỷ là chỗ đó có 'hợp đồng' béo bở.
Ngươi cứ về báo với lão gia tử, bảo lão cứ đúc vàng mã cho thật tốt, nguồn cung cho Thiên Sư Đạo thì cứ từ từ mà.
tăng giá.
"Đúng lúc đó, một tràng bước chân nặng nề vang lên.
Huyền Cơ Trưởng lão dẫn theo một đám đệ tử chấp pháp bước tới, đi bên cạnh y là một thanh niên tu sĩ có khuôn mặt sắc lạnh, khí tức ổn định ở Khất Linh cảnh viên mãn.
"Lâm Thánh nữ, đường về Linh Sơn xa xôi trắc trở, yêu quái quấy phá."
Huyền Cơ hơi khom người hướng về phía rèm che của cỗ xe đi đầu, giọng lão khàn đặc nhưng giả tạo sự quan tâm.
"Thiên Sư Đạo chúng ta có ý tốt, muốn cử vị đệ tử ưu tú này dẫn đường cho đoàn xe, vừa để bảo vệ, vừa để thể hiện tình bằng hữu giữa hai tông môn.
"Rèm xe khẽ động, nhưng Lâm Vô Niệm chưa kịp lên tiếng thì một giọng nói cợt nhả đã cắt ngang:
"Ôi chà, tốn kém quá, tốn kém quá!
"Lê Khang nhảy xuống khỏi đống rương hòm, tay vỗ bành bành vào túi tiền bên hông.
Hắn bước thẳng tới trước mặt Huyền Cơ, nụ cười trên môi đầy vẻ giảo hoạt:
"Trưởng lão thật chu đáo.
Nhưng, ta đây vốn là 'tài sản' quý giá được Thánh nữ bảo lãnh.
Nếu sư huynh này đi cùng, không may ta lại bị.
ngã ngựa, hay trầy da tróc vảy một chút, thì ai sẽ là người chịu trách nhiệm bồi thường đây?"
Huyền Cơ nheo mắt, luồng sát khí thoáng hiện:
"Ngươi chỉ là một kẻ hầu hạ, có gì mà quý giá?"
"Ấy, lão nói thế là sai rồi."
Lê Khang xòe quạt, chỉ thẳng vào ngực mình.
"Ta bây giờ là 'vật sở hữu' của Mật Tông.
Mà quy luật vận chuyển hàng hóa quý là phải có cam kết.
Lão muốn người của lão dẫn đường?
Được thôi.
Ký vào đây cho ta một bản 'Cam kết bảo hiểm nhục thân'.
Nếu ta mất một sợi tóc trên đường đi, Thiên Sư Đạo phải bồi thường bằng mười vạn cân chu sa và cắt giảm 50% thuế hương hỏa cho Lê gia trong mười năm.
Lão dám ký không?"
Huyền Cơ khựng lại.
Lão vốn định gài người vào để tìm cơ hội vắng vẻ mà thủ tiêu Lê Khang, xóa sạch dấu vết vụ Mã Miếu.
Bây giờ gã phàm nhân này lại đòi ký cam kết liên đới đến lợi ích kinh tế của cả tông môn, lão làm sao dám đặt bút?
Chưa dừng lại, Lê Khang còn bồi thêm một đòn chí mạng.
Hắn nhìn sang vị đệ tử dẫn đường kia, hạ thấp giọng đầy vẻ thần bí:
"Sư huynh, ta khuyên huynh nên cân nhắc.
Bát tự của ta là Cực Đạo Ác Nghiệp, đen đến mức ma nhìn thấy cũng phải chạy.
Chỉ có Thánh nữ thiên mệnh cao thâm mới có thể đè nén được vận đen của ta.
Huynh đi cùng ta, không có hào quang của nàng che chở, ta sợ chưa ra khỏi địa giới Thiên Sư Đạo thì huynh đã bị sét đánh chết vì 'truyền nhiễm' vận rủi của ta rồi.
Nhìn xem, mây đen bắt đầu kéo đến rồi kìa.
"Lê Khang vừa nói vừa khéo léo ném một cái liếc mắt về phía hệ thống.
'Kích hoạt 5 PP, tạo một tiếng sấm giả từ mây mù phía xa.
*Đoàng!
Một tiếng sấm trầm đục vang lên giữa trời quang, hệt như để chứng minh cho lời hắn nói.
Vị đệ tử dẫn đường kia tái mặt, lén lùi lại nửa bước.
Huyền Cơ cũng sững sờ, lão không biết gã phàm nhân này là kẻ điên hay thực sự mang theo tai tinh.
"Kẻ không dám thề bảo vệ, lại có điềm rủi bủa vây, dẫn đường cái gì?"
Lê Khang phẩy tay, leo ngược lại lên xe.
"Trưởng lão giữ người lại mà dùng đi, Thánh nữ nhà chúng ta không rảnh để lo hậu sự cho người của lão đâu."
"Ngươi.
ngươi.
.."
Huyền Cơ uất đến mức nghẹn lời, bàn tay nắm chặt đến mức run rẩy nhưng không thể làm gì.
Lão chỉ có thể trơ mắt nhìn đoàn xe bắt đầu chuyển bánh.
Cỗ xe ngựa lăn bánh nhịp nhàng trên con đường mòn.
Khi đã đi xa khỏi phạm vi Đạo Tràng, không khí bên trong khoang xe trở nên tĩnh lặng đến lạ kỳ.
Lê Khang vén rèm bước vào bên trong — đây là quyền lợi đặc biệt của
"hầu cận riêng"
Vô Niệm đang ngồi xếp bằng, sắc mặt nàng tái nhợt hơn cả lúc ở Mã Miếu.
Cổ tay nàng rỉ ra một vệt máu nhỏ, thấm đỏ cả lớp vải áo trắng muốt.
Nàng đang gồng mình chống lại cơn đau thắt của vòng kim cô đang phản phệ.
Lê Khang thu lại vẻ cợt nhả, hắn thở dài một tiếng, lấy ra một chiếc khăn tay sạch sẽ, nhẹ nhàng cầm lấy cổ tay nàng:
"Đã bảo rồi mà, cứ cố quá làm gì.
Để ta lau cho.
Nhìn cái cách nàng gồng mình thế này, ta đồ rằng nàng không chỉ bị nội thương, mà còn mắc một loại 'bệnh tâm lý' rất nặng.
"Vô Niệm định rụt tay lại theo bản năng, nhưng hơi ấm từ bàn tay phàm nhân của hắn khiến nàng khựng lại.
Nàng khàn giọng hỏi:
"Bệnh.
tâm lý mà ngươi vừa nói, rốt cuộc là cái gì?"
Lê Khang tập trung lau sạch vệt máu đỏ tươi, giọng hắn trầm xuống:
"Nàng không phải bị ma ám, cũng chẳng phải phạm tội gì cả, Tiên tử tỷ tỷ.
Ở chỗ ta, cái này gọi là 'bệnh tâm lý' — một kiểu xung đột dữ dội khi trái tim nàng muốn một đằng mà cái đầu lại bị người ta nhồi nhét phải nghĩ một nẻo.
"Vô Niệm bàng hoàng, đôi mắt thanh tú nhìn hắn đầy vẻ nghi hoặc:
"Tu sĩ chỉ có tâm ma, không có bệnh.
Ngươi đang nói nhảm cái gì?"
"Thì đó chính là cái bẫy của giới tu tiên các người."
Lê Khang nhếch môi cười buồn.
"Họ gọi nỗi đau là tội lỗi để nàng phải sám hối, còn ta gọi đó là căn bệnh cần chữa trị.
Nàng cứu ta không phải là sai, đó là bản năng con người.
Đừng hành hạ mình nữa, cứ để ta làm 'bác sĩ' riêng cho nàng.
"Vô Niệm im lặng, lòng nàng dâng lên một luồng cảm xúc phức tạp mà giáo điều Mật Tông không cách nào giải thích nổi.
[Hệ thống:
Kiểm tra thấy Kí Chủ hoàn thành chuỗi nhân quả:
Kẻ Lách Luật.
[Mở khóa kỹ năng:
'Ký Sinh Khí Vận' – Cấp 1.
[Trạng thái:
ỔN ĐỊNH – Đang được bảo hộ bởi Cực Đạo Thiện Nghiệp trong bán kính 5 trượng.
Bên ngoài cửa sổ xe, màn sương mù dày đặc bắt đầu bủa vây, báo hiệu biên giới dẫn sang địa giới mới.
Lê Khang tựa lưng vào thành xe ngựa, nhìn bóng lưng Vô Niệm dưới rèm lụa mỏng, nụ cười trên môi hắn dần trở nên sắc sảo:
"Sòng bạc mới, người bảo kê mới.
Chơi thôi.
"Đoàn xe chìm hẳn vào trong sương mù, hướng thẳng về phía Linh Sơn.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập