Ba ngày trôi qua từ khi A Lục có được Liệt Dương đao.
Hắn vẫn giữ thói quen cũ:
sáng đi quanh xóm nghèo làm việc thiện kiếm công đức, chiều tối đến nhà ông lão Trần Cương học võ.
Nhưng giờ đây, mỗi bước đi hắn đều mang theo thanh đao dấu trong lớp áo rách, sẵn sàng rút ra bất cứ lúc nào.
Công đức tích lũy thêm được 5 điểm từ những việc nhỏ nhặt, nâng tổng số lên 15.
Hắn để dành, chưa vội dùng.
Ông lão Trần Cương ngày càng yếu đi.
Những cơn ho ra máu nhiều hơn, những buổi dạy võ ngắn lại.
A Lục biết ông không còn sống được bao lâu nữa, nhưng không dám nói ra.
Hắn chỉ lặng lẽ học, lặng lẽ ghi nhớ từng lời dạy.
Tối thứ tư, khi A Lục vừa kết thúc bài tập vung đao, ông lão gọi hắn lại.
"Ngồi xuống đây."
Ông chỉ vào chiếc chiếu trước mặt.
A Lục ngồi xuống.
Ông lão rót hai chén trà, đưa cho hắn một chén.
"Cậu học nhanh đấy.
Có linh khí hỗ trợ, chỉ vài ngày đã bằng người thường luyện cả tháng."
Ông lão nói, giọng khàn đặc
"Nhưng võ công không phải thứ duy nhất cậu cần.
"Ông dừng lại, uống một ngụm trà.
"Ở cái xóm nghèo này, cậu đã thấy đủ sự ác độc của lòng người.
Nhưng đó mới chỉ là bề nổi.
Bên ngoài kia, còn nhiều kẻ nguy hiểm hơn Lý Trường, nhiều kẻ tàn nhẫn hơn Lâm Hổ.
"A Lục im lặng lắng nghe.
"Ta không biết cậu có cơ duyên gì, cũng không hỏi.
Nhưng nếu cậu muốn sống sót, muốn vươn lên, cậu phải học cách nhìn người.
Phải biết khi nào nên tin, khi nào nên nghi.
Phải biết khi nào nên đánh, khi nào nên tránh.
"Ông lão nhìn thẳng vào mắt A Lục:
"Và trên hết, phải biết giữ bí mật của mình.
Thứ cậu có dù là gì nếu bị kẻ khác biết, chúng sẽ không từ bất cứ thủ đoạn nào để cướp đoạt.
"A Lục gật đầu:
"Cháu hiểu."
"Tốt."
Ông lão hài lòng
"Bây giờ, ta có thứ này cho cậu.
"Ông lão lần mò trong góc nhà, lấy ra một cuốn sách cũ, bìa da đã mốc meo, ố vàng vì thời gian.
"Đây là võ công tâm pháp của ta, ghi lại những gì ta học được suốt mấy chục năm.
Không phải thứ cao siêu gì, nhưng là tâm huyết cả đời.
Ta không có con cháu, nay gặp cậu, coi như có duyên.
"A Lục nhận cuốn sách, tay run run.
Đây là lần đầu tiên có người trao cho hắn thứ quý giá như vậy.
"Cảm ơn cụ.
"Ông lão xua tay:
"Đừng cảm ơn vội.
Hãy sống sót, hãy mạnh lên.
Đó là cách cảm ơn tốt nhất.
"Đêm đó, A Lục trở về lều trong tâm trạng nặng trĩu.
Hắn biết thời gian của ông lão không còn nhiều.
Sáng hôm sau, khi A Lục đang giúp một nhà dựng lại mái lều sau trận mưa lớn, một đứa trẻ chạy đến:
"Anh A Lục!
Có người tìm anh!
Ở đầu xóm!
"Tim A Lục nhảy thót.
Lại Lâm Hổ?
Hắn thận trọng tiến về đầu xóm.
Lần này không phải Lâm Hổ, mà là một người đàn ông trung niên, mặt mũi phúc hậu, mặc áo dài the, trông như thương gia.
Bên cạnh là hai tên sai vặt lực lưỡng.
Thấy A Lục, người đàn ông bước tới, cười niềm nở:
"Chắc đây là A Lục?
Ta là Trương Phú, chủ tiệm tạp hóa ở phố chợ phía đông.
Nghe danh cậu đã lâu.
"A Lục cảnh giác:
"Ông tìm tôi có việc gì?"
Trương Phú cười:
"Có chút việc muốn nhờ.
Nghe nói cậu từng vào vườn hoang mà thoát được yêu hồ.
Lại nghe nói cậu có bản lĩnh hơn người.
Ta có một món hàng cần vận chuyển qua khu vực gần đó, muốn mời cậu đi cùng để bảo vệ.
Trả công hậu hĩnh.
"A Lục nhíu mày.
Một thương gia tự dưng tìm đến hắn kẻ sai dịch hạng chín để thuê bảo vệ?
Chuyện này nghe vô lý quá.
"Hàng gì?
Đi đâu?"
Hắn hỏi.
"Hàng quý, không tiện nói ở đây.
Nếu cậu đồng ý, tối nay đến tiệm của ta ở phố chợ, ta sẽ nói rõ."
Trương Phú đưa ra một tấm thiệp nhỏ
"Đây là địa chỉ.
"A Lục cầm tấm thiệp, nhìn Trương Phú và hai tên sai vặt khuất dần.
Trong lòng đầy nghi hoặc.
Hắn đến nhà ông lão Trần Cương, kể lại chuyện.
Ông lão nghe xong, im lặng hồi lâu, rồi lắc đầu:
"Không ổn.
Nghe có mùi bẫy.
Một thương gia giàu có, sao lại tìm đến một thằng sai dịch nghèo rớt mồng tơi để thuê bảo vệ?
Hắn có thể thuê võ sư, thuê tán tu với giá cao hơn."
"Vậy theo cụ, là ai?"
"Có thể là Lâm Hổ.
Hoặc Lý Trường.
Hoặc một kẻ nào khác muốn hại cậu."
Ông lão nhìn A Lục
"Đừng đi.
"Cháu cũng nghĩ vậy.
"Nhưng số phận không để hắn yên.
Tối hôm đó, khi A Lục đang ngồi trong lều vận công, một mũi tên từ ngoài bắn vào, cắm phập vào cột lều.
Trên mũi tên có buộc một mảnh giấy.
A Lục rút mũi tên, mở giấy ra.
Trên đó chỉ có mấy dòng chữ:
"Nếu không đến gặp Trương Phú, ông lão Trần Cương sẽ chết.
Ngươi có một ngày.
"Tim A Lục đập mạnh.
Kẻ nào đó biết về ông lão.
Biết về mối quan hệ của hắn với ông.
Hắn chạy ngay đến nhà ông lão.
Căn nhà vẫn còn đó, ông lão vẫn còn sống, đang ngồi uống trà.
Thấy hắn hớt hải chạy vào, ông ngạc nhiên:
"Có chuyện gì?"
A Lục kể lại bức thư.
Ông lão nghe xong, mặt trầm xuống.
"Đúng là bẫy.
Chúng dùng ta để ép cậu."
"Cháu sẽ không để chúng hại cụ."
A Lục nói
"Cháu sẽ đi."
"Điên rồ!"
Ông lão gắt
"Đi là chết!"
"Không đi, chúng cũng sẽ giết cụ."
A Lục nhìn thẳng vào mắt ông
"Cháu không thể để cụ chết vì cháu.
"Ông lão im lặng hồi lâu, rồi thở dài:
"Được.
Nhưng để ta đi cùng."
"Không được!
Cụ yếu lắm rồi!
"Ông lão cười khẩy, đứng dậy.
Ông bước vào buồng, lấy ra một thanh trường kiếm thứ A Lục chưa từng thấy bao giờ.
"Ta già, nhưng chưa chết.
Mấy tên khốn đó nghĩ ta chỉ là lão già bệnh tật?
Chúng sẽ phải trả giá.
"A Lục nhìn ông lão, thấy trong mắt ông ánh lên một thứ khí phách của người từng cầm quân nơi biên ải.
Không phải hạng tầm thường.
Chúng ta cùng đi.
"Tối hôm sau, A Lục và ông lão đến phố chợ phía đông.
Tiệm tạp hóa của Trương Phú là một tòa nhà hai tầng khá lớn, nằm giữa phố.
Đèn đuốc sáng trưng, bên ngoài có mấy tên sai vặt đứng gác.
Thấy A Lục, bọn chúng dẫn vào.
Ông lão đi sau, tay giấu trong tay áo, nắm chặt chuôi kiếm.
Trong phòng khách, Trương Phú đang ngồi uống trà.
Thấy A Lục, hắn cười tươi:
"A, cậu đến rồi.
Mời ngồi.
"Hắn nhìn thấy ông lão, hơi biến sắc:
"Vị này là?"
"Là người nhà tôi."
"Đi cùng cho yên tâm.
"Trương Phú cười, nhưng mắt không cười:
"Được, được.
Mời ngồi cả.
"Hắn rót trà, đưa cho hai người.
A Lục nhìn chén trà, không động.
Ông lão cũng vậy.
Trương Phú thấy vậy, cười xòa:
"Cẩn thận quá nhỉ?
Thôi được, vào việc chính.
"Hắn vỗ tay.
Một tên sai vặt bước ra, mang theo một cái hòm nhỏ.
Mở ra, bên trong là những thỏi bạc trắng sáng.
"Đây là tiền đặt cọc.
Nếu cậu đồng ý đi, ta sẽ trả thêm gấp đôi sau khi xong việc.
"A Lục nhìn đống bạc.
Rất nhiều.
Đủ để sống thoải mái cả năm trời trong xóm nghèo.
Hắn hỏi lại.
"Hàng là một bức tượng cổ, rất quý.
Ta cần vận chuyển nó qua khu vực gần vườn hoang nơi con yêu hồ đang ở.
Hàng sẽ đi vào ban đêm để tránh ánh mắt, nhưng ban đêm yêu ma dễ xuất hiện.
Ta cần người có kinh nghiệm đối phó với yêu ma đi cùng.
"A Lục nhíu mày:
"Sao ông không thuê tán tu?
Họ giỏi hơn tôi nhiều.
"Trương Phú cười:
"Tán tu thì đắt, mà lại không đáng tin.
Họ thấy hàng quý, có khi còn cướp mất.
Còn cậu một sai dịch nghèo nếu trung thành, ta sẽ trả công xứng đáng.
"Nghe có vẻ hợp lý, nhưng A Lục vẫn thấy bất an.
Hắn liếc nhìn ông lão.
Ông lão khẽ lắc đầu.
"Để tôi suy nghĩ."
A Lục nói.
Nhưng đừng lâu quá.
Ta cần đi trong hai ngày tới."
Trương Phú đẩy hòm bạc về phía hắn
"Cứ cầm tạm.
Tin hay không, tùy cậu.
"A Lục không nhận.
Hắn đứng dậy:
"Tôi sẽ trả lời sớm.
"Ra khỏi tiệm, ông lão nói ngay:
"Bẫy.
Chắc chắn là bẫy."
Nhưng nếu không đi, chúng sẽ hại cụ.
"Ông lão im lặng.
Một lúc sau, ông nói:
"Có cách.
Ta sẽ không về nhà tối nay.
Chúng không biết ta ở đâu, không thể hại ta.
Còn cậu, hãy đồng ý đi, nhưng phải chuẩn bị."
"Chuẩn bị thế nào?"
"Ta sẽ đi cùng, nhưng ẩn nấp phía sau.
Nếu có chuyện, ta sẽ ra tay.
Chúng không ngờ tới.
"A Lục nhìn ông lão.
Đây là kế hoạch liều lĩnh, nhưng có lẽ là cách duy nhất.
Hai ngày sau, A Lục đến gặp Trương Phú, đồng ý đi.
Trương Phú mừng rỡ, giao ngay cho hắn một cái hòm gỗ chứa bức tượng và dặn dò:
"Đêm nay, nửa đêm, người của ta sẽ đưa cậu đến điểm hẹn.
Cậu chỉ cần đi cùng xe hàng, qua khỏi khu vực nguy hiểm là xong.
"A Lục gật đầu, xách hòm về.
Hắn không mở ra xem bên trong là gì.
Đêm đó, trăng mờ, gió rít.
A Lục có mặt tại điểm hẹn một bãi đất trống ven xóm.
Một chiếc xe ngựa đã chờ sẵn, trên xe chất mấy kiện hàng lớn.
Xung quanh có năm tên sai vặt, tay cầm đao kiếm.
"Lên xe đi."
Một tên ra lệnh.
A Lục leo lên xe, ngồi cạnh kiện hàng.
Đoàn xe bắt đầu lăn bánh về phía nam hướng vườn hoang.
Trong bóng tối, A Lục biết ông lão Trần Cương đang theo sau, cách đó không xa.
Đường đi tối mịt, chỉ có vài ngọn đuốc leo lét từ xe.
Gió thổi qua những bụi cây, tạo ra những âm thanh rợn người.
Thỉnh thoảng, tiếng cú kêu vọng từ xa, não nề.
Khi đoàn xe đến gần khu vực vườn hoang, bỗng nhiên một tiếng hú vang lên từ trong bụi rậm.
Ngựa hí vang, dừng lại, không chịu đi tiếp.
Một tên sai vặt hỏi.
Chưa kịp trả lời, hàng chục bóng đen từ trong bụi lao ra.
Không phải yêu ma mà là người.
Mười mấy tên cầm đao kiếm, mặt bịt kín, xông vào đoàn xe.
"Trúng kế rồi!"
Tên sai vặt hét lên, nhưng đã muộn.
Cuộc hỗn chiến nổ ra.
Những tên cướp rõ ràng là hạng có võ công, đánh năm tên sai vặt ngã xuống chỉ trong chốc lát.
A Lục rút Liệt Dương đao, vung lên đỡ một nhát chém.
Linh khí từ đan điền chảy xuống cánh tay, lưỡi đao nóng lên.
Đường chém của hắn mạnh hơn thường lệ, khiến tên cướp phải lùi lại.
"Ồ, có bản lĩnh đấy!"
Một giọng nói quen thuộc vang lên.
Từ trong bóng tối, Lâm Hổ bước ra.
Hắn ta cười đểu, tay cầm thanh kiếm dài.
"Ngươi tưởng ta không biết ngươi lấy mảnh vỡ của ta sao?
Đêm đó ta làm rơi, và ngươi nhặt được.
Trả lại đây, ta tha chết.
"A Lục nhìn hắn, lạnh lùng:
"Không biết ngươi nói gì."
"Giả vờ à?"
Lâm Hổ cười lớn
"Không sao, ta sẽ lục soát ngươi sau khi ngươi chết.
"Hắn vung kiếm lao vào.
A Lục đỡ, nhưng kiếm pháp của Lâm Hổ nhanh và mạnh hơn nhiều.
Chỉ vài chiêu, A Lục đã bị đẩy vào thế bí.
Đúng lúc đó, một bóng người từ trong bụi lao ra, thanh trường kiếm vung lên chặn đường Lâm Hổ.
"Lâm Hổ, ngươi đúng là không biết điều.
"Lâm Hổ biến sắc:
"Trần.
Trần đại nhân!
"Ông lão Trần Cương đứng đó, tay cầm kiếm, khí thế uy nghiêm không còn là lão già bệnh tật.
Dưới ánh trăng, ông như trở lại thời trai trẻ.
"Ngươi dám động vào đồ đệ ta?
Đúng là sống không biết điều.
"Lâm Hổ lùi lại, nhưng rồi hắn cười gằn:
"Ông già, ông tưởng ông còn là Trần đại nhân năm xưa sao?
Ông yếu lắm rồi, ta biết.
Cả đám người của ta đây, ông không thắng nổi đâu.
"Hắn vẫy tay.
Mười mấy tên cướp xông vào, vây quanh ông lão và A Lục.
Trần Cương nhìn A Lục, thì thầm:
"Cậu lo được mấy thằng?"
A Lục nhìn quanh:
"Khoảng ba, bốn thằng."
"Tốt.
Ta lo số còn lại.
"Nói rồi ông lão xông lên.
Thanh kiếm trong tay ông múa lên như rồng lượn, mỗi nhát chém đều trúng đích.
Ba tên cướp ngã xuống ngay lập tức.
A Lục cũng vung đao, vận linh khí tối đa.
Lưỡi Liệt Dương đao nóng đỏ, chém vào đao kiếm của địch khiến chúng gãy vụn.
Hắn hạ được hai tên, nhưng rồi một tên từ phía sau đâm tới, suýt trúng lưng.
Ông lão xoay người, đỡ giúp hắn, nhưng trong lúc đó, Lâm Hổ từ bên hông lao tới, kiếm đâm thẳng vào người ông.
"Ông lão!
"A Lục hét lên, nhưng không kịp.
Mũi kiếm của Lâm Hổ đâm xuyên qua vai ông lão.
Máu bắn ra.
Trần Cương gầm lên, tay trái chụp lấy mũi kiếm, tay phải vung kiếm chém vào mặt Lâm Hổ.
Lâm Hổ kịp né, nhưng bị chém vào vai, rút kiếm lui lại.
"Giết chúng nó!"
Hắn hét.
A Lục chạy đến đỡ ông lão.
Máu từ vai ông chảy xối xả, mặt ông tái nhợt.
"Cụ ơi!
"Ông lão nhìn hắn, mỉm cười yếu ớt:
"Ta.
ta bảo cậu rồi.
phải biết khi nào nên đánh.
khi nào nên tránh.
Lần này.
ta tránh không kịp.
.."
"Đừng nói nữa!
Cháu đưa cụ về!
"Nhưng bọn cướp đã vây lại gần.
Lâm Hổ cười lớn, tay ôm vai bị thương:
"Hai kẻ tàn phế, chết đi!
"Đúng lúc đó, một tiếng hú kinh hoàng vang lên từ phía vườn hoang.
Một bóng trắng lao ra nhanh như chớp, xông thẳng vào đám cướp.
Yêu hồ!
Con yêu hồ tam vĩ xuất hiện, mắt đỏ rực, móng vuốt dài ngoằng.
Nó lao vào đám cướp, xé xác chúng như xé giấy.
Tiếng la hét, tiếng kêu thảm thiết vang lên khắp khu rừng.
Lâm Hổ biến sắc, quay đầu bỏ chạy.
Mấy tên cướp còn sống cũng chạy tán loạn.
Con yêu hồ không đuổi theo.
Nó quay lại nhìn A Lục và ông lão, mắt ánh lên một tia kỳ lạ.
Rồi nó nhìn vào thanh Liệt Dương đao trong tay A Lục, ánh mắt thoáng qua vẻ sợ hãi.
Nó lùi lại, rồi quay người biến mất vào bóng tối.
A Lục thở phào, nhưng không kịp mừng.
Ông lão Trần Cương trong vòng tay hắn đã lịm đi, máu vẫn chảy.
"Không.
không được chết.
cụ ơi.
"Hắn bế ông lão lên, chạy thục mạng về phía xóm nghèo.
Máu từ người ông lão nhỏ giọt dọc đường.
Về đến nhà ông, A Lục đặt ông lên giường, cố băng bó vết thương.
Nhưng vết đâm quá sâu, máu không ngừng chảy.
Ông lão từ từ mở mắt, nhìn A Lục, mỉm cười yếu ớt:
"Cậu bé.
ta đi đây.
"Không!
Cụ cố lên!
Cháu sẽ tìm thầy thuốc!"
"Vô ích.
Ta biết.
mình không qua khỏi.
Ông lão thều thào
"Hãy nhớ.
những gì ta dạy.
Và giữ lấy cuốn sách.
nó sẽ giúp cậu.
"Nước mắt A Lục chảy ra.
Hắn nắm chặt tay ông lão, run rẩy.
vì tất cả.
"Ông lão mỉm cười lần cuối, mắt từ từ nhắm lại.
Hơi thở ngừng.
Bàn tay nắm tay A Lục buông lỏng.
A Lục ngồi đó, bất động.
Trong căn nhà nhỏ, chỉ còn tiếng gió rít bên ngoài, và tiếng khóc nghẹn ngào không thành lời.
Bình minh lên.
A Lục tự tay chôn cất ông lão sau vườn, dưới gốc cây già ông thường ngồi uống trà.
Không quan tài, không hương khói, chỉ có nắm đất và một tấm bia gỗ hắn tự khắc:
"Trần Cương ân sư"
Hắn đứng đó rất lâu, nhìn nấm mồ mới.
Lòng đầy hận thù và đau đớn.
Lâm Hổ.
Trương Phú.
Và những kẻ đứng sau.
Hắn sẽ tìm ra chúng.
Sẽ bắt chúng trả giá.
A Lục rút tấm bia trong ngực ra, nhìn vào Công Đức Thương Thành:
« Công đức hiện hữu:
15 »
« Mảnh vỡ:
2/7 »
Chưa đủ.
Hắn cần mạnh hơn.
Cần nhiều công đức hơn.
Cần tìm thêm mảnh vỡ.
Hắn nhìn về phía vườn hoang nơi con yêu hồ vẫn còn đó.
Nó đã cứu hắn?
Hay chỉ tình cờ xuất hiện?
Không quan trọng.
Quan trọng là hắn còn sống.
Và hắn sẽ trả thù.
A Lục siết chặt thanh Liệt Dương đao, quay lưng bước đi.
Phía trước, mặt trời lên cao, hong khô những giọt nước mắt còn đọng lại.
Nhưng trong lòng, một ngọn lửa đã cháy.
Ngọn lửa của thù hận và quyết tâm.
Hết chương 5.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập