Chương 40: Đãi ngộ hậu hĩnh

Từ ngày thứ ba của vòng loại, ban tổ chức đã bố trí khu vực phỏng vấn riêng và có nhân viên giữ trật tự.

Theo quy định, các tuyển thủ có thể phỏng vấn tại đây sau trận đấu, nhưng phóng viên không được làm phiền họ nếu chưa được phép.

Tần Dao thở phào nhẹ nhõm, không còn phải vội vàng chạy trốn sau mỗi trận đấu nữa.

Ngoài thi đấu và tập luyện, hằng ngày cô đều dành thời gian quan sát các sân khác để ghi chú những đối thủ tiềm năng.

Thời gian trôi qua thật nhanh.

Tần Dao thuận lợi bước vào vòng chính thức.

Ban tổ chức làm việc rất chuyên nghiệp, buổi bốc thăm diễn ra ngay trong chiều hôm đó. Sau khi nhận thẻ tham dự, cô được Đại Vũ Điểu hỗ trợ chuyển đến Trung tâm Ngự Thú thành phố Vân Phồn, ngay cạnh nhà thi đấu trung tâm.

Vị trí này thực sự rất tiện lợi.

Sắp xếp xong hành lý, Tần Dao gọi Đại Vũ Điểu lại: "Vào vòng chính thức rồi, chúng ta đi ăn một bữa chúc mừng nhé?"

Mắt Đại Vũ Điểu sáng rực, nó lập tức đồng ý: "Vũ Vũ."

Khi được hỏi món muốn ăn, nó không ngần ngại liệt kê một danh sách dài những món từng lỡ hẹn do Ngự Thú sư quá bận rộn.

Như vậy mới đúng chứ…

Vì chưa thạo đường phố Vân Phồn, Tần Dao cùng Đại Vũ Điểu tra cứu ứng dụng đánh giá quán ăn. Tiểu Dạ nghe loáng thoáng rồi bắt đầu đi quanh phòng mới, bởi dù đi đâu thì nó chắc chắn cũng có phần.

Đang chuẩn bị đi thì điện thoại cô reo. Đó là một số lạ nhưng trông khá quen, Tần Dao đắn đo một chút rồi bắt máy…

Đầu dây bên kia là giọng một người đàn ông trung niên: "Chào Tần Dao, thầy là giáo viên Trường Trung học Phụ thuộc Long Ngự. Hiện tại em đang ở đâu? Nếu tiện, chúng ta có thể gặp mặt không?"

Suýt thì quên mất… Tần Dao nhìn quán ăn trước mặt rồi báo địa chỉ.

Mười lăm phút sau, Từ Lĩnh Phong và người đàn ông trẻ đã có mặt tại tiệm đồ nướng Phiêu Hương.

Đây là lần đầu tiên họ gặp học sinh ở một quán nướng, cảm giác thật mới lạ, nhưng phải công nhận quán này rất đông khách…

Tần Dao ngồi gần cửa sổ. Trong khi Tiểu Dạ đang mải mê ăn uống, Đại Vũ Điểu thấy khách đến liền vội vàng đặt xiên nướng xuống và ngồi nghiêm chỉnh.

Nếu mỏ nó không dính đầy dầu mỡ thì trông sẽ uy tín hơn nhiều.

Thấy họ đến, Tần Dao lịch sự đưa thực đơn qua.

"… Cảm ơn em." Từ Lĩnh Phong nhận lấy. Nhìn Tiểu Dạ đang ăn ngon lành, ông chọn hết các món đặc sắc của quán rồi đưa lại: "Cứ gọi thoải mái, đừng khách sáo."

Tần Dao xua tay: "Thế thì ngại quá ạ."

Từ Lĩnh Phong cố tỏ ra thân thiện, nhưng do thói quen nghiêm nghị nên nụ cười của ông trông hơi kỳ lạ, khiến Tiểu Dạ cảnh giác nhìn lại.

Người đàn ông trẻ nhịn cười, nói nhỏ: "Không sao đâu, chi phí này được tính vào phí công tác mà."

… Vậy thì tốt rồi.

Sau vài câu xã giao, Từ Lĩnh Phong đi thẳng vào vấn đề.

"Chào Tần Dao, thầy sẽ nói thẳng luôn."

"Chắc hẳn em đã tiếp xúc với nhiều trường khác. So với họ, Trường Trung học Phụ thuộc Long Ngự còn non trẻ, chưa có nhiều danh tiếng hay thành tích. Trường chúng tôi đi theo mô hình đặc biệt, bồi dưỡng dự bị điều tra viên cho Đại học Long Ngự."

Người đàn ông trẻ thầm than thở, chẳng ai đi tuyển sinh mà lại tự nêu khuyết điểm như thế cả.

Tần Dao chăm chú lắng nghe. Cô đã tìm hiểu rất nhiều về ngôi trường này.

Đại học Long Ngự là một trong những trường lâu đời nhất Long Quốc, tiền thân là Học viện Đào tạo Dự bị Cục Ngự Quản.

Thuở đầu, trường được đặt tại khu vực Thương Phồn miền trung đầy rẫy bí cảnh và sủng thú hoang dã để tiện cho việc đào tạo thực chiến và bảo vệ an ninh, thay vì đặt ở khu vực Thiên Khu phồn hoa.

Dù sau này các bí cảnh đã ổn định, trường vẫn ở lại và phát triển thêm nhiều ngành nghề, trở thành cái nôi của vô số nhân tài và công trình nghiên cứu khoa học.

Hiện nay, đây là học phủ đỉnh cấp luôn nằm trong top 3 toàn quốc.

Khoa Ngự Thú ở đây rất đặc biệt. Sinh viên phải làm nhiệm vụ từ năm thứ hai và thực tập tại Cục Ngự Quản vào năm cuối để lấy điểm đánh giá tốt nghiệp…

Tốt nghiệp Đại học Long Ngự đồng nghĩa với cơ hội trở thành điều tra viên Cục Ngự Quản – một nghề nghiệp vô cùng danh giá trong mắt mọi người.

Trường Trung học Phụ thuộc Long Ngự nằm ngay cạnh đại học, nhưng vì mới thành lập nên thông tin còn ít. Tần Dao từng xem điểm chuẩn những năm trước… mức điểm đó thực sự rất cao.

"Chắc em đã biết về mô hình đào tạo của Đại học Long Ngự rồi."

Thấy cô gật đầu, Từ Lĩnh Phong tiếp tục: "Thầy sẽ không nói lòng vòng. Nếu em giành chức quán quân và vượt qua kỳ sát hạch nhập học, thầy cam kết với em ba điều sau."

"Thứ nhất, mọi chi phí ăn ở, thức ăn năng lượng hay dung dịch hồi phục cho em và sủng thú đều được nhà trường bao trọn gói. Thầy cũng sẽ mời một nhà bồi dưỡng cấp A từ Đại học Long Ngự để hỗ trợ em mọi vấn đề chuyên môn."

"Thứ hai, trường áp dụng hệ thống tích điểm tương tự đại học. Qua các nhiệm vụ và kỳ thi, em sẽ có điểm để đổi lấy bất kỳ tài nguyên bồi dưỡng nào em cần qua hệ thống, dù nhà trường không có sẵn thầy cũng sẽ tìm cách đổi cho em."

"Thứ ba, thầy biết hoàn cảnh của em khá đặc thù."

Từ Lĩnh Phong liếc nhìn đồng nghiệp rồi nói tiếp: "Thầy sẽ làm việc với giáo viên để có phương pháp kiểm tra phù hợp nhất. Sau này khi em đủ điều kiện tuyển thẳng lên đại học, học lực sẽ không bao giờ là rào cản."

"Tóm lại…" Ông khẳng định chắc nịch: "Thầy sẽ dành cho em và Tiểu Mặc Long nền tảng tốt nhất để tài năng của cả hai được tỏa sáng…"

Tần Dao cảm thấy vô cùng phấn chấn.

So với lời mời của THPT Tinh Hoa trước đó, những lời này thực sự khiến cô rung động mạnh mẽ hơn nhiều.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập