"Đá Long Lân…"
Cúp điện thoại, Từ Lĩnh Phong tra cứu thông tin liên quan. Đạo cụ hệ Rồng này không quá phổ biến, hiểu biết của ông còn hạn chế nên cần hỏi thêm chuyên gia: "Hỏi cậu một việc, đá Long Lân và Tiểu Mặc Long…"
Ở phía khác, Tần Dao đang rất vui vẻ bước ra khỏi sân thi đấu. Không ngờ ban tổ chức làm việc hiệu suất đến vậy, vừa đấu xong đã tới xác nhận phần thưởng. Sau lễ trao giải chiều nay, cô có thể mang khối đá Long Lân hằng mong ước về nhà rồi.
Trận tranh hạng ba vừa kết thúc với chiến thắng thuộc về Nhạc Giai Di.
Trên sân vẫn đang diễn ra các trận phân hạng 9 và 10, nhưng đó là chuyện của các tuyển thủ khác.
Tần Dao đã hội ngộ cùng Đại Vũ Điểu, chuẩn bị đi ăn một bữa thịnh soạn. Mọi việc đã ngã ngũ, cuối cùng cô cũng có thể thư giãn đôi chút.
"Vũ Vũ, Vũ Vũ."
Đang lúc chờ món, Đại Vũ Điểu thẹn thùng lấy bút và mực, giơ biểu ngữ xin chữ ký.
"Không vấn đề gì!" Tần Dao nhận bút, ký tên dưới ảnh đại diện của mình rồi đưa cho Tiểu Dạ.
Tiểu Dạ im lặng một hồi.
Nó vẫn chưa biết viết tên mình.
Thấy Tiểu Dạ nhìn trân trân vào biểu ngữ, Đại Vũ Điểu tưởng nó không muốn nên vội kêu một tiếng, ý nói không ký cũng chẳng sao.
"Vì Tiểu Dạ chưa bao giờ ký tên thôi." Tần Dao mỉm cười, hiểu ngay ý nghĩ của nó, bèn đẩy hộp mực qua: "Ấn dấu vuốt là được."
Nói sớm chứ.
Chuyện nhỏ thôi mà.
Tiểu Dạ đặt móng vào hộp mực, ấn "pặp pặp" liên tiếp bốn năm cái.
Lần đầu tiên được ký tên…
Mắt Đại Vũ Điểu sáng rực, trân trọng cất biểu ngữ đi như báu vật.
Cạnh đó, Tư Đặc Tư cầm biểu ngữ khác, nhìn Tần Dao với đôi mắt điện tử đầy mong đợi, khẽ gọi: "Tư Tư…"
Tần Dao và Tiểu Dạ vui vẻ để lại chữ ký.
Tư Đặc Tư phấn khích đến mức các đường năng lượng trên đầu nhảy nhót liên hồi.
Lễ trao giải buổi chiều không quá đông khán giả. Tần Dao gặp lại hạng 9 và hạng 10 mới xác định, đều là những đối thủ cũ của cô.
Hạng 9 là Du Vũ Phong.
Hạng 10 là Úc Đan Đồng.
Cũng không quá bất ngờ vì thực lực của họ đều ổn, chỉ là khi đối đầu với Tần Dao mới bại trận nhanh như vậy.
Trên kênh livestream, bình luận nhảy liên tục:
[Đỉnh nóc kịch trần bay phấp phới.]
[Quán quân này quá chất lượng.]
[Top 10 toàn gương mặt quen, ai cũng từng bại dưới tay Tần Dao cả.]
[Tôi biết ngay Úc Đan Đồng làm được mà.]
[Ban đầu cứ ngỡ Ám Ảnh Nha yếu, vì vòng 32 đội chỉ mình cậu ta thua chóng vánh. Xem thêm mấy trận mới thấy Du Vũ Phong đủ sức vào top 4, chỉ là quá nhọ thôi.]
[Cười người ta xui chứ họ cũng hạng 9 toàn tỉnh, là thiên tài được các trường cấp ba ngự thú săn đón đấy.]
Xong lễ trao giải, Đại Vũ Điểu đề nghị đưa Tần Dao và Tiểu Dạ về. Tư Đặc Tư cũng muốn đi cùng, vì nó nhẹ nên không ảnh hưởng tốc độ bay.
Văn Hạo đành lủi thủi bắt xe về một mình: …
Ngồi trên sofa xem lại ảnh chụp hôm nay, thấy Đại Vũ Điểu và Tư Đặc Tư đều vui vẻ, anh ta cũng mỉm cười theo.
… Hôm nay xin nghỉ phép thật đáng giá.
… Nhưng nghĩ đến cảnh mai phải đi làm là lại thấy nản.
"Vũ Vũ."
Trước cổng khu chung cư, Đại Vũ Điểu lưu luyến cọ vào người Tần Dao.
"Tôi sắp học cấp ba ở thành phố Vân Phồn, chúng ta sẽ gần nhau hơn." Tần Dao mỉm cười xoa đầu nó: "Cứ liên lạc khi nào cậu muốn qua chơi nhé."
"Vũ Vũ!"
Đại Vũ Điểu vui sướng vỗ cánh, Tư Đặc Tư cũng vẫy móng tạm biệt.
Nhìn họ rời đi, Tiểu Dạ nôn nóng giục cô về: "Mò Mò, Mò Mò."
"Biết rồi mà." Tần Dao xoa đầu Tiểu Dạ rồi rảo bước. Cảm giác thu hoạch sau bao nỗ lực khiến tâm trạng cô rất sảng khoái.
Về nhà, cô bật đèn rồi vội vàng lấy một chiếc hộp khá nặng từ balo ra, cẩn thận đặt lên bàn và mở ra.
Đúng như hình ảnh đã thấy, một khối đá bán trong suốt to bằng hai bàn tay bao bọc vật chất màu vàng kim bên trong. Những sợi màu vàng thấm vào lớp vỏ như những chiếc vảy rồng xếp dày đặc.
Tiểu Dạ nhảy lên bàn, định đưa móng cào thử thì bị Tần Dao ngăn lại.
"Đi tắm rửa trước đã."
Pha xong dung dịch chăm sóc, cô mở video xem một blogger dùng đá mài đánh bóng cho sủng thú hệ Thép. Cô quan sát kỹ cách làm rồi nhìn lại bề mặt thô ráp của đá Long Lân.
… Đánh bóng trực tiếp thế này liệu có đau không?
Không yên tâm, cô dặn dò: "Nếu thấy không thoải mái thì phải báo chị ngay nhé."
"Mò Mò."
Tiểu Dạ vẫy đuôi đồng ý, nhưng thầm nhủ dù thế nào cũng sẽ không kêu nửa lời.
Để có được thứ này, Ngự Thú sư đã vất vả nhường nào. Vì tiến hóa, chút đau đớn có đáng gì.
Tần Dao đeo găng, cầm đá Long Lân ma sát lên lớp vảy trên lưng nó.
Tiểu Dạ chợt trợn tròn mắt.
Cảm giác này là sao! Thật chưa từng thấy!
Chưa bao giờ thoải mái đến thế…
Nó lim dim rồi nhắm nghiền mắt, hưởng thụ đến mức phát ra tiếng hừ hừ: "Mò, Mò Mò."
Đánh bóng kỹ càng từ đầu đến đuôi xong, tay Tần Dao mỏi nhừ. Thấy Tiểu Dạ vẫn đang tỏ ra hưởng thụ, cô nhấc thử móng nó lên, vừa buông ra là nó lại rơi xuống mềm nhũn.
… Xem ra cô rất có khiếu mở tiệm mát-xa trị liệu.
Tiểu Dạ mở mắt, thắc mắc nhìn Tần Dao khi thấy cô dừng lại: "Mò Mò?"
"Xong rồi." Tần Dao cất đá, nắn lại cổ tay mỏi: "Mỗi ngày chỉ cần đánh bóng một lần thôi."
Dưới ánh đèn, lớp vảy đen của Tiểu Dạ tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ.
Đúng là đá Long Lân có khác. Những vết xước nhỏ từ các trận đấu đã biến mất hoàn toàn, hiệu quả vượt xa dùng dung dịch chăm sóc trong hai tháng.
Đắt xắt ra miếng thật.
"Mò."
Tiểu Dạ tiếc nuối vì thời gian trôi quá nhanh. Nó tiến lại gần hộp đá, giả vờ vô tình cào nhẹ vài cái: "Mò Mò."
"Ngày một lần thôi, tối mai làm tiếp." Tần Dao vội cất hộp đi vì nó bắt đầu làm xước bề mặt rồi.
Cái hộp chuyên dụng này giúp ngăn năng lượng thất thoát, giá cũng ít nhất 20.000 tệ, không được để nó làm hỏng.
Sau
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập