Văn Hạo ngập ngừng muốn nói lại thôi.
Thực ra anh ta rất muốn nói rằng, nếu muốn xác nhận thân phận của anh ta thì cứ nói thẳng là được, trên trang web chính thức của Đại học Thương Phồn có ảnh chụp chung của anh ta và giáo sư Dương… Vừa nãy nhận được điện thoại của Cục Ngự Quản, anh ta còn tưởng mình đã phạm phải chuyện gì rồi chứ.
"Bạn học Tần Dao." Văn Hạo hỏi: "Số liệu kiểm tra tinh thần lực càng gần thời gian thức tỉnh càng tốt, nếu em không còn vấn đề gì khác, chúng ta có thể xuất phát chưa?"
Hiện tại đứng trước mặt cô là đại gia có thể đưa 150.000 Liên Minh Tệ, Tần Dao cực kỳ phối hợp, hơn nữa vốn dĩ sáng mai cô cũng được xuất viện rồi, đi sớm một chút cũng chẳng sao: "Em đi nói với bác sĩ một tiếng, phiền anh Văn đợi em một lát."
Lúc đi, cô thuận tay cầm theo cục sạc bên giường và giỏ hoa quả.
Cục sạc thì phải trả lại cho y tá.
Giỏ hoa quả cũng không tiện mang đi, tặng cho y tá Phấn Viên Miên vậy, tiện thể cảm ơn bác sĩ và nó đã chăm sóc mình trong thời gian nằm viện.
Văn Hạo chưa kịp nói ra lời trong miệng, anh ta nhìn Tiểu Dạ, ngay sau đó lại rời mắt đi, lặng lẽ lùi lại rồi lại lùi, lùi thẳng ra ngoài cửa.
Tần Dao nhanh chóng quay lại, liếc mắt thấy Văn Hạo đang ở ngoài phòng bệnh, thầm nghĩ đối phương cũng vội vàng thật, sợ đợi lâu sẽ ảnh hưởng đến kết quả đo lường số liệu. Cô cũng không hiểu về mấy nghiên cứu này lắm, cố gắng phối hợp là được.
Cho tận 150.000 Liên Minh Tệ kia mà.
Tần Dao đeo ba lô lên, ôm Tiểu Dạ bước ra khỏi phòng: "Anh Văn, chúng ta có thể đi rồi."
Hai người bước ra khỏi bệnh viện, hai tay Văn Hạo kết ấn, trên mặt đất phát ra Ngự Thú Tinh Trận màu vàng nhạt, một con sủng thú biết bay màu lông trắng muốt, dài khoảng 3m xuất hiện trong tinh trận, thân thiết kêu lên một tiếng với Ngự Thú sư của mình: "Vũ Vũ."
Văn Hạo đưa tay vuốt ve sủng thú, giới thiệu với Tần Dao đang lộ vẻ tò mò: "Đây là Đại Vũ Điểu, tốc độ bay rất nhanh, có nó chở chúng ta, khoảng một tiếng là có thể đến thành phố Vân Phồn."
Hai người ngồi trên lưng Đại Vũ Điểu vẫn cảm thấy khá rộng rãi.
Sau khi bay lên trời cao, tim Tần Dao bắt đầu đập nhanh, cô vô thức ôm chặt lấy cơ thể Tiểu Dạ, sợ trượt tay một cái là Tiểu Dạ sẽ rơi xuống…
Đây cũng là lần đầu tiên Tiểu Dạ bay lên cao, lúc mới bắt đầu khá là căng thẳng, nhưng nó thả lỏng rất nhanh, nhìn ngó xung quanh, góc nhìn từ trên cao thực sự rất mới lạ.
Nó còn vỗ vỗ tay Tần Dao, bảo cô đừng sợ: "Mò Mò."
"Có Tiểu Dạ ở đây, chị không sợ nữa." Tần Dao không nhịn được xoa đầu nó, cô mong đợi nói: "Đợi sau này em tiến hóa thành Mặc Diễm Phi Long, cũng có thể chở chị bay rồi."
Kỵ sĩ rồng… Cô không dám tưởng tượng sẽ ngầu đến mức nào.
So ra thì ngồi máy bay gì đó đều yếu xìu.
Tiểu Dạ liên tục kêu: "Mò Mò, Mò Mò."
Đợi nó tiến hóa thành Mặc Diễm Phi Long đưa Ngự Thú sư bay, nhất định vừa êm vừa nhanh, tuyệt đối sẽ không để Ngự Thú sư phải sợ hãi.
Đại Vũ Điểu dưới thân không nhịn được kêu lên mấy tiếng: "Vũ Vũ, Vũ Vũ."
Nó cũng bay rất êm mà.
Văn Hạo xoa đầu nó, khẽ an ủi vài câu.
Đại Vũ Điểu rất hiền, nhưng lần này rõ ràng là đã để lời của Tiểu Dạ trong lòng, nó tập trung vào việc bay lượn, khí áp xung quanh vô cùng ổn định.
Văn Hạo không nhịn được nhìn về phía Tiểu Dạ đang ngoan ngoãn nằm trong lòng Tần Dao, lại còn biết chủ động an ủi Ngự Thú sư… Đây vẫn là Tiểu Mặc Long uy danh lẫy lừng đó sao?
Anh ta nhìn hơi lâu, Tiểu Dạ lập tức nhìn sang, hào phóng khoe ra hàm răng sắc nhọn của mình.
Văn Hạo: … Quả nhiên vẫn là Tiểu Mặc Long trong ấn tượng của anh ta.
Tần Dao dần dần thích ứng với cảm giác bay trên không trung, cô nhớ tới động tác triệu hồi Đại Vũ Điểu của Văn Hạo, hỏi: "Anh Văn, triệu hồi sủng thú thông qua Ngự Thú Tinh Trận cần dùng thủ thế đặc biệt sao?"
"Phải, nhưng chủ yếu vẫn là dùng tinh thần lực thao túng Ngự Thú Tinh Trận để hoàn thành." Chủ đề chuyển sang lĩnh vực của mình, Văn Hạo cũng nói nhiều hơn: "Nói chung, tinh thần lực đột phá đến cấp 25, Ngự Thú sư có thể xây dựng không gian ngự thú để chứa sủng thú, có thể đưa sủng thú vào không gian nghỉ ngơi, cũng có thể cảm ứng vị trí sủng thú và tiến hành triệu hồi."
"Khi đẳng cấp tinh thần lực của Ngự Thú sư không ngừng tăng lên, khoảng cách cảm ứng triệu hồi cũng sẽ tăng theo. Đến cấp bậc như Ngự Thú sư cấp S, bất kể sủng thú đang ở vị trí nào trên hành tinh, đều có thể triệu hồi trong nháy mắt thông qua tinh trận."
Tần Dao khiếp sợ.
Đỉnh vậy, thế này thì khác gì siêu nhân đâu.
Văn Hạo cười: "Chưa hết đâu, đợi tinh thần lực đột phá trên cấp 40, Ngự Thú sư còn có thể sử dụng tinh trận thu nhỏ kích thước của sủng thú."
Đây đúng là một năng lực rất tiện lợi.
Dù sao kích thước của con người là cố định, mà sủng thú theo đà tiến hóa thì kích thước cũng sẽ không ngừng tăng trưởng, sống ở trong thành phố sẽ rất bất tiện.
Tần Dao tò mò hỏi: "Cũng có thể phóng to kích thước sủng thú sao?"
"Có thể." Văn Hạo khựng lại, tiếp tục nói: "Tuy nhiên phóng to kích thước cần tiêu hao nhiều tinh thần lực hơn, sủng thú càng mạnh mẽ thì năng lượng cần tiêu hao càng nhiều, hơn nữa thao tác cũng khó khăn hơn, ngay cả Ngự Thú sư cấp cao cũng không thể duy trì liên tục."
Tần Dao cảm thán: "Tinh thần lực, đúng là một sự tồn tại thần kỳ."
Văn Hạo đồng tình gật đầu: "Đúng vậy, cho nên từ xưa đến nay, việc nâng cao tinh thần lực luôn là đề tài nghiên cứu quan trọng nhất của nhân loại."
Ngay cả sự tiến hoá của sủng thú cũng phải xếp phía sau.
Trên đường đến thành phố Vân Phồn, bọn họ trò chuyện rất nhiều thứ, Tần Dao chỉ cảm thấy được mở rộng tầm mắt, cũng có thêm nhiều nhận thức đối với thế giới ngự thú này.
Trước cổng tòa nhà treo biển "Sở Nghiên cứu số 1 Đại học Thương Phồn", Đại Vũ Điểu từ từ hạ cánh, hai tay Văn Hạo kết ấn thu hồi sủng thú.
"Chúng ta đến rồi."
Tần Dao đi theo phía sau Văn Hạo, mới bước vào đã nghe thấy tiếng bước chân vội vã đi tới, dẫn đầu là một người đàn ông mặc áo nghiên cứu màu trắng, trông mới hơn 30 tuổi, tóc cũng rất dày, nhìn qua còn có tinh thần hơn cả những người đi theo phía sau.
Chỉ là ánh mắt nhìn qua này… dường như quá nóng bỏng rồi.
"Bạn học Tần Dao, cuối cùng cũng đợi được em, chào mừng đến với Sở Nghiên cứu số 1, rất vui vì em có thể tới đây phối hợp nghiên cứu với chúng tôi." Tiến sĩ Dương Hành Đông vô cùng nhiệt tình, chào hỏi xong liền đi thẳng vào vấn đề: "Vào đi, bên trong chuẩn bị xong hết rồi, chúng ta kiểm tra tinh thần lực trước."
Cảm giác sau khi bật chế độ xã giao một chút thì đã nhanh chóng chuyển sang chế độ nghiên cứu rồi.
Nhưng cũng được, chỉ cần đưa tiền thì cái gì cũng dễ nói.
Tần Dao đi theo vào trong, được sắp xếp ngồi lên một chiếc ghế màu bạc trắng đậm chất công nghệ, sau đó đội một cái mũ bảo hiểm.
Dương Hành Đông gật đầu: "Ngồi ở đây, đừng cử động là được."
Những người khác lập tức bận rộn hẳn lên, vây quanh mấy màn hình máy tính bắt đầu ghi chép số liệu.
Cả quá trình cũng không có cảm giác khó chịu gì, chỉ là hơi chán, Tần Dao nghe tiếng "tít tít" phát ra từ máy móc bên cạnh, bắt đầu thả hồn lên mây.
Khoảng hơn hai mươi phút sau, Dương Hành Đông cuối cùng cũng lên tiếng: "Được rồi."
Sau
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập