Chương 39: Huấn luyện viên

Người đàn ông trẻ suy nghĩ miên man. Nhìn Từ Lĩnh Phong vẫn điềm tĩnh, anh ta thầm thán phục phong thái bản lĩnh của một huấn luyện viên chính.

Anh ta tập trung lái xe, không hề hay biết Từ Lĩnh Phong vừa thở phào nhẹ nhõm sau khi đọc tin nhắn trên điện thoại.

… May thật, theo điều tra của điều tra viên Thời Thanh, Tần Dao vẫn rất hứng thú với Trường Trung học Phụ thuộc Long Ngự và không hề bài xích việc làm tại Cục Ngự Quản.

Tuy nhiên, một khi những trường như THPT Tinh Hoa đã quyết tâm chiêu mộ thì sẽ đưa ra cực kỳ nhiều ưu đãi. Hơn nữa họ hành động quá nhanh, vòng loại mới ngày thứ hai đã bắt đầu lôi kéo người…

Từ Lĩnh Phong đặt điện thoại xuống rồi lại cầm lên, gửi thêm vài tin nhắn cho Thời Thanh.

Họ nhanh chóng đến sân đối chiến số 4. Nơi này không náo nhiệt như sân số 1, khán đài vẫn còn nhiều chỗ trống. Hai người vừa ngồi xuống thì Nhạc Giai Di và Song Đao Đường Lang cũng ra sân.

Những trận trước Song Đao Đường Lang đều thắng áp đảo, nhưng lần này cục diện lại nằm ngoài dự tính.

"Hít…" Nhìn Song Đao Đường Lang trên đài, người đàn ông trẻ nhíu mày: "Với thực lực của sủng thú trung cấp, lẽ ra không nên chật vật như vậy."

Anh ta vốn đã tìm hiểu về Nhạc Giai Di. Bố cô ấy là Nhạc Vũ, một Ngự Thú sư cấp B chuyên về sủng thú hệ Trùng. Do hoàn cảnh khó khăn thời trẻ, ông ấy chỉ có thể chọn hệ Trùng vì chi phí thấp.

Sau nhiều năm thầm lặng, ông ấy bất ngờ nổi danh tại giải đấu khu vực Thương Phồn và được truyền thông săn đón như một tấm gương vượt khó điển hình.

Sủng thú chủ lực của Nhạc Vũ chính là hình thái tiến hóa của Song Đao Đường Lang.

"Vì Nhạc Giai Di đã hoảng loạn."

Từ Lĩnh Phong chỉ ra: "Thực lực Độc Hành Thảo không quá mạnh, nhưng do cô ấy chỉ huy nóng vội nên Song Đao Đường Lang đã trúng Phấn Tê Liệt. Đối thủ chớp thời cơ dùng Dung Dịch Hòa Tan khiến cánh tay phải nó bị thương, khả năng phòng ngự cũng giảm sút."

Trên sân, tâm lý của Ngự Thú sư ảnh hưởng trực tiếp đến sủng thú. Nhiều tuyển thủ thường dùng "chiến thuật lời lẽ rác rưởi" để làm đối phương dao động.

Dù có phần tiêu cực nhưng thủ đoạn này rất hiệu quả và không hề vi phạm quy định.

Người đàn ông trẻ cũng từng nghiên cứu video thi đấu của tuyển thủ này.

"Song Đao Đường Lang quen dùng đao phải để tấn công và khởi đầu kỹ năng Liên Trảm. Khi cánh tay phải bị thương, Nhạc Giai Di mặc định rằng sức chiến đấu đã giảm mạnh, dẫn đến lúng túng khi gặp bất lợi."

"Vẫn là do thiếu kinh nghiệm thực chiến."

Anh ta lắc đầu: "Thực tế, với thực lực của mình, Song Đao Đường Lang vẫn có thể thắng dù khởi đầu sai lầm. Nhưng Ngự Thú sư của Độc Hành Thảo rất khôn ngoan khi liên tục dồn ép để khiến Nhạc Giai Di thêm nôn nóng."

Trận đấu kéo dài, nhưng nhờ ưu thế về năng lượng và thể lực của sủng thú trung cấp, Nhạc Giai Di cuối cùng cũng lấy lại bình tĩnh và giành chiến thắng.

Buổi chiều, họ quay lại sân số 1 để theo dõi trận đấu của Tần Dao.

"Thật gọn gàng và dứt khoát."

Người đàn ông trẻ vỗ tay cùng khán giả, gương mặt lộ vẻ bất lực: "Từ đầu vòng loại, Tiểu Mặc Long đã thắng 6 trận, mỗi trận chưa đầy nửa phút và chỉ dùng duy nhất kỹ năng Long Trảo. Tôi thật sự không biết phải phân tích thế nào."

Anh ta từng nghĩ thực lực của Song Đao Đường Lang và Tiểu Mặc Long là ngang ngửa, một bên mạnh mẽ, một bên có ưu thế cấp độ…

Nhưng vì Tiểu Mặc Long kết thúc trận đấu quá nhanh, không sủng thú nào cầm cự nổi lâu hơn, khiến anh ta khó lòng đánh giá chính xác.

"Không biết phân tích sao?"

Từ Lĩnh Phong nói: "Qua 6 trận, Tần Dao chỉ ra lệnh vào lúc then chốt. Đa số là Tiểu Mặc Long tự tác chiến. Điều này cho thấy họ đã bàn bạc kỹ từ trước hoặc có sự tin tưởng tuyệt đối lẫn nhau."

Trên sân đấu đầy biến động, cơ hội chỉ đến trong tích tắc. Khi Ngự Thú sư không kịp ra lệnh, sự ăn ý giữa người và thú chính là yếu tố quyết định.

Sự gắn kết này chỉ có thể hình thành qua quá trình rèn luyện bền bỉ.

"Tiểu Mặc Long sử dụng Long Trảo không nhiều, nhưng uy lực hai vuốt cân bằng. Chứng tỏ độ thuần thục kỹ năng trung cấp này rất cao và phát triển đồng đều, không có sơ hở như Song Đao Đường Lang."

"Ngoài ra, cậu có chú ý không?"

"Vảy đuôi của Tiểu Mặc Long rất bóng, động tác mạnh mẽ và linh hoạt. Chắc chắn nó đã được huấn luyện đặc biệt. Tôi đoán nó đã nắm vững Long Vĩ hoặc Thiết Vĩ."

Từ Lĩnh Phong suy nghĩ rồi bổ sung: "… Khả năng cao là kỹ năng Thiết Vĩ."

Ông nhìn theo Tần Dao rời sân với ánh mắt đầy tán thưởng.

Bên cạnh thiên phú, Từ Lĩnh Phong đánh giá cao nhất chính là tâm thái của đứa trẻ này.

Thiết Vĩ không phải là kỹ năng dễ luyện. Chỉ sau chưa đầy 3 tháng khế ước, thay vì kiêu ngạo khi sở hữu Tiểu Mặc Long, cô lại đạt được sự ăn ý tuyệt vời và giúp sủng thú học được kỹ năng khó như vậy…

Thật hiếm thấy…

Đây chính là "mầm non" hoàn hảo nhất mà ông tìm kiếm.

Người đàn ông trẻ nghe mà ngẩn người, bất giác nuốt nước miếng.

… Chỉ nhìn độ bóng của vảy mà đoán được sao?

Phải chăng đây chính là khoảng cách giữa huấn luyện viên chính và giáo viên tuyển sinh thông thường?

"Vậy…" Anh ta bắt đầu lo lắng khi nhớ lại chuyện sáng nay: "Chúng ta có nên sớm liên hệ với Tần Dao không? Để người khác nẫng tay trên thì phí quá."

Từ Lĩnh Phong điềm tĩnh nhìn điện thoại: "Chưa cần vội, hãy đợi vòng loại kết thúc."

Nói rồi ông đứng dậy. Người đàn ông trẻ vội đuổi theo, thắc mắc: "Huấn luyện viên Từ, chúng ta đi xem các sân khác sao?"

"Không, tôi đi kiến nghị với ban tổ chức." Từ Lĩnh Phong nói: "Đám phóng viên bên ngoài thật quá đáng. Lịch thi đấu đã dày đặc mà họ còn làm phiền tuyển thủ, ảnh hưởng đến trạng thái thi đấu của họ."

Lúc này, Tần Dao vừa thoát khỏi đám phóng viên và đang gọi điện cho Thời Thanh: "… Vâng… sau vòng loại ạ… Được ạ… Em sẽ gặp vị huấn luyện viên chính đó…"

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập