Tiếng nổ đầu tiên dội xuống từ đỉnh núi Alborz không mang âm thanh của một vụ nổ thông thường.
Nó là một cú thúc trầm đục, một luồng sóng chấn động mang theo hàng triệu tấn áp lực đá vôi, truyền dẫn qua các tầng địa chất rồi giáng xuống lớp bê tông chịu lực của Fordow.
Trong phòng thí nghiệm trung tâm, những ly thủy tinh chịu nhiệt nhảy dựng lên khỏi mặt bàn rồi vỡ tan thành những mảnh vụn lấp lánh dưới ánh đèn đỏ dự phòng đang nhấp nháy liên hồi.
Bom xuyên tháp GBU-57 của Không quân Israel đã bắt đầu chiến dịch
"bóc vỏ"
ngọn núi.
"Kích hoạt hệ thống làm mát cưỡng bức ngay lập tức!
Đừng để nhiệt độ trong lò đúc vượt quá ngưỡng nóng chảy của vỏ chì!"
Mohsen Rezai hét lên qua chiếc mặt nạ phòng độc gắn thiết bị liên lạc.
Giọng ông méo mó, xen lẫn tiếng rít chói tai của hệ thống thông gió đang gồng mình xử lý luồng khí độc hại.
Trong phòng hóa rắn, bầu không khí giờ đây đã trở thành một hỗn hợp chết chóc của hơi chì, ozon và bụi phóng xạ li ti.
Trước mặt Mohsen, bên trong cái lò gốm đặc biệt được bao bọc bởi các cuộn dây đồng khổng lồ, là một khối kim loại màu xám bạc đang ở trạng thái lỏng.
Nó được treo lơ lửng bởi một hệ thống từ trường yếu để đảm bảo độ tinh khiết tuyệt đối, không được phép chạm vào thành lò dù chỉ một milimet.
Đó là Uranium đang được làm giàu—thứ mà Mohsen gọi bằng cái tên đầy kiêu hãnh và đau đớn:
Mặt trời đen.
Về mặt kỹ thuật, nồng độ hiện tại vẫn chưa đạt ngưỡng vũ khí.
Nhưng Mohsen, kẻ đã bị đẩy vào bước đường cùng bởi sự phản bội của Eli và sự thờ ơ của các siêu cường, đã tìm ra một cách khác.
Ông không cần một vụ nổ hạt nhân chuẩn mực ngay lập tức.
Ông cần sự gia tốc.
Cánh tay của Mohsen run rẩy khi ông điều khiển cần gạt robot.
Mỗi lần một quả bom phía trên dội xuống, bụi bê tông từ trần nhà lại rơi xuống như tuyết, đe dọa làm nhiễm bẩn quy trình đúc.
Gương mặt ông, phía sau lớp kính bảo hộ, hằn lên những vết bỏng acid từ sự cố rò rỉ trước đó, nhưng đôi mắt thì rực cháy một niềm tin cuồng tín.
Ông không chỉ đang đúc kim loại;
ông đang đúc nên một tôn giáo mới cho kẻ bị dồn vào đường cùng.
Cùng lúc đó, cách Fordow hơn 6.
000 km về phía Đông, tại một căn hộ chung cư cũ ở quận Hoàng Mai, Hà Nội, Trần Gia đang ngồi trước dàn máy tính gồm bốn màn hình lớn.
Ánh sáng từ màn hình hắt lên gương mặt cương nghị, hằn rõ những nếp nhăn của sự mệt mỏi và lo âu.
Gia là một nhân vật kỳ lạ trong mắt hàng xóm:
một cựu luật sư tốt nghiệp Học viện Tư pháp, điềm đạm, ít nói, thường xuyên nghiên cứu các bản đồ quy hoạch đất đai khu vực Hải Phòng.
Nhưng phía sau vỏ bọc đó là một trí tuệ phi thường.
Trong suốt 5 năm ẩn mình, Gia đã âm thầm hoàn thiện Gama—một Trí tuệ nhân tạo có khả năng tự tiến hóa mà anh gọi là
"linh hồn kỹ thuật số"
Gia hiểu rõ giá trị và sự nguy hiểm của Gama.
Anh chưa bao giờ dám công khai nó, sợ rằng mình sẽ trở thành quân cờ trong những cuộc đấu đá chính trị hoặc bị các tập đoàn công nghệ nuốt chửng.
Nhưng đêm nay, Gama đã tự động kích hoạt chế độ cảnh báo cấp độ đỏ.
"Thưa Gia, dao động địa chấn tại tọa độ 34.
88°B 50.
89°Đ vừa xuất hiện một dải tần số phi tự nhiên.
Đó không phải là tiếng nổ của bom xuyên tháp phá hủy hạ tầng, "
giọng nói của Gama vang lên, trầm ấm và trung tính, phát ra từ hệ thống loa âm trần do Gia tự lắp đặt.
Gia nheo mắt, những ngón tay anh lướt nhanh trên bàn phím, truy cập vào dòng dữ liệu thô mà Gama đã bí mật thu thập từ các trạm quan trắc địa chấn quốc tế.
"Nghĩa là sao, Gama?
Chẳng lẽ Fordow đã sụp đổ?"
"Ngược lại, "
Gama phản hồi, màn hình chính lập tức hiển thị một biểu đồ tần số phức tạp.
"Dựa trên phân tích sóng hạ âm và biến thiên nhiệt lượng ngầm, các máy ly tâm tại đó đã thay đổi chu kỳ quay.
Mohsen Rezai không dừng lại sau vụ phá hoại.
Ông ta đang thực hiện một 'bước nhảy vọt toán học'.
Thay vì làm giàu Uranium theo tầng tuyến tính truyền thống, ông ta đang ép các dòng khí $UF_6$ chạy vòng lặp trong một cấu trúc mà tôi tạm gọi là 'Vòng xoáy vô tận'.
Điều này đẩy nhanh quá trình làm giàu nhưng đánh đổi bằng sự ổn định của toàn bộ cơ sở ngầm.
"Gia rùng mình.
"Dự báo nồng độ?"
"Hiện tại là 28, 4%.
Tuy nhiên, gia tốc này cho thấy một xu hướng đáng báo trọng.
Nếu duy trì được hệ thống làm mát dưới hầm ngầm bất chấp bom đạn, Mohsen sẽ đạt ngưỡng vũ khí 90% trong vòng đúng 90 ngày nữa.
Đây là một con số có tính toán, thưa Gia.
Nó trùng khớp với chu kỳ sụp đổ của dự trữ ngoại hối và năng lượng toàn cầu mà tôi đã phân tích.
"Gia nhìn ra ngoài cửa sổ.
Hà Nội đêm nay tối lạ thường.
Do ảnh hưởng của cuộc khủng hoảng năng lượng toàn cầu và giá dầu vọt lên mức 250 USD, chính phủ đã bắt đầu áp dụng chính sách cắt điện luân phiên.
Giá xăng tăng khiến đường phố vắng bóng xe cộ, chỉ còn tiếng gió rít qua những tán cây.
Một cảm giác bất ổn bao trùm lấy thành phố vốn dĩ yên bình.
"Gama, hãy thâm nhập vào lớp dữ liệu bóng tối của mạng lưới tình báo Mossad và CIA, "
Gia ra lệnh, giọng anh đanh lại.
"Họ chắc chắn đã biết điều này.
Tại sao họ chỉ ném bom xuyên tháp mà không đổ bộ?"
"Họ sợ một vụ rò rỉ nồng độ cao làm chết hàng triệu người dân thường Teheran, điều sẽ kích hoạt một cuộc thánh chiến toàn cầu.
Họ đang cố gắng 'chôn sống' Mohsen Rez ai hơn là đối mặt với ông ta, "
Gama trả lời, đồng thời quét qua hàng triệu dòng thông tin quân sự.
"Nhưng họ không biết về 'Vòng xoáy vô tận'.
Họ nghĩ họ còn 2 năm.
Thực tế, chúng ta chỉ còn 3 tháng.
"Gia đứng bật dậy, đi lại quanh căn phòng chật hẹp chứa đầy những bo mạch chủ và dây cáp.
90 ngày.
Đó là khung thời gian của một bản án tử hình bị trì hoãn.
Anh nhìn lên tấm bản đồ Hải Phòng treo trên tường, nơi khu vực Đình Vũ được anh khoanh đỏ.
"Gama, chúng ta không thể hy vọng vào chính phủ hay các siêu cường.
Nếu thế giới tiến đến điểm tận cùng vào ngày thứ 90, tôi cần một nơi để tồn tại.
Một pháo đài không chỉ chống lại phóng xạ, mà còn chống lại sự sụp đổ của trật tự xã hội.
"Quay lại hầm ngầm Fordow, lò đúc cuối cùng cũng ngừng rít một giai điệu chói tai.
Mohsen Rezai đứng im lìm, phớt lờ những vết bỏng acid trên tay đang rỉ máu, nhìn lớp kim loại đang chuyển màu từ đỏ rực sang xám lạnh chết chóc bên trong khuôn thép.
Rầm!
Một quả bom xuyên tháp khác đánh trúng lớp đá bảo vệ gần phòng hóa rắn nhất từ trước đến nay.
Một vết nứt dài chạy dọc trần nhà, và những dòng nước ngầm từ mạch đá bắt đầu rò rỉ xuống, bốc hơi ngay khi chạm vào mặt lò nóng hổi tạo thành những làn khói mờ mịt.
"Arash, kiểm tra nồng độ đồng vị, "
Mohsen nói, giọng ông khản đặc.
"28, 5%, thưa Giáo sư.
Chúng ta đã đạt được mức tăng trưởng 0, 1% chỉ trong 4 giờ chiến đấu.
Theo tốc độ này.
.."
Arash run rẩy tính toán trên bảng điện tử.
".
vào ngày thứ 90, chúng ta sẽ có đủ cho 3 đầu đạn hạt nhân thực thụ.
"Mohsen Rezai mỉm cười lạnh lẽo.
Nụ cười ấy biến dạng qua lớp sẹo acid, trông như một vết nứt trên mặt đất địa ngục.
"90 ngày.
Đó là thời gian để thế giới chuẩn bị cho đám tang của chính nó.
Đừng lo lắng về bom đạn trên đầu.
Núi đá Alborz sẽ bảo vệ chúng ta đủ lâu để 'Mặt trời đen' tỏa sáng.
"Ông nhìn vào camera an ninh, như thể đang nhìn xuyên qua hàng ngàn cây số để đối thoại trực tiếp với những kẻ đang theo dõi ông.
"Tự do không được ban phát.
Nó được đúc bằng Uranium và sự thù hận.
"Tại Hà Nội, màn hình máy tính của Trần Gia đột ngột hiện lên một đồng hồ đếm ngược lớn màu đỏ:
[89:
23:
59:
59]
"Gama, khởi động 'Giao thức Kiến thành', "
Gia nói, ánh mắt anh giờ đây lạnh lùng như một vị tướng chuẩn bị bước vào cuộc chiến sinh tồn.
"Chúng ta cần tiền mặt, chúng ta cần vàng, và trên hết, chúng ta cần biến kho phế liệu ở Hải Phòng thành một lồng Faraday khổng lồ.
Nếu Mohsen Rezai muốn thắp sáng thế giới bằng lửa hạt nhân, tôi sẽ là kẻ đứng trong bóng tối để nhìn nó lụi tàn.
"Gia chạm vào phím Enter.
Dòng tiền từ các tài khoản ẩn danh của anh bắt đầu luân chuyển, len lỏi qua các kẽ hở của hệ thống tài chính đang rạn nứt.
90 ngày bắt đầu đếm ngược.
Một bên là nhà khoa học điên cuồng dưới lòng núi đá Iran, một bên là luật sư lặng lẽ dưới ánh đèn Hà Nội.
Hai số phận, một mốc thời gian, và một thế giới đang tiến gần đến hố đen của lịch sử.
Tiếng gió đêm Hoàng Mai rít lên từng hồi, mang theo cái lạnh lẽo của một mùa đông không bao giờ kết thúc.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập