Chương 2: NHỮNG LINH MỤC TRONG BÓNG TỐI

Sâu tám mươi mét dưới lớp đá vôi kiên cố của dãy núi Alborz, cơ sở hạt nhân Fordow không cảm nhận được ánh nắng ban mai rực rỡ của Tehran, nhưng nó cảm nhận được cái chết.

Vào đúng khoảnh khắc bốn quả tên lửa siêu thanh AGM-183A nghiền nát trụ sở Hội đồng An ninh Quốc gia trên mặt đất, một cơn địa chấn kỳ lạ đã chạy dọc theo những mạch đá, xuyên qua lớp bê tông dày hàng mét và rung chuyển cả những dãy máy ly tâm đang quay với tốc độ chóng mặt.

Đó không phải là một trận động đất tự nhiên;

đó là tiếng nấc cụt của một quốc gia vừa bị chặt đứt bộ não chỉ huy.

Trong phòng điều khiển trung tâm của Fordow, Giáo sư Mohsen Rezai đang cầm một tách trà đen nóng.

Khi cơn rung chấn ập đến, nước trà sóng sánh, đổ lên đôi bàn tay gầy gộc của ông.

Mohsen không rút tay lại.

Ông đứng lặng người, nhìn những tách trà sứ trên bàn rung lên bần bật, tạo ra những âm thanh lanh lảnh như tiếng cười của tử thần.

Tim ông thắt lại một nhịp đau đớn, một linh cảm tâm linh mách bảo ông rằng thế giới phía trên mặt đất đã vĩnh viễn không còn như cũ.

Chỉ vài giây sau, hệ thống liên lạc vệ tinh trực tiếp với Tehran tắt lịm.

Những màn hình theo dõi tình hình thủ đô đột ngột chuyển thành một màu xám nhiễu sọc kinh tởm.

"Báo cáo tình trạng!"

Mohsen gầm lên, giọng ông xé toạc sự im lặng chết chóc trong phòng.

Arash, người trợ lý trẻ tuổi, điên cuồng gõ phím.

Những dòng mã lệnh đỏ rực hiện lên như những vết thương hở.

"Giáo sư.

mất tín hiệu toàn bộ!

Radar quân sự phía Bắc không phản hồi.

Các kênh truyền thông quốc gia đã ngắt kết nối.

Chúng ta.

chúng ta hoàn toàn bị cô lập.

"Một sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm lên Fordow.

Hàng trăm kỹ sư và công nhân đứng chôn chân tại chỗ.

Họ nhìn nhau, khuôn mặt tái mét dưới ánh đèn huỳnh quang xanh lạnh lẽo.

Fordow là pháo đài kiên cố nhất, nhưng lúc này, nó giống như một chiếc quan tài bằng thép khổng lồ bị chôn sâu dưới lòng đất.

Mười phút sau, chiếc radio dự phòng chạy bằng sóng ngắn bắt đầu phát ra những âm thanh rè rè đau tai.

Một giọng nói khản đặc, đứt quãng của một sĩ quan truyền tin từ một trạm quan sát ngoại vi cất lên, mang theo hơi thở của địa ngục:

".

Tehran đã mất.

Lãnh tụ tối cao đã tuẫn đạo.

Mỹ và Israel đã phóng tên lửa siêu thanh.

Trụ sở Hội đồng An ninh bị san phẳng.

Không còn ai sống sót.

Các đơn vị Vệ binh hãy nghe đây:

Giao thức Kế vị Khẩn cấp đã kích hoạt.

Báo thù!

Hãy báo thù!

"Tách trà trong tay Mohsen rơi xuống sàn đá, vỡ tan tành.

Con trai duy nhất của ông, Đại úy Hassan Rezai, người cận vệ đã thề sẽ dùng thân mình làm lá chắn cho Lãnh tụ, chắc chắn đã tan thành tro bụi trong quầng lửa sáu mươi giây đó.

Nỗi đau ập đến không phải bằng một tiếng thét, mà bằng một sự lạnh lẽo tột cùng bò dọc sống lưng.

Mohsen cảm thấy một khoảng không mênh mông mở ra trong lồng ngực mình, nuốt chửng mọi chút niềm tin cuối cùng vào cái gọi là

"hòa bình"

"Im lặng!"

Giọng của Mohsen Rezai mang theo một uy lực lạnh lùng khiến mọi tiếng khóc trong phòng điều khiển lập tức bị dập tắt.

"Hòa bình đã chết cùng với Lãnh tụ, "

Mohsen nói, từng chữ phát ra như những viên đạn chì rơi xuống mặt sàn.

"Kẻ thù của chúng ta, Mỹ và Israel, đã dùng những lời hứa hão huyền tại Geneva để làm mù mắt những người anh em của chúng ta trên mặt đất.

Nhưng chúng đã lầm.

Chúng vừa vô tình đánh thức một con quái vật mà chính chúng cũng không thể tưởng tượng nổi.

"Ông quay sang Arash, đôi mắt đỏ ngầu rực lên một thứ ánh sáng cuồng tín.

"Arash, thiết lập chế độ 'Nội bất xuất, ngoại bất nhập'.

Khóa chặt toàn bộ cửa hầm bằng mã số của Hội đồng lâm thời.

Kể từ giờ phút này, chúng ta là những linh mục của sự hủy diệt.

Tôi ra lệnh đẩy Uranium lên mức 90%.

Chúng ta không cần 10 năm, chúng ta cần 90 ngày.

Trong 90 ngày tới, chúng ta sẽ rèn nên 30 đầu đạn hạt nhân.

Đó là những lưỡi gươm để chúng ta bắt kẻ thù phải quỳ xuống trong tro bụi!

"Hệ thống máy ly tâm IR-6 đột ngột rít lên một tông độ cao hơn.

Áp suất khí UF6 bắt đầu tăng vọt.

Ở một góc tối gần hệ thống máy chủ số 4, hắn – Eli, một kỹ sư cao cấp nhưng mang trong mình tâm hồn của một kẻ phản trắc – đang run rẩy.

Hắn không run vì sợ cho vận mệnh dân tộc, hắn run vì số tiền mười triệu USD trong tài khoản thụy sĩ mà Mossad hứa hẹn có nguy cơ trở thành giấy vụn nếu hắn không thoát ra khỏi cái hầm này.

Hắn làm việc cho Israel không phải vì lý tưởng tự do, mà vì sự căm ghét sâu sắc với chế độ đã tịch thu tài sản của gia đình hắn mười năm trước, và vì lòng tham vô đáy.

Hắn lén lút đưa tay vào túi quần, chạm vào một thiết bị phát tín hiệu siêu nhỏ.

Hắn cần báo cáo ngay:

Lũ điên này đang làm giàu nồng độ cao.

Nhưng hơn hết, hắn cần yêu cầu một kế hoạch giải cứu.

Hắn không muốn chết cùng cái hầm này.

Tuy nhiên, khi hắn vừa định kích hoạt thiết bị, hệ thống báo động đỏ của Fordow đột ngột hú vang.

Ánh đèn huỳnh quang chuyển sang màu đỏ rực rỡ.

"Tất cả nhân viên đứng yên tại vị trí!"

Giọng Mohsen vang lên.

"Hệ thống an ninh phát hiện một dòng dữ liệu trái phép qua băng tần hạ âm.

Có con chuột đang ở trong nhà chúng ta.

"Hắn khựng lại, mồ hôi thấm đẫm lưng áo.

Mohsen chậm rãi bước xuống, theo sau là hai binh sĩ với súng trường trên tay.

Ông đi qua từng dãy bàn, ánh mắt sắc như dao cạo quét qua từng khuôn mặt.

"Các vị nghĩ rằng tôi không biết sao?"

Mohsen dừng lại.

"Dưới hầm ngầm này, tôi mới là chúa tể.

Bất kỳ ai mang theo dòng máu phản bội sẽ được dùng làm vật tế.

"Hắn nhận ra Mohsen đang tiến về phía khu vực máy chủ số 4.

Khoảng cách chỉ còn năm mét.

Hắn biết mình không thể trốn chạy một cách bình thường.

Hắn hận cái chế độ này, hận Mohsen, và trên hết, hắn yêu mạng sống xa hoa mà hắn đã vẽ ra ở hải ngoại.

Đúng lúc Mohsen chỉ còn cách vài bước chân, hắn đột ngột xoay người.

Hắn lao thẳng vào khu vực kỹ thuật, rút chiếc bút máy—thiết bị gây nhiễu điện từ—và đâm mạnh vào tủ điện cao áp.

Xoẹt!

Một luồng tia lửa điện bắn ra, sảnh chính vụt tắt.

Hắn lợi dụng giây phút hỗn loạn, tung người nhảy qua lan can, rơi xuống khu vực đường ống làm mát phía dưới.

"Bắt lấy nó!

Đừng để nó chết quá nhanh!"

Mohsen gào lên, gương mặt ông méo xệch dưới ánh đèn dự phòng.

Hắn lao đi trong bóng tối, hơi thở đứt quãng.

Hắn không chạy để cứu thế giới;

hắn chạy vì cái ví tiền và sự ích kỷ của mình.

Hắn lách qua những đường ống dẫn khí UF6, leo lên các thang sắt rỉ sét.

Phía sau, tiếng ủng quân đội nện thình thịch và tiếng chửi rủa của binh lính vang vọng.

"Hắn ở kia!"

Một tên lính hét lên.

Đoàng!

Đoàng!

Những viên đạn sượt qua tai hắn, găm vào đường ống khiến hơi nước phun ra mù mịt.

Hắn rít qua kẽ răng:

"Lũ súc sinh, tao sẽ không chết ở đây!

Tao còn mười triệu đô chưa tiêu!

"Hắn lăn người vào trục thông gió của khu vực thí nghiệm hóa lý.

Nhưng đúng lúc đó, tiếng cạch khô khốc vang lên.

Hai đầu ống bị sập xuống bởi những tấm thép ngăn cháy.

Tiếng xì xì nhẹ vang lên.

Oxy trong không khí bắt đầu bị đẩy ra bởi khí Nitrogen.

Hắn điên cuồng đập tay vào tấm thép, cổ họng nghẹn đặc.

Sự ích kỷ của hắn giờ đây biến thành nỗi sợ hãi tột cùng.

Hắn không hối hận vì phản bội tổ quốc, hắn chỉ hối hận vì đã không đòi tiền đặt cọc nhiều hơn.

"Mở cửa ra!

Đồ điên Rezai!

Tao sẽ kể hết cho tụi bay biết ai là nội gián nữa!"

Hắn gào thét trong tuyệt vọng, nhưng giọng hắn lịm dần.

Trước khi lịm đi, hắn nhấn nút kích hoạt khối thuốc nổ C4 siêu nhỏ đã cài từ trước tại van điều áp.

Không phải để ngăn chặn bom hạt nhân vì lòng nghĩa hiệp, mà là một hành động trả thù bẩn thỉu cuối cùng:

nếu hắn không được sống để tiêu tiền, hắn sẽ phá nát cái cơ sở này cho bõ ghét.

BÙM!

Một vụ nổ xé toạc dãy máy ly tâm A-12.

Tiếng kim loại nghiền nát nhau kinh hoàng vang động hầm ngầm.

Mảnh vỡ bắn ra như đạn lạc.

Mohsen Rezai loạng choạng bám vào bàn điều khiển.

Ông nhìn thấy sự phá hoại, nhưng thay vì hoảng sợ, ông cười lớn.

Tiếng cười của ông hòa cùng tiếng máy móc đang vỡ vụn.

"Ngươi nghĩ thế là ngăn được ta sao?"

Mohsen gào lên.

"Sự ích kỷ của ngươi chỉ làm tăng thêm quyết tâm của ta.

Ta sẽ xây dựng lại trên xác của ngươi!

"Hắn ngã xuống trong trục thông gió, đôi mắt dần mờ đi, mang theo giấc mộng về mười triệu USD xuống mồ sâu.

Trên mặt đất, tên lửa vẫn xé toạc bầu trời.

Dưới lòng đất, Mohsen Rezai đứng đó giữa đống đổ nát, đôi mắt rực lên ngọn lửa báo thù, bắt đầu chương cuối cùng cho nhân loại bằng một ý chí sắt đá không gì lay chuyển nổi.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập