Chương 8: Âm Mưu Đằng Sau

Tuyết rơi.

Những bông tuyết đầu mùa trắng xóa phủ lên mái nhà, phủ lên con đường đất lầy lội, phủ lên những xác chết nằm la liệt ở góc chợ.

Mùa đông năm Khải Đức thứ mười bảy khắc nghiệt hơn mọi năm, như thể ông trời cũng muốn vùi dập những sinh linh đã kiệt quệ vì đói khát và dịch bệnh.

A Lục đứng trước cửa nha môn, nhìn tuyết rơi.

Hơn hai tháng làm Đại Nhân, hắn đã dần quen với cuộc sống mới.

Đám sai dịch dưới trướng không còn dám khinh thường hắn nữa, nhất là sau vụ yêu lang và yêu điểu.

Thằng Mão vẫn lầm lũi dọn chuồng ngựa mỗi sáng, mắt không dám nhìn thẳng vào hắn.

Nhưng A Lục biết, dưới lớp vỏ ngoài ngoan ngoãn ấy, vẫn âm ỉ một ngọn lửa thù hận.

Hắn không quan tâm.

Kẻ thù lớn nhất của hắn bây giờ là Trương Phú.

Tên thương nhân béo tốt kia vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, vẫn ung dung ngồi trong tiệm tạp hóa ở phố chợ, ngày ngày đếm bạc và tính toán những âm mưu mới.

A Lục chưa động đến hắn vì chưa đủ chứng cứ.

Nhưng hắn biết, ngày đó không xa.

Đêm đó, khi A Lục đang ngồi trong phòng, vận chuyển Tụ Linh quyết, thì có tiếng gõ cửa gấp gáp.

"Đại Nhân!

Đại Nhân A Lục!

"Giọng thằng Mão.

A Lục mở cửa.

Thằng Mão đứng đó, mặt tái xanh vì lạnh, quần áo ướt sũng, mắt đỏ hoe như vừa khóc.

"Có chuyện gì?"

"Đại Nhân.

cứu.

cứu vợ con tôi với!"

Thằng Mão quỳ thụp xuống đất, nước mắt lưng tròng

"Nhà tôi ở xóm dưới.

tối nay có yêu quái.

nó bắt mất con tôi.

vợ tôi chạy thoát nhưng bị thương nặng.

Tôi không biết cầu ai.

chỉ biết cầu xin Đại Nhân.

"A Lục nhìn hắn.

Tuyết rơi trên mái tóc rối bù, trên đôi vai run lên vì lạnh và sợ hãi.

Một người đàn ông sắp mất gia đình, quỳ dưới chân kẻ từng là thù.

"Đứng dậy."

A Lục nói

"Dẫn ta đi.

"Thằng Mão mừng rỡ, lật đật đứng dậy, chạy trước dẫn đường.

A Lục theo sau, tay nắm chặt Liệt Dương đao.

Tuyết rơi càng lúc càng dày.

Hai bóng người lầm lũi trong đêm, băng qua những con hẻm tối om, vượt qua cây cầu đá bắc ngang con sông nhỏ.

Xóm dưới hiện ra trong màn tuyết trắng xóa, im lìm như một bãi tha ma.

"Đi nhanh lên."

Thằng Mão thúc giục, chạy về phía một căn nhà cuối xóm.

A Lục dừng lại.

Hắn nhìn quanh.

Xóm dưới vắng tanh, không một bóng người.

Tuyết phủ kín mái nhà, phủ kín lối đi, nhưng có một thứ không có:

tiếng khóc, tiếng kêu cứu, dấu hiệu của một cuộc tấn công.

"Nhà ngươi ở đâu?"

Hắn hỏi.

"Phía trước!

Gần tới rồi!"

Thằng Mão không quay đầu, vẫn chạy.

A Lục đứng im.

Hắn nhìn bóng lưng thằng Mão khuất dần trong tuyết.

Rồi hắn nhìn lên bầu trời đen kịt, nhìn những bông tuyết rơi lặng lẽ.

Hắn cười.

Một nụ cười lạnh tanh.

Từ lúc thằng Mão gõ cửa, hắn đã biết có gì đó không ổn.

Một kẻ thù cũ, đột nhiên quỳ lạy cầu xin giữa đêm khuya?

Một câu chuyện yêu quái bắt con, nhưng không có tiếng la hét, không có dấu hiệu hỗn loạn?

Hắn không tin.

Nhưng hắn vẫn đi.

Bởi vì nếu đây là bẫy, hắn muốn xem bọn chúng bày ra cái bẫy gì.

A Lục rút tấm bia trong ngực áo, nhìn vào Công Đức Thương Thành:

« Công đức hiện hữu:

30 »

Hắn lướt qua các món hàng, dừng lại ở một thứ:

« Hộ Thân Phù (cấp 2)

Miễn nhiễm mọi đao thương từ vũ khí phàm tục trong thời gian một nén nhang.

Giá:

25 công đức.

Không chần chừ:

« Mua Hộ Thân Phù cấp 2.

Một lá bùa màu vàng đậm hiện ra trong tay, trên mặt có vẽ những đường nét phức tạp, tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt.

A Lục dán nó vào ngực áo, sát bên tấm bia.

Lá bùa tan biến, hòa vào da thịt, để lại một cảm giác ấm áp lan tỏa khắp cơ thể.

« Hộ Thân Phù có hiệu lực:

1 nén nhang.

Trong thời gian này, mọi đao thương từ vũ khí phàm tục đều vô hiệu.

A Lục bước tiếp, đi về phía thằng Mão đã khuất.

Hắn muốn xem bọn chúng bày trò gì.

Biệt viện của Trương Phú nằm ở phía nam huyện, một tòa nhà lớn giữa khu đất rộng, tường cao cửa rộng, xung quanh trồng nhiều cây cối.

Trong đêm tuyết, nó hiện ra như một khối u đen sì giữa nền trắng xóa.

Thằng Mão đã dừng lại trước cổng.

Hắn quay đầu, nhìn A Lục với ánh mắt phức tạp:

vừa sợ hãi, vừa hối hận, vừa căm hận.

"Đại Nhân"

Hắn nói, giọng khàn đặc

"Vợ con tôi ở trong đó.

"A Lục nhìn hắn.

Tuyết bám trên lông mày, trên khóe mắt.

Hắn không nói gì, chỉ bước qua cổng.

Cánh cổng sắt nặng nề đóng lại sau lưng.

Trước mặt hắn là một khoảng sân rộng, xung quanh là những dãy nhà gỗ.

Hàng chục ngọn đuốc cắm chung quanh, soi sáng cả khu vực.

Và trong ánh sáng lập lòe ấy, hàng chục bóng người đang đứng đợi.

Trương Phú ngồi trên chiếc ghế bành ở bậc thềm cao nhất, tay cầm chén trà, miệng cười tươi như thể đang xem kịch.

Bên cạnh hắn là Hắc Long, tên chủ chợ đen với cánh tay vẫn còn băng bó sau lần gặp A Lục.

Dưới sân, hơn ba mươi tên đứng dàn hàng ngang.

Một nửa là đàn em của Hắc Long, mặt mày hung hãn, tay cầm đao kiếm.

Một nửa là đám sai dịch cũ của Lý Trường, do thằng Hùng dẫn đầu, mắt đỏ hoe vì hận.

Và phía sau cùng, năm bóng người mặc áo đen, đứng tách biệt, khí chất khác hẳn đám đông tán tu được thuê.

Hai mươi tên cầm cung nấp trên mái nhà, dây cung đã giương sẵn, mũi tên nhắm thẳng vào A Lục.

Một cái bẫy hoàn hảo.

A Lục đứng giữa sân, một mình đối diện với hơn năm mươi kẻ thù.

Tuyết rơi trên vai, trên tóc, trên thanh Liệt Dương đao vẫn còn trong vỏ.

Hắn nhìn quanh, rồi nhìn lên Trương Phú:

"Bày trò này, tốn kém lắm nhỉ?"

Trương Phú cười lớn, đặt chén trà xuống:

"Ha ha ha!

A Lục, A Lục!

Ngươi đúng là thú vị!

Đến lúc này rồi vẫn còn hỏi mấy câu vô bổ?"

Hắn đứng dậy, bước xuống mấy bậc thềm

"Ta phải công nhận, ngươi có bản lĩnh thật.

Giết được Lâm Hổ, đánh bại Hắc Long, làm Đại Nhân sai dịch chỉ trong vài tháng.

Nhưng ngươi sai một điều."

"Gì?"

"Ngươi nghĩ ngươi là người duy nhất có thể lợi dụng kẻ khác."

Trương Phú chỉ vào thằng Mão đang đứng nép bên cạnh

"Thằng này hận ngươi lắm.

Ngươi bắt nó dọn chuồng ngựa, làm nhục nó trước mặt anh em.

Nó tình nguyện làm mồi nhử để đưa ngươi vào đây.

"A Lục nhìn thằng Mão.

Tên đó cúi mặt, không dám nhìn hắn.

"Hơn nữa.

.."

Trương Phú bước thêm một bước

"Ta biết ngươi có bảo bối.

Thanh đao kia, và cả thứ gì đó trong người ngươi.

Đưa hết đây, ta tha chết cho ngươi làm thuộc hạ.

"A Lục im lặng.

Tuyết rơi.

Rơi trên vai hắn, trên mái tóc đen nhánh, trên lưỡi đao vẫn nằm im trong vỏ.

Hắn nhìn Trương Phú, nhìn Hắc Long, nhìn đám đông đang vây quanh.

Rồi hắn cười.

Một nụ cười nhẹ, nhưng lạnh hơn tuyết mùa đông.

"Ngươi biết không?"

Hắn nói, giọng bình thản

"Từ lúc thằng Mão gõ cửa, ta đã biết là bẫy.

"Trương Phú hơi biến sắc.

"Một kẻ thù cũ, đột nhiên quỳ lạy cầu xin?

Một câu chuyện yêu quái không có dấu hiệu gì?"

A Lục lắc đầu

"Ngươi nghĩ ta ngu đến thế sao?"

"Vậy sao ngươi vẫn đến?"

Hắc Long cất giọng khàn khàn.

A Lục nhìn hắn, mắt lạnh tanh:

"Bởi vì ta muốn biết các ngươi bày trò gì.

Và bởi vì.

.."

Hắn rút Liệt Dương đao ra khỏi vỏ, lưỡi đao sáng lên trong đêm tuyết

".

ta muốn kết thúc mọi chuyện ở đây, một lần cho tất cả.

"Trương Phú cười phá lên:

"Kết thúc?

Với hơn năm mươi tên vây quanh?

Mày điên rồi A Lục!

"Hắn vẫy tay.

Trên mái nhà, dây cung bật.

Mưa tên.

Hàng chục mũi tên lao xuống như vò vẽ, nhắm thẳng vào A Lục.

A Lục không né, không tránh.

Hắn đứng im, ngước mặt lên nhìn những mũi tên đang lao tới.

Tên cắm vào người hắn.

Vào vai.

Vào ngực.

Vào bụng.

Vào chân.

Nhưng không có máu.

Những mũi tên chạm vào da thịt hắn, rồi rơi xuống đất như thể chạm vào thép.

Hàng chục mũi tên rơi lả tả quanh chân hắn, tạo thành một vòng tròn kỳ dị.

Trương Phú trợn mắt.

Hắc Long há hốc mồm.

Đám đông im phăng phắc.

A Lục nhìn những mũi tên dưới chân, rồi nhìn lên Trương Phú.

Trên mặt hắn vẫn là nụ cười lạnh.

"Đao thương bất nhập."

Hắn nói, giọng vang vọng trong đêm tuyết

"Các ngươi nghĩ ta đến mà không chuẩn bị sao?"

Hắn vung đao.

Một đường chém ngang, thanh Liệt Dương đao rực sáng trong bóng tối, hất tung mấy tên đứng gần nhất.

"Hắc Long!"

Hắn quát

"Ngươi không biết điều.

Ta tha cho ngươi một mạng, ngươi không biết ơn, còn dám hại ta?"

Hắc Long lùi lại, mặt tái xanh:

"Giết nó!

Giết nó cho ta!

"Đám đông ào lên.

Ba mươi tên cầm đao kiếm xông vào, vây kín A Lục.

A Lục đứng giữa vòng vây, Liệt Dương đao trong tay rực sáng như ngọn lửa.

Hắn không né, không tránh, để mặc đao kiếm chém vào người.

Từng nhát chém, từng mũi đao chạm vào da thịt hắn, rồi bật ra như thể chạm vào đá.

Nhưng đao của hắn thì không.

Mỗi nhát chém của Liệt Dương đao đều trúng đích.

Máu bắn lên, vung vãi khắp sân.

Tiếng la hét, tiếng kêu thảm thiết vang lên trong đêm tuyết.

Một tên lao tới, A Lục chém ngang, đầu lìa khỏi cổ.

Hai tên từ phía sau, hắn xoay người, chém đôi cả hai.

Ba tên nữa, hắn đâm thẳng, đao xuyên qua ngực tên thứ nhất, rút ra, chém bay tay tên thứ hai, đá văng tên thứ ba.

Máu.

Máu khắp nơi.

Máu nhuộm đỏ tuyết trắng.

Nhưng A Lục không dừng.

Đám đông bắt đầu hoảng sợ.

Chúng chưa từng thấy ai như thế này.

Đao thương không thể làm hắn bị thương, còn hắn thì giết chúng như giết gà.

Thằng Mão đứng trong góc, nhìn A Lục với ánh mắt kinh hoàng.

Hắn run rẩy, muốn chạy nhưng chân không nhúc nhích.

A Lục nhìn thấy hắn.

Hắn bước về phía thằng Mão.

Từng bước, từng bước, trên nền tuyết đỏ.

Thằng Mão quỵ xuống:

"Đại Nhân.

Đại Nhân tha mạng.

tôi.

tôi bị ép.

chúng nó.

chúng nó bắt tôi.

"A Lục đứng trước mặt hắn, nhìn xuống.

Máu trên lưỡi đao nhỏ giọt xuống tuyết, từng giọt, từng giọt.

"Ngươi nhớ ta đã nói gì với Lý Trường không?"

Thằng Mão lắc đầu, nước mắt giàn giụa.

"Ta nói:

nếu còn dám động đến ta hay bất cứ ai ta quen, ta sẽ không chỉ đến thăm."

A Lục giơ đao lên

"Ngươi không động đến ta.

Ngươi động đến lòng tin của ta.

Còn tệ hơn.

"Đao chém xuống.

Thằng Mão ngã gục trên tuyết đỏ.

A Lục quay lại, nhìn về phía đám tán thu.

Năm tên vẫn đứng im từ nãy đến giờ, quan sát.

Thấy hắn nhìn, một tên bước lên:

"Ngươi có bảo bối thật.

Nhưng hộ thân phù chỉ có thời gian.

Đợi hết hiệu lực, ngươi chết.

"A Lục cười:

"Sao ngươi biết ta chỉ có một lá?"

Tên tán tu biến sắc.

A Lục không nói thêm.

Hắn xông thẳng vào năm tên.

Chiến đấu với tán tu khác với đám côn đồ.

Chúng có võ công, có linh khí, có kỹ năng.

Nhưng chúng không ngờ rằng A Lục đã lên Tụ Linh quyết tầng hai, linh khí mạnh gấp mấy lần trước.

Ba tên ngã xuống sau mười chiêu.

Hai tên còn lại bỏ chạy, nhưng A Lục không đuổi.

Hắn nhìn lên bậc thềm, nơi Trương Phú và Hắc Long đang run rẩy.

Hai kẻ chủ mưu.

A Lục bước lên thềm.

Mỗi bước đi, dưới chân hắn là xác chết, là máu, là tuyết tan.

Hắc Long rút kiếm, lao vào.

Hắn có võ công, nhưng sau lần gặp trước đã mất hết can đảm.

Ba chiêu, hắn ngã xuống, đao kề cổ.

"Đừng.

đừng giết ta.

ta cho ngươi tiền.

ta cho ngươi hết chợ đen.

"A Lục nhìn hắn.

Rồi hắn nhìn lên Trương Phú.

"Ngươi biết tại sao lần trước ta không giết ngươi không?"

Hắc Long lắc đầu, run rẩy.

"Bởi vì ngươi chưa đáng chết.

Nhưng lần này.

.."

Đao chém xuống

".

ngươi tự tìm đến cái chết.

"Hắc Long ngã xuống, máu phun lên bậc thềm.

Trương Phú lùi sâu vào góc hiên, mặt tái mét.

Hắn không còn vẻ tự tin ban nãy nữa.

Hắn chỉ còn là một con mồi đang run rẩy trước tử thần.

"Ngươi.

ngươi không thể giết ta.

ta có quan hệ với triều đình.

ta có người ở kinh thành.

giết ta, ngươi sẽ bị truy sát.

"A Lục bước tới, từng bước chậm rãi.

"Ngươi sai rồi, Trương Phú."

Hắn nói, giọng bình thản

"Trong cái huyện này, giết một tên thương nhân giàu có giữa đêm tuyết, ai mà biết?

Ngươi tưởng đám người của ngươi còn sống mà đi tố cáo sao?"

Trương Phú nhìn xuống sân.

Hơn năm mươi xác chết nằm la liệt, máu nhuộm đỏ cả một vùng tuyết trắng.

Không ai còn sống ngoài hắn.

"Ngươi.

ngươi là ma quỷ.

"A Lục cười:

"Ma quỷ?

Có lẽ.

Nhưng ta học được từ các ngươi đấy.

"Hắn giơ đao lên.

Đúng lúc đó, tấm bia trong ngực nóng ran.

Một dòng chữ hiện ra trong đầu:

« Phát hiện chức năng mới:

Đại Thiện Nhân.

Kẻ có công đức cao, giết kẻ ác sẽ nhận được công đức từ những người chúng từng hãm hại.

A Lục dừng lại.

Một dòng chữ khác:

« Kiểm kê:

Những kẻ vừa bị tiêu diệt từng hãm hại bao nhiêu người?

Đang tính toán.

Từng dòng chữ hiện ra:

« Hắc Long:

Chủ chợ đen, buôn bán nô lệ, cho vay nặng lãi, trực tiếp gây ra cái chết của 23 người.

Công đức nhận được:

115 »

« Trương Phú:

Buôn lậu vũ khí, tiếp tay cho bọn cướp, mua quan bán chức, hãm hại 37 mạng người (chưa kể những vụ liên quan đến yêu ma)

Công đức nhận được:

185 »

« Mão:

Tay sai của Lý Trường, từng đánh chết 3 người, tiếp tay trong nhiều vụ cướp bóc.

Công đức nhận được:

15 »

Năm tên tán tu, mỗi tên từng giết người cướp của, tổng công đức:

120

Ba mươi bảy tên đàn em, mỗi tên có số máu từ 1 đến 5 mạng, tổng công đức:

230

« Tổng công đức nhận được từ Đại Thiện Nhân:

665 »

« Công đức hiện hữu (sau khi trừ 25 mua Hộ Thân Phù)

670 »

A Lục đứng im, nhìn những con số hiện ra trước mắt.

670 công đức.

Nhiều hơn tất cả những gì hắn có từ trước đến nay cộng lại.

Hắn nhìn xuống Trương Phú, kẻ đang quỳ run rẩy dưới chân.

"Ngươi biết không?"

Hắn nói

"Ngươi vừa tặng ta 185 công đức đấy.

Cảm ơn.

"Trương Phú mở miệng định nói, nhưng không kịp.

Đao chém xuống.

Trương Phú ngã gục bên cạnh Hắc Long, máu hòa vào máu, chảy xuống bậc thềm, xuống sân, hòa vào biển máu đã nhuộm đỏ cả một vùng tuyết trắng.

A Lục đứng đó, giữa rừng xác chết, dưới bầu trời tuyết vẫn rơi.

Liệt Dương đao trong tay đỏ rực, hơi nóng bốc lên làm tan tuyết xung quanh.

Hắn nhìn lên bầu trời.

Đêm đã quá nửa.

Tuyết vẫn rơi.

Trong tay hắn, tấm bia sáng lên một màu vàng ấm áp:

« Đã kích hoạt chức năng Đại Thiện Nhân.

Công đức hiện hữu:

670 »

« Mảnh vỡ:

4/7 »

Hắn nhìn những con số.

670 công đức.

Đủ để mua rất nhiều thứ.

Nhưng hắn chưa vội.

Hắn nhìn quanh biệt viện, nhìn những xác chết nằm la liệt.

Tất cả đều là kẻ xấu, tất cả đều đã từng hãm hại người khác.

Và hắn vừa kết thúc chúng.

Một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lòng.

Không phải vui sướng, không phải hối hận.

Chỉ là sự lạnh lẽo của một sự thật:

ở thế giới này, muốn sống, phải giết.

A Lục bước ra khỏi biệt viện, băng qua những xác chết, băng qua biển máu đang đông lại trong tuyết.

Phía sau hắn, ngọn lửa từ những ngọn đuốc vẫn cháy, soi sáng một cảnh tượng địa ngục.

Ra đến cổng, hắn dừng lại, nhìn về phía xóm nghèo xa xa.

Tuyết vẫn rơi, phủ lên mái nhà, phủ lên con đường, phủ lên những mảnh đời lay lắt trong bóng tối.

Hắn nhớ đến ông lão Trần Cương.

Giá như ông còn sống để thấy ngày hôm nay.

"Lão Trần .."

Hắn thì thầm

".

kẻ thù của hậu bối không còn nữa.

Lão hãy an tâm yên nghỉ đi"Hắn bước vào màn đêm, bóng dáng mờ dần trong tuyết trắng.

Phía sau, biệt viện im lìm, chỉ còn tiếng gió rít, tiếng tuyết rơi, và mùi máu tanh nồng hòa trong không khí lạnh giá.

Đêm còn dài.

Nhưng với A Lục, một trang mới vừa mở ra.

Hết chương 8.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập