Chương 1: TIẾNG RADIO TỪ CÕI CHẾT

Cái lạnh lẽo của lưỡi dao đâm thấu ngực vẫn còn vương lại trong từng thớ thịt.

Phong nhớ rõ cảm giác máu mình chảy ra, nóng hổi rồi lạnh dần, thấm vào lớp đất đỏ bụi bặm ở vùng biên giới Bolikhamsai.

Tiếng cười gằn của Trần Long và mùi thuốc lá rẻ tiền từ họng súng của gã đàn em là những thứ cuối cùng anh mang theo vào cõi chết.

Thế nhưng, cái chết không tối tăm như anh tưởng.

"…Theo dự báo khí tượng thủy văn, vùng áp thấp trên biển Đông có khả năng mạnh lên thành áp thấp nhiệt đạo, gây mưa lớn tại các tỉnh miền Trung…"Tiếng rè rè của chiếc radio cũ kỹ lọt vào tai, kèm theo đó là mùi khói bếp nồng nồng, mùi dầu gió Trường Sơn quen thuộc và cả tiếng chổi tre loẹt xoẹt ngoài sân.

Phong giật mình, đôi mắt trợn trừng bật dậy.

Anh hít một hơi thật sâu, lồng ngực đau nhói như bị ai bóp nghẹt.

Khung cảnh trước mắt không phải là rừng già nước Lào, cũng không phải là phòng cấp cứu lạnh lẽo.

Anh đang nằm trên chiếc chõng tre ọp ẹp trong gian nhà cấp bốn lợp mái ngói âm dương của gia đình mình ở quê.

Ánh nắng gắt gỏng của miền Trung xuyên qua những khe hở trên vách gỗ, rọi thẳng vào tấm lịch treo tường:

Ngày 15 tháng 6 năm 2000.

"Phong?

Con tỉnh rồi hả?

Làm gì mà trợn mắt lên như gặp ma vậy?"

Bà Hòa, mẹ anh, bưng một tô cháo hành nghi ngút khói bước vào.

Khuôn mặt bà lúc này còn trẻ, tóc chưa bạc trắng như trong ký ức cuối cùng của anh trước khi anh đi xuất khẩu lao động.

Bà nhìn anh với ánh mắt lo lắng, đưa bàn tay thô ráp sờ lên trán con trai:

"Chắc hôm qua đi phụ hồ ngoài nắng gắt quá nên say nắng rồi.

Ăn bát cháo đi rồi nằm nghỉ, chiều còn phải ra bến xe tiễn con Lan.

"Phong như bị điện giật, anh chụp lấy cổ tay mẹ, giọng run rẩy:

"Mẹ… Lan đâu?

Lan đi đâu cơ?"

Bà Hòa ngạc nhiên, rồi thở dài:

"Cái thằng này, sốt đến lú lẫn rồi à?

Thì con Lan theo anh Hùng lên phố làm việc đấy thôi.

Anh Hùng bảo có chỗ làm may trên Bắc, lương cao, lại được bao ăn ở.

Nhà mình đang nợ nần chồng chất, con Lan nó thương bố mẹ nên mới quyết đi.

Chiều nay 2 giờ xe chạy rồi.

"Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Phong.

Ký ức kinh hoàng ập về như một cơn lũ.

Kiếp trước, chính vào ngày này, Lan đã đi theo gã Hùng

"Sẹo"

– một tên môi giới buôn người đội lốt đồng hương.

Kể từ đó, gia đình anh không bao giờ gặp lại cô nữa.

Mười năm sau, có người báo tin thấy cô ở một vùng biên giới phía Bắc, thân xác tàn tạ, tâm thần điên loạn.

Đó là nỗi đau lớn nhất khiến cha anh lâm bệnh qua đời, và cũng là lý do Phong bỏ xứ sang Lào làm ăn bất chấp hiểm nguy để tìm tiền chuộc em, rồi cuối cùng chết thảm dưới tay đối thủ.

Phong nhìn đồng hồ treo tường.

1 giờ 15 phút chiều.

Anh không kịp giải thích, bật dậy khỏi chõng tre khiến chiếc giường kêu

"rắc"

một tiếng khô khốc.

"Không được!

Mẹ, không được cho Lan đi!"

– Phong gào lên, chân không kịp xỏ dép, lao ra cửa.

"Ơ cái thằng này!

Mày đi đâu đấy?

Cháo còn chưa ăn… Phong!

"Tiếng gọi của mẹ mất hút phía sau.

Phong chạy như điên ra sân.

Anh vồ lấy chiếc xe đạp thống nhất cà tàng của cha dựng ở gốc cây khế.

Sên xe rỉ sét kêu ken két theo từng vòng đạp điên cuồng của anh.

Con đường làng bằng đất đỏ gập ghềnh, đầy những ổ gà và bụi mù mịt.

Cái nắng tháng sáu như thiêu như đốt, hắt lên từ mặt đất khiến không khí dao động như ảo ảnh.

Mồ hôi vã ra như tắm, chảy vào mắt cay xè, nhưng Phong không dám dừng lại dù chỉ một giây.

Trong đầu anh lúc này chỉ có một ý nghĩ duy nhất:

Phải chặn chiếc xe đó lại.

Bằng mọi giá!

Anh nhớ rõ, chuyến xe khách đi Vinh sẽ đón khách tại ngã ba huyện lúc 2 giờ chiều.

Từ nhà ra đó mất ít nhất 30 phút đạp xe nếu đi bình thường.

Với tình trạng xích xe rệu rã này, đây là một cuộc đua với tử thần.

"Lạy trời, lạy Phật… xin hãy cho con kịp lúc!"

– Phong lầm bầm, hàm răng nghiến chặt đến mức bật máu.

Đôi chân anh rã rời, bắp thịt căng cứng như muốn đứt lìa, nhưng linh hồn của một người đàn ông 48 tuổi đã từng đi qua mọi đắng cay cuộc đời đang thúc ép cái xác thanh niên 22 tuổi vượt qua giới hạn.

Anh không còn là gã phụ hồ thấp cổ bé họng của năm 2000 nữa.

Anh mang theo sự căm hận của 26 năm tủi nhục và kiến thức của một kẻ đã từng đứng trên đỉnh cao rồi ngã xuống.

Phía xa, bóng dáng cái cổng chào huyện đã hiện ra trong làn bụi.

Và ở đó, chiếc xe khách 24 chỗ cũ kỹ, sơn màu xanh xỉn, đang bắt đầu nổ máy khói đen kịt.

Phong gào lên giữa thinh không:

"Dừng lại!

Dừng xe lại!

"Tiếng hét của anh lọt thỏm giữa tiếng động cơ và tiếng còi xe inh ỏi của bến bãi.

Chiếc xe bắt đầu chuyển bánh chậm rãi.

Phong buông tay lái, dùng đà lao cả người lẫn xe về phía đầu ô tô.

Một tiếng phanh rít dài chói tai vang lên, bụi cuốn vòng quanh.

Chiếc xe khách khựng lại chỉ cách anh vài phân.

Gã tài xế thò đầu ra chửi bới:

"Mày điên à thằng ranh?

Muốn chết thì đi chỗ khác!

"Phong không màng đến gã.

Anh loạng choạng đứng dậy, đôi mắt đỏ ngầu nhìn thẳng vào cửa xe.

Ở hàng ghế thứ ba, một khuôn mặt ngây thơ, đôi mắt tròn xoe đầy sợ hãi đang nhìn ra.

"Lan!

Xuống xe!

Đi về với anh!"

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập