Ba ngày trôi qua từ khi ông lão Trần Cương được chôn cất dưới gốc cây già.
A Lục không rời khỏi căn nhà nhỏ.
Hắn ngồi đó, đọc đi đọc lại cuốn sách võ công ông lão để lại, luyện từng đường kiếm, từng thế đánh trong sân.
Đau đớn và thù hận biến thành động lực, thôi thúc hắn không ngừng nghỉ.
Thanh Liệt Dương đao trong tay hắn ngày càng thuần thục.
Linh khí từ đan điền phối hợp với đao pháp tạo nên những đường chém mạnh mẽ, chính xác.
Nhưng hắn biết như vậy chưa đủ.
Lâm Hổ là tán tu có thực lực, lại có đồng bọn.
Một mình hắn khó lòng đối phó.
Hắn cần công đức.
Cần mảnh vỡ.
Cần sức mạnh.
Tối ngày thứ ba, A Lục quay lại hiện trường vụ phục kích.
Xác bọn cướp đã bị ai đó dọn đi, chỉ còn những vết máu khô trên mặt đất.
Hắn lần theo dấu vết, tìm kiếm thứ gì đó có thể giúp ích.
Dưới một bụi cây gần đó, hắn phát hiện một vật nhỏ lấp lánh dưới ánh trăng.
Đó là một miếng ngọc bội, trên mặt khắc chữ
"Lâm"
Của Lâm Hổ đánh rơi trong lúc hỗn chiến.
A Lục cầm miếng ngọc, lòng đầy căm hận.
Hắn sẽ dùng nó để tìm ra Lâm Hổ.
Nhưng trước hết, cần biết hắn ta ở đâu.
Hắn quay về xóm nghèo, tìm đến mấy kẻ từng làm ăn với bọn tán tu.
Sau một ngày hỏi thăm, hắn biết được Lâm Hổ thường lui tới một tửu lầu ở phía đông thành nơi tụ tập của đám giang hồ, tán tu, và những kẻ buôn bán bất chính.
Tối hôm đó, A Lục cải trang thành một kẻ ăn mày, lảng vảng gần tửu lầu.
Hắn thấy Lâm Hổ ngồi trong góc, tay băng bó, mặt mày cau có.
Bên cạnh là một người đàn ông mặc áo dài the Trương Phú.
Hai kẻ đó đang nói chuyện, thỉnh thoảng nhìn ra ngoài như đề phòng.
A Lục không dám lại gần, chỉ đứng từ xa quan sát.
Hắn thấy Trương Phú đưa cho Lâm Hổ một túi bạc, rồi đứng dậy bỏ đi.
Lâm Hổ ở lại, uống rượu một mình.
A Lục chờ.
Khi Lâm Hổ ra về, say mèm, hắn lặng lẽ theo sau.
Lâm Hổ đi vào một con hẻm tối, tiến về phía một căn nhà nhỏ.
Đây chắc là nơi hắn ta trú ngụ.
A Lục ghi nhớ địa điểm, rồi quay về.
Hắn không dại dột ra tay ngay.
Cần chuẩn bị kỹ lưỡng.
Hai ngày sau, A Lục quay lại căn nhà đó.
Lần này, hắn mang theo Liệt Dương đao và quyết tâm trả thù.
Đêm tối, trăng mờ.
Hắn lẻn vào sân, áp sát vách nhà.
Qua khe cửa, hắn thấy Lâm Hổ đang ngồi trong nhà, bên cạnh là hai tên tán tu khác.
Chúng đang bàn tính chuyện gì đó.
"Thằng nhóc đó có bảo bối thật sao?"
Một tên hỏi.
"Ta thấy tận mắt.
Nó có thanh đao phát ra hơi nóng, lại có linh khí trong người.
Chắc chắn nó có cơ duyên."
Lâm Hổ đáp.
"Vậy thì phải bắt cho bằng được.
Nếu lấy được bảo bối của nó, chúng ta giàu to.
"A Lục siết chặt đao.
Thì ra Lâm Hổ vẫn chưa từ bỏ ý định cướp đoạt.
Hắn còn muốn lấy cả thanh Liệt Dương đao.
Bỗng nhiên, một tên trong nhà đứng dậy, đi ra ngoài.
A Lục nhanh chóng ẩn vào bóng tối.
Tên đó đi vệ sinh ở góc sân, rồi quay vào.
A Lục biết không thể chờ lâu hơn.
Hắn phải hành động.
Hắn chờ thêm một lúc, khi ba tên đã say sưa bàn tính, bất ngờ phá cửa xông vào.
"Lâm Hổ!
"Lâm Hổ giật mình, đứng phắt dậy.
Hai tên kia cũng rút đao kiếm.
"Mày.
mày đến đây làm gì?"
"Lấy mạng ngươi.
"A Lục vung đao, xông thẳng vào Lâm Hổ.
Hai tên kia lao vào chặn, nhưng Liệt Dương đao nóng rực, chém đứt đao kiếm của chúng dễ dàng.
Một tên bị chém trúng vai, ngã lăn ra đất.
Lâm Hổ rút kiếm, đỡ đường chém của A Lục.
Hắn ta có võ công cao hơn, nhưng vai còn bị thương, động tác chậm lại.
A Lục liên tục tấn công, mỗi nhát đao đều nhằm vào chỗ hiểm.
"Mày điên rồi!
Giết ta, mày sẽ bị truy sát!"
"Ta không sợ.
"Đao và kiếm giao nhau liên hồi.
Lâm Hổ càng đánh càng lùi, mồ hôi vã ra.
Hắn ta không ngờ A Lục tiến bộ nhanh đến vậy.
Tên tán tu thứ hai thấy thế, bỏ chạy ra ngoài.
A Lục không đuổi theo, chỉ tập trung vào Lâm Hổ.
"Mày nghĩ mày thắng được tao sao?"
Lâm Hổ gầm lên, tung một đòn hiểm.
A Lục né, nhưng vẫn bị kiếm cứa vào cánh tay.
Máu chảy.
Hắn không dừng, tiếp tục xông lên.
Linh khí trong đan điền bùng lên, truyền vào Liệt Dương đao, khiến lưỡi đao đỏ rực.
Một nhát chém thẳng vào mặt Lâm Hổ.
Hắn ta đỡ, nhưng thanh kiếm gãy làm đôi.
Lưỡi đao tiếp tục lao tới, chém vào ngực hắn.
Lâm Hổ ngã xuống, máu phun ra.
Mắt hắn mở to, không tin nổi.
mày dám.
"A Lục đứng đó, nhìn kẻ thù nằm dưới đất, hấp hối.
Lòng hắn không có chút vui mừng, chỉ có một nỗi đau âm ỉ.
"Đây là cho ông lão.
"Lâm Hổ trợn mắt, tắt thở.
A Lục nhặt miếng ngọc bội từ người hắn, rồi lục soát túi áo.
Bên trong có vài thỏi bạc, một cuốn sách nhỏ, và.
một mảnh đá màu đen.
Mảnh vỡ thứ ba!
A Lục rút tấm bia ra, áp mảnh vỡ vào.
Nó tan ra, hòa vào tấm bia.
« Hấp thu mảnh vỡ thứ ba.
Công đức +20 »
« Công đức hiện hữu:
35 »
« Mảnh vỡ:
3/7 »
Hắn nhìn Lâm Hổ lần cuối, rồi quay lưng bước ra ngoài.
Tên tán tu thứ hai đã chạy mất, tên kia nằm bất động dưới đất.
A Lục không động đến chúng.
Hắn chỉ muốn rời khỏi nơi này.
Ra đến đường, hắn chạy nhanh vào bóng tối.
Tim đập mạnh.
Đây là lần đầu tiên hắn giết người.
Không phải yêu quái.
Là người.
Nhưng hắn không hối hận.
Sáng hôm sau, tin Lâm Hổ chết lan khắp giới giang hồ.
Kẻ giết hắn là ai không ai biết.
Chỉ biết rằng hắn bị giết bằng một thanh đao kỳ lạ, để lại vết chém nóng cháy.
A Lục trở về căn nhà của ông lão, ngồi dưới gốc cây, nhìn nấm mồ.
Hắn kể cho ông nghe về cái chết của Lâm Hổ, về mảnh vỡ thứ ba, về những gì hắn đã làm.
"Cụ yên nghỉ.
Cháu sẽ không để ai bắt nạt cháu nữa.
"Một tuần trôi qua.
A Lục ở lì trong nhà ông lão, luyện võ, đọc sách, vận công.
Hắn dùng công đức mua thêm lương khô và một ít bùa chú dự phòng.
Công đức giảm xuống còn 20.
Hắn biết mình cần tìm thêm mảnh vỡ.
Cần mạnh hơn nữa.
Lâm Hổ chỉ là một tên tán tu nhỏ.
Còn nhiều kẻ nguy hiểm hơn ngoài kia.
Một buổi chiều, khi hắn đang luyện đao trong sân, một đứa trẻ chạy đến:
"Anh A Lục!
Có người tìm anh!
Là một vị quan lớn!
"A Lục cảnh giác.
Quan lớn?
Sao lại tìm hắn?
Hắn theo đứa trẻ ra đầu xóm.
Một người đàn ông trung niên, mặc quan phục, đang đứng đợi cùng mấy tên lính.
Thấy A Lục, ông ta nhìn hắn từ đầu đến chân, rồi hỏi:
"Ngươi là A Lục, sai dịch hạng chín của nha môn huyện Thanh Thạch?"
"Vâng."
"Ta là Lưu Chính Chủ bạ nha môn.
Nghe nói ngươi có bản lĩnh đặc biệt, đã giết được yêu quái và thoát chết khỏi yêu hồ.
Có chuyện đó không?"
A Lục im lặng một lát, rồi đáp:
"Có.
"Lưu Chính gật đầu:
"Tốt.
Nha môn đang cần người.
Lý Trường Sai Đầu đội sai dịch đã bị cách chức vì tội tham ô và hại người.
Hiện đang bị giam trong ngục.
Ta muốn ngươi thay hắn làm Sai Đầu.
"A Lục sững người.
Lý Trường bị bắt?
Hắn làm Sai Đầu?"
Ta biết ngươi bất ngờ.
Nhưng hiện tại nha môn thiếu người có thực lực.
Yêu ma nổi lên khắp nơi, dân chúng chết đói, chết bệnh, lại bị yêu quái vồ bắt.
Ta cần người dẫn dắt đám sai dịch, bảo vệ dân lành."
Lưu Chính nhìn hắn
"Ngươi có nhận không?"
A Lục suy nghĩ.
Làm Sai Đầu, hắn sẽ có lương, có vị trí, có thể dễ dàng tiếp cận thông tin và tìm kiếm mảnh vỡ.
Nhưng cũng sẽ bị nhiều người để ý, trở thành mục tiêu của những kẻ tham lam.
Nhưng nếu từ chối, hắn sẽ mãi mãi là kẻ sai dịch hạng chín, sống lay lắt trong xóm nghèo.
"Nhận."
Hắn nói.
Lưu Chính cười hài lòng:
Ngày mai đến nha môn nhận việc.
"Nói rồi ông ta quay người bỏ đi.
A Lục đứng đó, nhìn theo.
Cuộc đời hắn lại rẽ sang một hướng mới.
Tối đó, hắn đến từ đường nha môn, xin gặp Lý Trường trong ngục.
Lý Trường ngồi trong xà lim tối tăm, mặt mày hốc hác, râu tóc bù xù.
Thấy A Lục, mắt hắn ta mở to, thoáng qua vẻ ngạc nhiên.
Rồi hắn ta cười khẩy:
"Ồ, thằng sai dịch hạng chín đến thăm ta đấy à?
Đến để cười vào mặt ta?
Hay đến để xin lại mấy củ khoai?"
A Lục đứng im, không nói gì.
Hắn nhìn Lý Trường kẻ từng là nỗi ám ảnh của hắn, kẻ đã cướp yêu đan, ép hắn làm mồi nhử.
Giờ đây hắn ta chỉ là một tù nhân tiều tụy.
"Ngươi im lặng làm gì?
Mát mặt lắm à?
Nghe nói ngươi sắp làm Sai Đầu thay ta?"
Lý Trường nhổ nước bọt xuống đất
"Đừng tưởng thế là xong.
Trong ngục này, ta vẫn còn người.
Ra ngoài kia, bằng hữu của ta còn nhiều.
Ngươi ngồi lên ghế của ta, không yên đâu.
"A Lục vẫn im lặng.
Hắn chỉ đứng đó, nhìn Lý Trường với ánh mắt lạnh lùng.
Một lúc sau, hắn từ từ rút thanh Liệt Dương đao ra khỏi vỏ, để lộ lưỡi đao đen bóng, trên mặt có những đường vân đỏ như máu.
Lý Trường nhìn thấy thanh đao, mắt hắn ta hơi nheo lại.
Hắn ta không phải kẻ ngu, hắn nhận ra đó không phải thứ binh khí tầm thường.
"Đao đẹp đấy.
Nhặt được ở đâu?"
A Lục không trả lời.
Hắn vận linh khí vào đao.
Lưỡi đao từ từ nóng lên, tỏa ra hơi nóng, những đường vân đỏ sáng rực trong bóng tối.
Lý Trường nhìn thấy cảnh đó, mặt hắn ta biến sắc.
Hắn ta đã từng chứng kiến nhiều thứ, biết rằng thứ binh khí có thể phát ra uy lực như vậy không phải hàng tầm thường.
Và người có thể sử dụng nó cũng không phải hạng sai dịch tầm thường.
"Ngươi.
ngươi tu luyện?"
Giọng Lý Trường run lên.
A Lục vẫn không nói.
Hắn chỉ nhìn thẳng vào mắt Lý Trường, ánh mắt lạnh như băng.
Lý Trường lùi lại, lưng áp vào tường.
Hắn ta nhìn thấy trong mắt A Lục một thứ mà hắn chưa từng thấy ở bất kỳ sai dịch nào sự lạnh lùng của kẻ đã từng giết chóc, sự tự tin của kẻ có sức mạnh.
ngươi định giết ta?
Trong ngục này?"
Hắn ta cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng giọng đã run.
A Lục từ từ tra đao vào vỏ.
Hắn quay lưng bước đi, nhưng dừng lại ở cửa, nói mà không ngoái đầu:
"Ngươi đã từng nói:
'Mày chỉ là thằng sai dịch hạng chín, sống nhờ vào lòng hảo tâm của tao.
' Ngươi nhớ không?"
Lý Trường im lặng.
"Giờ ta không còn là thằng sai dịch hạng chín nữa.
Nhưng ta cũng chẳng cần lòng hảo tâm của ngươi."
A Lục bước ra ngoài, để lại câu nói cuối cùng
"Sống hay chết, tùy ngươi.
Nhưng nhớ rằng, nếu còn dám động đến ta hay bất cứ ai ta quen, ta sẽ không chỉ đến thăm.
"Cánh cửa nhà tù đóng lại.
Lý Trường ngồi đó, run rẩy.
Hắn ta biết, A Lục không còn là kẻ dễ bắt nạt ngày nào.
Và hắn ta cũng biết, nếu còn muốn sống, tốt nhất nên tránh xa con người đó.
Ra khỏi ngục, A Lục nhìn lên bầu trời đầy sao.
Đêm nay trời trong, gió nhẹ.
Phía trước còn nhiều thử thách.
Lâm Hổ đã chết, nhưng còn Trương Phú kẻ chủ mưu.
Còn những kẻ khác đang nhòm ngó mảnh vỡ.
Còn yêu hồ ngoài vườn hoang.
Nhưng A Lục không còn sợ.
Hắn có công đức.
Có đao.
Có võ công.
Có mảnh vỡ.
Và có một mục tiêu:
sống sót và trả thù những kẻ đã hại ông lão.
A Lục siết chặt thanh Liệt Dương đao, bước vào màn đêm.
Hết chương 6.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập