Chương 33: Viết chữ

Suýt nữa thì quên mất một chuyện.

Tần Dao vội lấy điện thoại, hủy đơn hàng dung dịch cường hóa vừa đặt.

“Chúng ta đi thử lại kỹ năng tổ hợp kia xem.”

Cô bế Tiểu Dạ đi quẹt thẻ đặt phòng luyện tập. Gần đây túi tiền rủng rỉnh nên cô chi tiêu khá thoải mái, dù vẫn chưa đủ tiền thuê bạn tập riêng.

Sau khi xem Kinh Cức Võ Giả thi triển chiêu thức hôm qua, Tần Dao đã tìm hiểu thêm về kỹ năng tổ hợp và cân nhắc áp dụng cho Tiểu Dạ.

Dùng Long Quyển Phong giam cầm rồi kết hợp hệ Hỏa gây bỏng sẽ là đòn chí mạng đối với những sủng thú hệ Bay.

Thực tế, chiêu Vòng Xoáy Lửa cũng có thể trói buộc và gây sát thương, nhưng nó không hiệu quả bằng Long Quyển Phong khi đối đầu với các mục tiêu đang bay lượn.

“Bắt đầu đi.”

“Mò Mò.”

Tiểu Dạ gật đầu, phun ra Long Quyển Phong rồi lập tức bồi thêm một quầng lửa lớn.

Dù cả hai chiêu đều thành công nhưng vẫn có độ trễ. Long Quyển Phong đã lao ra giữa sân mà không hề hút lấy ngọn lửa để dung hợp như Tần Dao kỳ vọng.

Tiểu Dạ thử thêm nhiều lần nữa nhưng vẫn thất bại.

Tần Dao không hề thất vọng. Đây vốn chỉ là ý tưởng bột phát, cô cũng không chắc thành công nên xem như cho Tiểu Dạ luyện tập thêm.

“Mò Mò, Mò Mò.”

Tiểu Dạ lắc đầu nhìn Ngự Thú sư. Nếu nó có hai đầu để vừa phun lửa vừa thổi gió cùng lúc, chắc chắn đã thành công rồi.

“Nhưng tuyệt đối đừng nhé.”

Tần Dao méo mặt, không dám tưởng tượng cảnh Tiểu Dạ mọc thêm cái đầu thứ hai sẽ trông như thế nào.

Cô trịnh trọng khẳng định: “Vẻ ngoài hiện tại của em là đẹp nhất rồi.”

“Mò Mò.”

Tiểu Dạ nhìn Ngự Thú sư đầy vẻ bất lực.

Thật là.

Đang luyện kỹ năng mà.

Về nhà rồi khen không được sao?

Buổi tối, lại đến giờ tắm rửa.

Tiểu Dạ thuần thục nằm vào chậu gỗ mới, ngửa đầu để Tần Dao đắp khăn, trông hưởng thụ như đang ở spa.

Đang lim dim thì thấy Tần Dao mang bảng chữ cái đến, Tiểu Dạ lập tức nhắm tịt mắt, vẫy đuôi lười biếng: “Mò Mò”.

Nhất định phải vào lúc này sao?

Còn phải hỏi, không tranh thủ lúc này thì em đã chạy mất dạng rồi.

Tần Dao quơ bảng chữ trước mặt nó, kiên nhẫn: “Chỉ nửa tiếng thôi, học lại hai chữ cũ đi, chị dạy rồi mà.”

Tiểu Dạ im lìm nhắm mắt, giả vờ như đã ngủ say.

Tần Dao: “… Chị nhìn thấy mí mắt em đang động đậy rồi.”

Cô không muốn gây áp lực, chỉ mong mỗi ngày nó học một hai chữ để không bị mù chữ hoàn toàn.

Ai ngờ càng dạy mới biết tên này đúng là một kẻ lười học chính hiệu.

Sau hai tháng, bộ bảng chữ cái trẻ em vẫn dừng ở trang đầu, ngay cả hai mươi chữ đơn giản nhất nó cũng chưa thuộc.

Tần Dao thấm thía nỗi khổ nuôi con, thấy nó cứ nhắm nghiền mắt nhất quyết không mở, cô thở dài: “Em thật sự không muốn học sao?”

Thật là, càng ngày càng bướng.

Hồi mới gặp, dù không thích nó vẫn còn giả vờ hợp tác đôi chút.

“Mò Mò.”

Tiểu Dạ lắc đầu nguầy nguậy để thể hiện sự kiên định.

Chiếc khăn trên đầu bị lệch, nó vươn cổ để cô chỉnh lại rồi tiếp tục thong thả… ngâm dịch dưỡng da.

“Không được đâu." Tần Dao khuyên nhủ: "Sủng thú thời nay phải biết đọc biết viết, có con còn lấy được bằng giáo viên cơ. Chị không bắt em đi dạy, nhưng ít nhất cũng phải biết chữ chứ?”

“Mò Mò, Mò Mò.”

Tiểu Dạ vẫy đuôi đầy kiêu hãnh, ra hiệu rằng nó không chỉ biết đọc mà còn biết viết những chữ khó hơn thế nhiều.

Nói xong, nó liếc xéo bảng chữ trong tay cô như thể chê bai mấy chữ này quá dễ.

Lần này Tần Dao thật sự kinh ngạc.

Cô tin Tiểu Dạ không nói dối. Chẳng lẽ nó chê chữ dễ và tự học thứ khó hơn? Nhưng học bằng cách nào khi ngay cả máy tính nó còn chưa đụng tới?

Tần Dao tò mò tột độ: “Vậy em viết thử chị xem nào.”

Tiểu Dạ vui vẻ vẫy đuôi: “Mò Mò.”

Lại còn biết ra điều kiện nữa.

“Được thôi." Tần Dao đồng ý: "Nhưng phải là chữ khó. Nếu em biết thật, chị sẽ không ép em học nữa.”

Chẳng lẽ phương pháp dạy học của cô có vấn đề?

Do nó ghét bị làm phiền khi tắm, hay do cách dạy của cô quá nhàm chán?

Tiểu Dạ nhắm mắt lại: “Mò Mò.”

Tắm xong rồi viết.

Sau khi được Ngự Thú sư lau khô người sạch sẽ, Tiểu Dạ thong thả tiến đến trước tờ giấy trắng đã chuẩn bị sẵn.

Nó chấm móng vào mực, rồi dưới ánh mắt chăm chú của Tần Dao, nó đặt nét ngang đầu tiên.

Ngang, phẩy, phẩy, phẩy, mác, mác…

Từng nét bút hạ xuống ở những vị trí đầy bất ngờ…

Nếu tờ giấy không đủ lớn chắc chẳng có chỗ cho nó múa may.

Tần Dao quan sát hồi lâu, đợi nó viết xong mới nhận ra được đó là chữ gì.

Cô cầm tờ giấy, nhìn hai chữ “Tần” (秦) “Dao” (遥) xiêu vẹo mà lòng trào dâng cảm xúc khó tả.

Tiểu Dạ thường ở cạnh cô mỗi tối, từng có lần nó hỏi tên cô viết thế nào và cô đã chỉ cho nó xem trong sách.

Kể từ đó, mỗi khi ở cạnh cô, nó cứ thích nằm bò bên cạnh chồng sách giáo khoa ấy.

Từ một kẻ mù chữ, chẳng biết nó đã nhìn và luyện bao nhiêu lần mới nhớ được hai chữ này…

Mà tên cô lại nhiều nét đến thế…

Tần Dao buông giấy, ôm đầu Tiểu Dạ hôn một cái thật kêu.

Tiểu Dạ vẫy đuôi hớn hở. Đợi cô bế nó xoay vòng quanh phòng xong, nó mới nhắc lại yêu cầu cũ.

“Mò Mò, Mò Mò.”

“Thua em luôn." Tần Dao xoa đầu nó: "Không muốn học thì thôi, nhưng ít nhất phải biết viết tên mình chứ.”

“Mò.”

Tiểu Dạ miễn cưỡng gật đầu. Nó vốn lười học, nhưng vì đây là yêu cầu của Ngự Thú sư… nên thôi, học vậy.

Vậy thì học một chút đi.

“… Vậy viết luôn tên chủng tộc của em nhé?”

“Mò!”

Tiểu Dạ từ chối ngay, nhưng Tần Dao cũng không ép buộc.

Cô cầm móng nó chấm mực, ấn một dấu chân nhỏ xinh vào góc tờ giấy kia.

“Hoàn hảo!”

Đợi mực khô, cô cẩn thận cất tờ giấy đi, định bụng mai sẽ mua khung về lồng lại.

Thấy Ngự Thú sư nâng niu như vậy, Tiểu Dạ vẫy đuôi đắc ý.

Nó vô tình quẹt đuôi làm tờ bảng chữ cái nhẹ tênh rơi xuống đất…

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập