Chương 15: Kế hoạch huấn luyện

"Hộc, hộc hộc…"

Tần Dao nỗ lực điều chỉnh hô hấp, bước chân dưới chân càng lúc càng chậm, càng lúc càng nhỏ, cô cảm thấy ánh mặt trời trên đỉnh đầu thật chói mắt, gió thổi qua nóng nực và ẩm ướt.

Tiểu Dạ lại vượt qua Tần Dao bỗng dừng bước, nhìn dáng vẻ thở hổn hển như sắp ngất xỉu ngay giây tiếp theo của cô, không nhịn được kêu lên hai tiếng: "Mò Mò, Mò Mò."

Tần Dao cố tỏ ra không có việc gì, xua xua tay, nỗ lực duy trì tôn nghiêm của một Ngự Thú sư: "Không, không sao, em cứ tiếp tục đi, đừng lo cho chị."

Đùa gì vậy, cô chính là cường giả đỉnh cấp có thể mang nặng bỏ trốn dưới sự truy sát của một bầy sủng thú trung cấp, chẳng lẽ lại bại trận trước buổi chạy bộ buổi sáng nhỏ nhoi này sao?

Hai phút sau, Tần Dao thực sự chạy không nổi nữa, lê bước chân nặng nề đi tới tảng đá dưới bóng cây ngồi xuống, nếu không phải còn phải giữ gìn hình tượng trong lòng Tiểu Dạ, cô càng muốn nằm vật ra hình chữ đại (大).

Xem ra, chuyện tập thể dục buổi sáng này không thể cưỡng cầu, vẫn phải tiến hành theo trình tự.

Mà lúc này Tiểu Dạ vẫn đang chạy vòng quanh, chút huấn luyện thể năng này đối với nó có vẻ rất nhẹ nhàng.

Sau mười vòng, tốc độ của nó mới dần dần chậm lại.

Thể lực này, sức bền này, tố chất thân thể này…

Tần Dao ở bên cạnh tấm tắc khen ngợi, sủng thú hệ Rồng được săn đón như vậy không phải là không có lý.

Cô lấy cuốn sổ tay ra ghi chép số liệu, đồng thời bắt đầu suy nghĩ về kế hoạch huấn luyện buổi sáng.

Hiện tại Tiểu Dạ biết năm kỹ năng, lần lượt là Cắn, Màn Khói, Đóm Lửa, Quả Cầu Lửa, Long Trảo. Vừa có thể cận chiến, vừa có thể tấn công từ xa, lại còn có thể quấy rối, phối hợp lại rất thích hợp cho thực chiến.

Trong đó, Quả Cầu Lửa và Long Trảo đều là kỹ năng trung cấp có uy lực mạnh mẽ, cũng là hai chiêu thức mà Tần Dao định tập trung huấn luyện.

Tiểu Dạ chạy thêm vài vòng nữa mới dừng lại, nó vừa uống nước Tần Dao đưa tới, vừa nhìn chằm chằm vào khuôn mặt vẫn còn đỏ bừng và đầm đìa mồ hôi của cô vài lần.

Xem ra thân thể Ngự Thú sư bị tổn hao vì cứu mình vẫn chưa hồi phục tốt, trước kia cô còn có thể ôm nó chạy rất lâu trong bí cảnh…

Phải nhanh chóng trở nên mạnh mẽ và tiến hóa, mới có thể để Ngự Thú sư sớm nhận được phản hồi…

Tiểu Dạ ngẩng đầu nhìn về phía Tần Dao: "Mò Mò!"

Tần Dao hơi ngạc nhiên: "Không cần nghỉ ngơi một lát sao?"

Tiểu Dạ lắc đầu, đi về phía bãi đất trống phía trước, Tần Dao vội vàng đứng dậy đi theo, lấy ra đạo cụ đã chuẩn bị trước đó – lấy nguyên liệu tại chỗ, nhặt luôn những hòn đá trên mặt đất.

Mặc dù cũng muốn dùng đạo cụ cao cấp hơn, nhưng ngặt nỗi điều kiện hiện tại có hạn…

"Tiểu Dạ, chị sẽ ném đá về phía em, em vừa phải né, vừa phải sử dụng kỹ năng đánh trúng, hiểu chưa?"

Tiểu Dạ hạ thấp người, tràn đầy tự tin đáp lại một tiếng: "Mò!"

Tần Dao chọn một hòn đá cỡ trung bình, ước lượng một chút rồi ném ra.

Hòn đá khá cứng, xét thấy Tiểu Dạ mới bắt đầu dùng phương thức này để huấn luyện, cô không dùng quá nhiều sức.

Tiểu Dạ nhìn chằm chằm vào quỹ đạo của hòn đá, nắm bắt thời cơ ngưng tụ năng lượng, phun ra một quả cầu lửa nóng rực, đánh bay hòn đá ra ngoài.

"Rất tốt!" Tần Dao cao giọng: "Tiểu Dạ, chúng ta thử lại Long Trảo xem!"

"Mò!"

Đầu móng vuốt sắc nhọn lóe sáng, Tiểu Dạ vung mạnh móng vuốt về phía hòn đá, sức mạnh to lớn đánh hòn đá vỡ vụn, mảnh vụn rơi lả tả.

Ngay sau đó, lại có một hòn đá từ vị trí bên trái bay tới.

Tiểu Dạ lập tức giơ móng vuốt bên trái lên, nhưng ánh sáng vừa lóe lên đã nhanh chóng tắt ngấm, kỹ năng phát động thất bại. Nó ngẩn ngơ, bị hòn đá rơi xuống đập trúng người.

Tần Dao đi tới: "Tiểu Dạ, sao vậy?"

"Mò, Mò Mò, Mò Mò." Tiểu Dạ giơ chân trước bên trái lên, thật ra nó cũng mới học được kỹ năng Long Trảo này, số lần sử dụng không nhiều.

Nếu không phải Ngự Thú sư phát hiện ra, nó cũng không biết móng vuốt bên kia của mình không phát động được kỹ năng.

Tần Dao lên mạng tra cứu một chút.

Đúng như cô nghĩ, sủng thú trong giai đoạn đầu học kỹ năng sẽ xuất hiện đủ loại tình huống, nhưng khi độ thuần thục kỹ năng từ từ tăng lên, tốc độ thi triển và uy lực của kỹ năng đều sẽ tăng cường.

"Mò!"

Tiểu Dạ nghe xong, lập tức trở về chỗ cũ, bày ra bộ dạng sẵn sàng đón địch.

Tần Dao khích lệ nhìn nó: "Được, chúng ta làm lại!"

Đây là sủng thú thần tiên gì vậy.

Tối hôm qua khi Tần Dao dạo diễn đàn ngự thú, chủ yếu là xem các bài viết liên quan đến Ngự Thú sư mới, học được không ít kiến thức hữu ích. Tất nhiên cũng nhìn thấy rất nhiều bài viết cầu cứu của người mới, hầu hết là "sủng thú không chịu huấn luyện phải làm sao", "sủng thú lúc ăn cơm thì hăng hái, cứ hễ huấn luyện là buông xuôi mặc kệ đời thì phải làm sao", "sủng thú đối chiến thất bại là sẽ tự kỷ thì làm thế nào"…

Vốn dĩ cô còn tham khảo trường hợp của người khác, chuẩn bị trước mấy biện pháp khích lệ tinh thần và "súp gà cho tâm hồn", kết quả hoàn toàn không dùng đến.

Cả một buổi sáng, Tần Dao không biết mình đã ném bao nhiêu hòn đá.

Lúc đầu Tiểu Dạ hăng hái tràn trề, sau khi thất bại vài lần cũng hoàn toàn không có cảm giác chán nản, nó càng thêm nghiêm túc, thử đi thử lại hết lần này đến lần khác, tiến bộ cũng cực nhanh.

Huấn luyện từ sáng sớm mãi cho đến giữa trưa, Tiểu Dạ đã có thể vận dụng cả hai tay, sử dụng kỹ năng Long Trảo đánh nát 3 hòn đá có quỹ đạo bay khác nhau.

"Giỏi quá." Tần Dao cảm thấy vừa tự hào vừa an ủi, Tiểu Dạ không chỉ có thiên phú rất tốt mà còn có nghị lực tuyệt vời.

Tiểu Dạ rũ sạch đá vụn trên người, ánh mắt của Ngự Thú sư mang lại cho nó cảm giác thành tựu tràn đầy, mặc dù năng lượng và thể lực trong cơ thể đều đã tiêu hao gần hết, nhưng nó cảm thấy mình vẫn có thể tiếp tục.

Ngược lại là Tần Dao không thể tiếp tục nữa.

Cô ném đá cả buổi sáng, cánh tay vừa mỏi vừa đau, về sau đều là cắn răng kiên trì, dù sao cô cũng chỉ đứng bên cạnh ném đá, Tiểu Dạ vất vả luyện kỹ năng còn chưa kêu mệt.

Nếu ngày nào cũng luyện thế này, sớm muộn gì cũng luyện ra cơ bắp.

"Ăn chút gì lót dạ trước đã." Tần Dao lấy thức ăn năng lượng đã chuẩn bị trước từ trong cặp sách ra: "Hôm nay đã huấn luyện cả buổi sáng rồi, buổi chiều còn phải đến Trung tâm Ngự Thú đăng ký hộ khẩu, ngày mai lại tiếp tục."

Tiểu Dạ cũng thực sự đói bụng, ăn từng miếng lớn, thỉnh thoảng giơ móng vuốt lên, phối hợp để Tần Dao lau bụi đất trên người nó.

Trên đường trở về, Tiểu Dạ ngoan ngoãn nằm yên trong giỏ xe đạp, lên lầu cũng là Tần Dao ôm lên, chỉ có lúc ăn cơm mới có tinh thần hơn một chút.

Nhìn thấy sức ăn của Tiểu Dạ còn lớn hơn buổi sáng, Tần Dao yên tâm, đưa tay xoa đầu Tiểu Dạ: "Ngủ một lát đi, Trung tâm Ngự Thú phải đến 2 giờ 30 mới làm việc."

Ngủ có thể phục hồi năng lượng và thể lực tốt hơn.

Tranh thủ lúc Tiểu Dạ ngủ trưa, cô phải xem lại diễn đàn ngự thú, tìm đạo cụ phục hồi năng lượng và thể lực nhanh chóng, buổi chiều lúc ra ngoài thuận tiện mua về luôn, cứ tiếp tục thế này mãi cũng không ổn.

Tiểu Dạ gật đầu, nhảy xuống bàn đi về phía nhà vệ sinh, thấy Tần Dao không đi theo, nó nghi ngờ nghiêng đầu: "Mò Mò?"

Sau một buổi sáng huấn luyện, thế mà vẫn còn nhớ tối hôm qua cô đã nói "phải tắm rửa trước rồi mới lên giường"…

Tần Dao đứng dậy: "Tới đây."

Đâu ra cái gì mà kiêu ngạo phản nghịch, tính tình nóng nảy? Rõ ràng là ngoan ngoãn lại nghe lời, nỗ lực lại nghiêm túc…

Người đời thực sự có quá nhiều hiểu lầm đối với sủng thú hệ Rồng và sủng thú hệ Hỏa.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập