Tiếng nhạc du dương vang lên.
Một đàn bướm bất ngờ tung cánh bay ra, chúng nhịp nhàng nhảy múa theo điệu nhạc. Dưới ánh nắng mặt trời, đôi cánh rộng màu xanh biếc trở nên trong suốt, tựa như những dải lụa mềm mại đang lướt đi trong gió.
Khi bản nhạc tiến đến đoạn cao trào, đàn bướm vừa thay đổi đội hình, vừa tung xuống khán đài một màn bụi phấn lấp lánh, rực rỡ cả một vùng.
Cảnh tượng vô cùng lộng lẫy.
Tần Dao đưa quả cherry cho Tiểu Dạ rồi lấy điện thoại ra chụp ảnh. Cô sử dụng tính năng nhận diện của ứng dụng "Sủng Thú Radar" và nhanh chóng biết được đây là loài Thanh Oánh Điệp.
Không ngờ chúng lại được xếp vào hàng sủng thú cấp cao.
Cô lập tức tra cứu thêm thông tin chi tiết.
Hóa ra, hai hình thái tiến hóa trước của loài này là Thanh Ti Tàm và Thanh Ni Tàm. Chỉ cần thiên phú không quá thấp và được ăn lá cây nhả tơ đều đặn, chúng thường sẽ tiến hóa thành Thanh Oánh Điệp sau khoảng 15 năm bồi dưỡng.
Mặc dù không tốn nhiều tài nguyên quý hiếm, nhưng toàn bộ chuỗi tiến hóa của loài này gần như không có khả năng chiến đấu.
Bù lại, tơ của Thanh Ti Tàm và Thanh Ni Tàm có giá trị kinh tế rất cao.
Riêng Thanh Oánh Điệp, dù mang song hệ Trùng và Bay cấp cao, nhưng kỹ năng chiến đấu lại rất hạn chế. Ngoài vẻ đẹp rực rỡ, khả năng tạo bụi phấn lấp lánh vô hại và kỹ năng thụ phấn cho cây trồng, chúng không còn ưu điểm nào khác nổi bật.
Vì chi phí thuê không quá đắt, các đơn vị tổ chức sự kiện tại khu vực Thương Phồn rất ưa chuộng việc mời Thanh Oánh Điệp đến biểu diễn để làm đẹp chương trình.
Thế giới ngự thú đúng là muôn hình muôn vẻ, loài nào cũng có.
Đọc xong tư liệu, Tần Dao không khỏi thầm cảm thán trong lòng.
Sau màn trình diễn mãn nhãn, các trận đấu chính thức bắt đầu.
Hai Ngự Thú sư trẻ tuổi đầy nhiệt huyết bước lên sàn đấu. Trước khi khai chiến, họ không quên tung những lời tuyên chiến đầy khí thế. Ngự Thú sư của Viên Giác Trùng đầy tự tin hô lớn: "Lên đi! Húc mạnh vào!"
Viên Giác Trùng dùng chiếc sừng độc nhất tròn trịa nhắm thẳng về phía Thỏ Tai Dài, dồn hết sức lực lao tới. Những cái chân ngắn ngủn của nó khua khoắng trông cũng khá nhanh nhẹn.
Nữ sinh đối diện lập tức phản xạ: "Thỏ Tai Dài, nhảy ra!"
Thỏ Tai Dài nhẹ nhàng né sang bên cạnh, khiến Viên Giác Trùng không kịp hãm đà, lao thẳng xuống khỏi đài đấu, va vào bậc thang rồi nằm ngửa bụng ra bất tỉnh nhân sự.
"Viên Giác Trùng!"
Chủ nhân của nó hốt hoảng kêu lên, lúng túng chạy xuống cứu sủng thú, suýt nữa thì trượt chân ngã.
Tiểu Dạ quay đi, nhìn Tần Dao: "Mò Mò…"
Sau những ngày khổ luyện, nó khao khát một trận chiến thực thụ để chứng minh sự tiến bộ của mình trước mặt Ngự Thú sư.
Nó muốn dùng chiến thắng để xóa đi ký ức về lần đầu thất thế đầy chật vật trước Kinh Diện Hầu.
"Chắc chắn sẽ có đối thủ mạnh ở phía sau thôi…" Tần Dao vẫn nhớ đến sự hiện diện của một Ngự Thú sư cấp E. Cô liếc nhìn bàn trà đã trống trơn, rồi nhìn xuống mặt bàn sạch bóng: "Hạt cherry đâu hết rồi?"
"Mò Mò?" Tiểu Dạ tỏ vẻ ngơ ngác đầy vô tội.
Hạt gì cơ? Chị đang nói gì thế?
"Không có gì, ăn tiếp đi." Tần Dao bóc một gói đồ ăn vặt thú cưng đút cho Tiểu Dạ. Thôi thì đã lỡ ăn rồi thì thôi, hệ tiêu hóa của rồng chắc là rất mạnh mẽ.
Tiểu Dạ bắt đầu chú tâm nhai miếng thịt khô trong miệng.
Sau vài trận đấu tẻ nhạt, thấy khán giả bắt đầu có dấu hiệu rời đi, người dẫn chương trình nhận được tín hiệu từ giám đốc bèn cao giọng, dùng tông giọng đầy phấn khích thông báo.
"Và tiếp theo! Hãy dành một tràng pháo tay thật nồng nhiệt để chào đón tuyển thủ khách mời đặc biệt của chúng ta lên đài!"
Những người định ra về lập tức khựng lại, vội vàng quay lại vị trí cũ, thậm chí còn chen lấn lên phía trước để nhìn cho rõ.
Mình trở thành tuyển thủ đặc biệt từ lúc nào vậy nhỉ…
Tần Dao thầm cảm thán. Khi bước lên đài, vô số ánh mắt rực cháy từ khắp nơi đổ dồn vào khiến cô cảm thấy không tự nhiên.
"Chồn Cát, đừng sợ, có tôi ở đây rồi." Nam sinh lúc nãy đang cố gắng trấn an sủng thú của mình. Thấy đối thủ đã xuất hiện mà Chồn Cát vẫn còn run rẩy, cậu ta đành dùng chiêu cuối: "Nghĩ đến nước ép cây…"
Toàn thân Chồn Cát cứng đờ, sau đó với vẻ mặt "coi cái chết nhẹ tựa lông hồng", nó dũng cảm bước lên đài.
Thái độ này của đối thủ lại khiến Tiểu Dạ coi trọng, nó phớt lờ những ánh mắt tò mò xung quanh, đôi đồng tử đỏ rực nhìn chằm chằm vào đối phương.
Bị đôi mắt sắc lạnh đó khóa chặt, đôi chân của Chồn Cát bắt đầu run bần bật.
Nam sinh chủ nhân chỉ biết ôm mặt thở dài.
Nhưng cũng chẳng còn cách nào, bản tính của Chồn Cát vốn nhút nhát, chỉ khi tiến hóa mạnh hơn mới có thể tự tin. Hơn nữa, vẻ mặt nghiêm túc của con rồng đối diện thực sự…
Quá đáng sợ.
Trong tình thế này, chỉ còn nước "còn nước còn tát", nam sinh hét lớn: "Chồn Cát, Hất Cát!"
Ít nhất cũng phải gây chút khó khăn cho đối phương trước đã!
Nghe lệnh chủ nhân, Chồn Cát lấy hết can đảm vung mạnh móng vuốt, tung một màn cát bụi mịt mù về phía mắt của Tiểu Dạ.
Tiểu Dạ khẽ nhảy lên, dễ dàng tránh được đòn tấn công rồi giơ móng vuốt sắc lẹm, nhắm thẳng mục tiêu lao xuống với tốc độ kinh hoàng!
Chồn Cát hoảng loạn né tránh, thân hình thon dài uốn éo linh hoạt, vậy mà lại may mắn thoát được cú vồ đó trong gang tấc.
Nam sinh vui mừng khôn xiết, ý chí chiến đấu bùng cháy, thầm nghĩ dù không thắng thì cũng phải khiến đối phương trầy da tróc vẩy: "Chồn Cát, Loạn——"
Còn chưa kịp thốt ra chữ "Trảo", cậu đã thấy Chồn Cát con bị một móng vuốt khác đập trúng, ngất xỉu tại chỗ.
Trọng tài chờ ba giây, thấy Chồn Cát không còn phản ứng, dứt khoát tuyên bố: "Tuyển thủ số 1 Tần Dao thắng cuộc!"
Nụ cười trên môi nam sinh vụt tắt, cậu ta vội vàng chạy lên bế sủng thú xuống để các nhân viên y tế chăm sóc.
Mẹ cậu ta đã đứng đợi sẵn ở đó. Nếu Tần Dao nhìn thấy, cô chắc chắn sẽ nhận ra người phụ nữ này chính là nhân viên bán hàng từng tiếp đãi mình. Bà ấy dịu dàng hỏi con trai: "Cảm thấy thế nào?"
Thực tế, màn thể hiện vừa rồi của họ đã tốt hơn bà ấy mong đợi, vì bà ấy hiểu rõ tính cách nhút nhát của Chồn Cát.
Nam sinh ngập ngừng nhìn mẹ, thấy bà ấy gật đầu khích lệ, cậu ta bèn che tai Chồn Cát lại, lấy hết can đảm nói: "Sủng thú hệ Rồng mạnh quá mẹ ơi, con cũng muốn một con…"
Vẻ mặt bà ấy lập tức thay đổi, trở nên lạnh lùng: "Vậy thì về nhà uống hết chỗ nước ép lợi lực đi."
Nghe vậy, Chồn Cát ngơ ngác không tin vào tai mình, chỉ muốn ngất thêm lần nữa, còn nam sinh thì mếu máo: "Mẹ ơi, con không uống nổi đâu."
Người mẹ tỏ vẻ thất vọng vì con trai không có chí tiến thủ.
"Đây là phương pháp huấn luyện đặc biệt của người ta đấy, mẹ phải tinh mắt và may mắn lắm mới hỏi thăm được lúc tiếp khách đấy nhé. Đến sủng thú hệ Rồng kén chọn còn uống được, chẳng lẽ tính tình Chồn Cát nhà mình lại không ngoan bằng rồng sao?"
Nghe được lời khen, Chồn Cát lập tức ưỡn ngực, đứng thẳng tắp.
Nam sinh nhìn Chồn Cát, rồi lại nhìn sủng thú hệ Rồng trên đài vừa hạ gục thêm một đối thủ nữa chỉ bằng một đòn, cậu ta cắn răng: "Được!"
"Sa Sa! Sa Sa!!"
Chồn Cát cảm thấy như trời sắp sập, Ngự Thú sư của nó vốn luôn cùng phe, vậy mà giờ đây lại nhẫn tâm như thế, chẳng lẽ tình cảm bấy lâu nay đều là giả dối sao…
Thấy vẻ mặt như sắp khóc của sủng thú, nam sinh hạ quyết tâm: "Tôi sẽ uống cùng cậu! Cậu uống bao nhiêu, tôi uống bấy nhiêu!!"
Chồn Cát sững sờ, nghĩ lại nếu có chủ nhân đồng hành thì dường như cũng bớt đáng sợ hơn, nó lau nước mắt rồi gật đầu cái rụp: "Sa Sa."
Kể từ đó, nước ép cây lợi lực vốn ế ẩm bỗng dưng trở nên cực kỳ đắt hàng. Thậm chí có lần Tần Dao đi mua còn được báo là đang cháy hàng.
Tất nhiên, cô chẳng hề hay biết rằng cơn sốt đó lại có phần "công lao" không nhỏ của chính mình.
Sau
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập