Chương 29: Cao Cấp Kỹ Năng Quyển Trục

Dựa vào ký ức, Diệp Xuyên rất nhanh trở lại hang ổ của Mã Lỵ Xách Tia, theo một cái sơn động không đáng chú ý chui vào.

Ngoài sơn động không có gì, tất cả đều là thi thể bị Mã Lỵ Xách Tia hút khô.

Những thi thể này đủ để cho những hung thú lạc đường và nhân loại hiểu rõ, bên trong sơn động này không phải nơi có thể tùy tiện đặt chân.

Vào bên trong sơn động, Diệp Xuyên đầu tiên đi tới phòng hình cụ, nơi ban đầu Mã Lỵ Xách Tia đã treo hắn lên, vượt qua phòng hình cụ mới tới hang ổ thật sự của Mã Lỵ Xách Tia.

Tí tách.

Tí tách.

Từng đợt âm thanh tích nước truyền vào tai Diệp Xuyên.

Vượt qua cột đá, một cái ao nhỏ hiện ra trước mắt Diệp Xuyên.

Trong hồ, nước ao màu tím đen chậm rãi lưu động, giọt nước rơi trên mặt ao, nổ tung thành từng vòng từng vòng gợn sóng, hiện ra năng lượng chấn động kỳ dị.

"Đây chẳng lẽ là… Minh Ma Đầm?"

Diệp Xuyên suy tư hồi lâu trong đầu, cuối cùng nhớ ra miêu tả về cái ao này mà hắn từng thấy trong tiệm sách ở Thanh Thành cao trung.

Ma tộc mỗi khi tấn thăng cảnh giới, đều cần dùng nước âm u của đầm để rèn luyện thân thể, giúp thân thể dung nạp được nhiều ma khí hơn.

Nước của Minh Ma Đầm, đối với nhân tộc cũng có tác dụng rèn luyện nhục thể, vì vậy trong các nơi giao dịch ở thành phố lớn đều có bán nước của Minh Ma Đầm.

Một bình nhỏ nước của Minh Ma Đầm có thể bán được mấy vạn khối.

Trước mắt là một đầm lớn như vậy, e rằng giá trị không hề thấp hơn ma tinh của hắn!

Thật không ngờ, con mị ma Mã Lỵ Xách Tia kia lại là một tiểu phú bà.

Diệp Xuyên không nói hai lời, cởi sạch quần áo rồi nhảy thẳng xuống, ngâm đầu xuống nước, đồng thời dùng một ống dẫn rỗng ruột để hô hấp.

Nước đầm lạnh lẽo thấu xương, vừa xuống Diệp Xuyên đã run lên cầm cập, môi bị cóng đến phát xanh.

Từng đợt cảm giác như kim châm không ngừng truyền đến, phảng phất vô số cương châm cùng lúc đâm vào toàn bộ lỗ chân lông trên người Diệp Xuyên.

Cảm giác đau đớn mãnh liệt khiến khuôn mặt Diệp Xuyên bắt đầu vặn vẹo, nhưng hắn cắn chặt răng, không hề có ý định rời khỏi Minh Ma Đầm.

Diệp Xuyên cảm nhận rõ ràng, thân thể hắn dưới sự kích thích của Minh Ma Đầm, cường độ bắt đầu chậm rãi tăng lên.

Cường độ nhục thể tăng lên, không chỉ giúp hắn có sức phòng ngự mạnh mẽ hơn và sinh mệnh lực cao hơn, mà còn giúp hắn có được lực bộc phát kinh khủng hơn trong nháy mắt.

Thời gian từng giờ từng phút trôi qua.

Diệp Xuyên không biết mình đã ngâm trong Minh Ma Đầm bao lâu.

Sự thống khổ mà nước đầm mang lại bắt đầu yếu dần đi, cho đến khi nước của Minh Ma Đầm không còn chút kích thích nào đối với thân thể hắn nữa, Diệp Xuyên mới đứng dậy.

Những giọt nước màu tím đen theo đường cong cơ bắp trên thân thể hắn trượt xuống, chậm rãi nhỏ xuống mặt đầm.

Cơ thể hắn sau khi được Minh Ma Đầm tẩy lễ, tản ra ánh sáng như kim loại.

Năm ngón tay khẽ khép lại, một cỗ sức mạnh cường hãn từ quyền phong truyền đến toàn thân.

Cảm nhận được sức mạnh sôi trào mãnh liệt trong cơ thể, Diệp Xuyên nhếch miệng cười.

Hắn tự tin, hiện tại dù tay không tấc sắt, hắn cũng có thể dùng nhục thân chi lực đánh chết một con hung thú đăng đường cảnh tam giai.

"Một cái Minh Ma Đầm lớn như vậy, không thể lãng phí a…"

Diệp Xuyên xoa cằm, sau đó tìm tất cả lọ đựng nước trong hang ổ của Mã Lỵ Xách Tia, đổ đầy chúng rồi nhét vào trong bọc.

Dù vậy, hắn cũng chỉ đóng gói được một phần ba lượng nước trong đầm.

"Nếu có một Linh binh có thể trữ vật thì tốt, bằng không có một cái quần yoga cũng được."

Diệp Xuyên nhìn hơn nửa Minh Ma Đầm còn lại, tiếc hận khôn nguôi, dù nước đầm đã bị hắn "cua" qua, năng lượng có suy giảm, nhưng mang ra ngoài vẫn có thể bán được không ít tiền.

Không mang đi được, Diệp Xuyên cũng không cưỡng cầu nữa, bắt đầu tiếp tục vơ vét trong hang ổ của Mã Lỵ Xách Tia.

Rất nhanh hắn lại tìm thấy mấy trói kỹ năng quyển trục, đáng tiếc trên mặt khắc toàn văn tự ma tộc, Diệp Xuyên một chữ cũng không hiểu, hắn chỉ có thể như ăn tươi nuốt sống nhét hết vào ba lô.

Đến đây, những đồ vật có giá trị trong hang ổ của Mã Lỵ Xách Tia gần như đều bị Diệp Xuyên vơ vét hết, còn lại hoặc là không đáng tiền, hoặc là Diệp Xuyên không mang đi được.

Diệp Xuyên cõng một cái ba lô sắp căng phồng, hài lòng rời khỏi sơn động.

Trở lại Thanh Thành, Diệp Xuyên đi thẳng tới nơi giao dịch.

Vừa bước vào cửa, ánh mắt của đám người trong nơi giao dịch đều đổ dồn về phía hắn.

Bởi vì, cái túi mà Diệp Xuyên vác trông thật sự quá khoa trương, tựa như một con kiến vác một hạt gạo vậy.

"Ngươi khỏe, ta đến bán đồ."

Khi Diệp Xuyên đặt ba lô lên quầy, toàn bộ quầy hàng đều rung lên một cái.

Tiếp đãi hắn vừa đúng là cô nàng mũm mĩm mặc đồ đen lần trước, nàng có chút oán trách nhìn Diệp Xuyên.

"Ta xấu lắm sao?"

"Hả?" Diệp Xuyên ngẩn người.

"Ta hỏi ta xấu lắm sao?" Cô nàng truy vấn.

"Cũng được… Không tính là xấu." Diệp Xuyên che giấu lương tâm nói, hắn nhìn người toàn thấy đầu heo, làm sao phân biệt được đầu heo nào đẹp hơn?

"Vậy sao ngươi không liên hệ với ta?"

Mấy đêm nay, nàng đều mặc nguyên bộ đồ gợi cảm chờ Diệp Xuyên, nhưng mãi không thấy.

"Ách, mấy ngày nay tương đối bận… Ngươi vẫn là giúp ta xử lý đồ trước đi."

Diệp Xuyên lấy ra một ấm trà từ trong bọc, miệng ấm đã được hắn bịt kín.

"Đây là cái gì?" Cô nàng có chút nghi hoặc.

"Nước của Minh Ma Đầm."

Lời của Diệp Xuyên khiến cô nàng kinh ngạc không thôi, nàng mở nắp ấm trà ra giám định.

"Không tệ! Dù tạp chất hơi nhiều, nhưng đúng là nước của Minh Ma Đầm, chỉ có một ấm trà này thôi sao?"

"Còn có… Năm thùng, bốn cái chén, ba cái chậu, hai ống nhổ, một cái ấm giữ nhiệt…"

Diệp Xuyên không ngừng lấy ra các loại vật chứa nước đầm từ trong bọc, khiến những người xung quanh quầy đều ngây người.

Không phải! Anh bạn!

Nước của Minh Ma Đầm mà ngươi dùng mấy thứ đồng nát sắt vụn này để đựng?

Chẳng khác nào dùng thùng nhựa đỏ đựng rượu Mao Đài cả.

"Tiên sinh, ngài chờ một chút, ta cần tìm nhân viên đến kiểm tra."

Cô nàng bưng ấm trà rời đi, lát sau mới trở lại quầy.

"Số nước này không có vấn đề, chỉ là tạp chất hơi nhiều, nên nhiều nhất chỉ có thể thu mua với giá bằng bảy thành giá thị trường, ngài thấy được không?" Cô nàng hỏi.

Được

Diệp Xuyên gật đầu, Minh Ma Đầm này ít nhất đã bị hắn và Mã Lỵ Xách Tia "cua" qua, tạp chất nhiều cũng là chuyện bình thường, có thể bán được bảy thành giá đã vượt quá dự liệu của Diệp Xuyên.

"Ta thống kê rồi, bên ngài có tổng cộng 78.5 lít nước đầm, dựa theo giá thị trường là 35.000 tệ một lít, chiết khấu 70% mỗi lít tính cho ngài 25.000 tệ, tổng cộng là 1.962.500 tệ, ngài xem có vấn đề gì không?"

"Không có vấn đề, chuyển tiền đi."

Rất nhanh Diệp Xuyên nhận được thông báo tiền về tài khoản, bỗng nhiên biến thành triệu phú khiến hắn có cảm giác không chân thực.

"Nơi giao dịch của các ngươi có người biết chữ ma tộc không? Thuê người phiên dịch bao nhiêu tiền?" Diệp Xuyên hỏi.

"Tính theo chữ, mỗi chữ chỉ cần một tệ, không lừa già dối trẻ." Cô nàng cười nói.

"Được, giúp ta phiên dịch bốn trói kỹ năng quyển trục này ra."

Diệp Xuyên lấy bốn trói kỹ năng quyển trục mà hắn tìm được trong hang ổ của Mã Lỵ Xách Tia ra đưa cho cô nàng.

Lát sau, cô nàng trở lại, bốn trói quyển trục đều đã được phiên dịch thành văn tự nhân loại.

"Chào ngài tiên sinh, phiên dịch hoàn thành, trong bốn trói quyển trục này, có ba cái là quyển trục kỹ năng cấp thấp, một cái là quyển trục kỹ năng cao cấp."

Diệp Xuyên nhận lấy xem lướt qua, những kỹ năng được ghi lại trong ba quyển trục kỹ năng cấp thấp đều là kỹ năng mị hoặc.

Những kỹ năng này đối với mị ma có lẽ không tệ, nhưng đối với Diệp Xuyên thì có vẻ hơi vô dụng, so với việc mị hoặc đầu heo, hắn thích trực tiếp chém một đao hơn.

Hắn dứt khoát bán hết ba quyển trục kỹ năng cấp thấp cho nơi giao dịch, bán xong ba quyển trục cấp thấp, lại có thêm 1.500.000 tệ vào tài khoản.

Chỉ có quyển trục kỹ năng cao cấp mới khiến Diệp Xuyên hứng thú.

"Huyễn Hoặc Nhất Kích?"

========================================

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập