Thời gian sau đó, Tần Dao và Tiểu Dạ chỉ quanh quẩn giữa nhà và sân huấn luyện.
Nỗ lực suốt mấy tháng đã được đền đáp. Thể chất và sức chiến đấu của Tiểu Dạ thăng tiến vượt bậc, đủ sức đối đầu trực diện với các sủng thú trung cấp.
Dĩ nhiên, không phải lúc nào cũng thắng.
Trong một trận ghép cặp, Tiểu Dạ đụng độ Đạt Đạt Phi Điểu, một sủng thú hệ Bay kẹt ở cấp trung cấp lâu năm, sở hữu đôi chân cực khỏe với tốc độ bộc phát kinh người.
Nhờ nắm giữ kỹ năng khắc chế hệ Bay, ban đầu Tiểu Dạ chiếm lợi thế.
Thế nhưng Đạt Đạt Phi Điểu đã dùng nghị lực phi thường thoát khỏi Long Quyển Phong tận ba lần. Hai bên giằng co suốt nửa tiếng, cả sủng thú lẫn Ngự Thú sư đều phải gồng mình chịu đựng.
Trong lúc kiệt sức, Tiểu Dạ đột ngột đột phá, thi triển Long Quyển Phong và Đóm Lửa thành công khiến đối thủ bị bỏng nặng.
Tưởng chừng thắng bại đã rõ, thì một luồng sáng trắng bỗng lóe lên trên sân.
Đạt Đạt Phi Điểu đã tiến hóa ngay tại trận!!
Trong tiếng reo hò xúc động của chủ nhân, Đạt Đạt Thống Điểu vừa tiến hóa đã tung đòn Dũng Điểu Mãnh Công kết thúc trận đấu.
Tiểu Dạ may mắn không bị thương nặng, chỉ kiệt sức mà ngất đi. Nhờ trị liệu và thuốc phục hồi, nó sớm lấy lại phong độ.
Về đến nhà, nó trút giận bằng cách đánh chén sạch bách số thức ăn dự trữ.
Kết quả là nó bị no căng cả bụng.
Tần Dao vừa bực vừa buồn cười, vội đặt mua thuốc tiêu hóa rồi xoa bụng cho nó: “Con chim đó 6 tuổi rồi, em mới 1 tuổi mà đã đánh ngang ngửa với nó, thế là giỏi lắm rồi.”
Với cô, Tiểu Dạ đã làm rất tốt khi thực hiện thành công chiêu tổ hợp vốn thất bại nhiều lần trước đó, giúp nó có thêm một con bài tẩy mới.
Đã vô cùng xuất sắc rồi.
Thua thì tiếc thật, nhưng chuyện tiến hóa giữa trận là hiếm gặp, cô và nó đều đã nỗ lực hết mình.
“Mò Mò! Mò Mò!”
Tiểu Dạ quất đuôi loạn xạ, rõ ràng là chẳng thèm nghe lời an ủi.
Nó muốn tiến hóa!
Nó muốn học Cột Lửa!!
Nó muốn học Chùm Sao Băng!!!
Hì, muốn nhiều thật đấy…
Tần Dao thầm nghĩ, sao em không đòi biến thành Mặc Diễm Phi Long luôn đi?
Hơn nữa…
Học chữ thì mãi chẳng thuộc, thế mà mấy chiêu Cột Lửa với Chùm Sao Băng mới nghe qua một lần đã nhớ kỹ rồi đúng không…
Thấy Tần Dao nhìn mình, Tiểu Dạ bật dậy cọ mặt vào cô.
“Mò Mò.”
Ngự Thú sư mau nói phải làm sao đi.
… Đôi lúc cô tự hỏi trong mắt Tiểu Dạ, rốt cuộc mình là một Ngự Thú sư vạn năng đến mức nào.
Tần Dao hít sâu: “Trước hết, chúng ta phải giành chức vô địch giải đấu đã.”
Đó là giải cấp tỉnh nên phần thưởng rất giá trị. Có tiền thưởng rồi, cô sẽ tìm cách mua đá Long Lân cho nó.
“Mò Mò!”
Tiểu Dạ kêu lên đầy hăng hái, như muốn nói: Chuyện nhỏ!
Tần Dao bế nó đến trước máy tính: “Để xem chúng ta thi đấu ở sân nào.”
Cô đã đăng ký từ nửa tháng trước. Giải đấu dành cho Ngự Thú sư cấp F dưới 15 tuổi, thực chất là sân chơi cho những người mới.
Theo lịch trình, thí sinh sẽ đến thành phố Vân Phồn đấu vòng loại để chọn ra người vào vòng chính thức.
Vì lượng thí sinh khổng lồ, vòng loại kéo dài năm ngày tại năm sân khác nhau. Sau ngày 28/5, thí sinh có thể tra cứu địa điểm thi đấu trên hệ thống.
“… Có rồi đây." Tần Dao chụp lại màn hình: "Chúng ta ở sân số 1, Nhà thi đấu Nam Tân, đường Hoa Sâm.”
Cô vội đặt khách sạn gần đó với giá cả phải chăng trong năm ngày.
Cô chỉ đặt năm ngày vì nếu vào vòng chính thức, thí sinh sẽ được sắp xếp ở tập trung tại Trung tâm Ngự Thú thành phố Vân Phồn.
Đỡ được khối việc.
Nhưng cô sớm nhăn mặt vì mọi sân huấn luyện ở Vân Phồn đều đã kín chỗ. Là trung tâm của khu Thương Phồn, nơi này chẳng bao giờ vắng khách.
Gọi vài nơi, câu trả lời nhận được vẫn là đã hết chỗ.
Thí sinh đông quá sức tưởng tượng…
Tần Dao không lường trước được việc này, đành nhắn tin hỏi nhân viên nghiên cứu Văn Hạo mà cô quen, anh ta vốn rất am hiểu về Vân Phồn.
Văn Hạo trả lời ngay lập tức.
Anh ta cho cô mượn thẻ hội viên tại một phòng tập tư nhân ở đó. Tiện thể, anh ta nhờ cô trông giúp con Đại Vũ Điểu đang dỗi mình vài ngày.
Tần Dao vội vàng nói lời cảm ơn.
Đúng là người tốt…
Vừa cho mượn phòng tập, lại vừa cho mượn cả sủng thú nữa…
Vừa định tắt máy, Tần Dao thấy thông báo mới từ ban tổ chức. Lướt qua một lượt, cô bỗng tỉnh cả người.
Giải thưởng quán quân: một món đạo cụ cấp B (giới hạn thuộc tính sủng thú tham dự).
Giải nhì là đạo cụ hỗ trợ hấp thu năng lượng, giải ba trị giá 150.000 Liên Minh Tệ.
Từ hạng 4 đến 10 là các mức tiền thưởng khác nhau, còn lại thì không có gì.
Tần Dao nín thở nhìn chằm chằm vào giải quán quân.
Đây… đây chẳng phải là đá Long Lân trị giá 1.350.000 Liên Minh Tệ mà cô hằng mong ước sao!!
Bây giờ cô chỉ muốn thốt lên: Vân Phồn đúng là hào phóng!!
Thấy cô phấn khích, Tiểu Dạ ghé đầu xem màn hình có gì.
Thế mới bảo lười học chữ thì chỉ có nước đi hỏi thôi…
Tần Dao xoa đầu nó, hào hứng: “Thắng giải nhất là có đá Long Lân đấy!”
Đến lúc này cô mới dám nói về thiên phú của mình. Trước đó vì chưa có manh mối gì về đá nên cô giữ kín để nó khỏi lo lắng suông.
Nghe cô giải thích, Tiểu Dạ lập tức nắm lấy từ khóa quan trọng.
Đá Long Lân!!
Tiến hóa!!
“Mò Mò!!”
Trong đôi mắt đỏ rực của nó, ngọn lửa quyết tâm bùng lên dữ dội.
Sau
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập