Ba ngày trôi qua trong căn lều tồi tàn giữa miếu hoang.
A Lục không bước ra ngoài.
Hắn ngồi đó, ngày đêm cảm nhận luồng khí lạ trong cơ thể theo Tụ Linh quyết mà vận chuyển.
Đói thì bẻ một miếng lương khô thứ đã đổi bằng năm công đức cuối cùng khát thì hứng nước từ giếng hoang sau miếu, thứ nước đục ngầu, đầy rận bọ, nhưng hắn chẳng còn lựa chọn nào khác.
Cơ thể hắn thay đổi từng ngày.
Không phải thay đổi lớn lao gì!
Vẫn là da bọc xương, mặt vẫn hốc hác nhưng bên trong, hắn cảm nhận được một sức sống mới.
Cánh tay hắn không còn run vì đói, đôi chân bước đi vững vàng hơn.
Và quan trọng nhất, hắn bắt đầu cảm nhận được thứ gọi là linh khí.
Thoạt đầu chỉ là những làn hơi mờ nhạt, lẫn trong không khí, lẫn trong sương sớm.
Nhưng càng vận chuyển công pháp, hắn càng thấy rõ hơn.
Linh khí như những sợi tơ vàng nhạt, lơ lửng trong không gian, có thể hút vào cơ thể qua lỗ chân lông, qua hơi thở, chảy dọc theo kinh mạch rồi tụ về đan điền.
Đan điền của hắn giờ đây ấm lên mỗi khi hắn vận công.
Một cảm giác dễ chịu, an toàn, như có thứ gì đó đang được xây dựng bên trong.
Sáng ngày thứ ba, miếng lương khô cuối cùng đã hết.
A Lục nhìn vào tấm bia:
« Công đức hiện hữu:
0 »
Trống rỗng.
Hắn lại đứng trước bờ vực của cái đói.
Đúng lúc đó, tiếng bước chân ngoài cửa miếu vọng vào.
"A Lục!
Ngươi còn sống đấy à?"
Giọng Lý Trường không giấu nổi kinh ngạc vang lên.
A Lục lập tức đứng dậy, tay nắm chặt khúc gỗ hắn mới nhặt to hơn, chắc hơn, giấu dưới manh chiếu.
Cửa miếu bị đẩy ra.
Lý Trường bước vào, sau lưng mang theo một tên sai dịch Tiêu Đằng, mặt mụn, mắt lươn, chuyên làm tay sai đắc lực cho hắn ta.
"Ồ, còn sống thật."
Lý Trường cười khẩy, nhìn quanh căn lều
"Sống khỏe đấy chứ?
Mấy hôm nay không thấy mày ra nhận cháo, tao tưởng mày chết rồi.
"A Lục im lặng, mắt dán vào mặt Lý Trường.
Lý Trường bước tới, vỗ vỗ vào má A Lục.
Cái vỗ không nặng, nhưng đầy khinh miệt.
"Có vẻ mày tìm được đồ ăn ở đâu đó nhỉ?
Không cần cháo của tao nữa?
Hay là.
.."
mắt hắn ta nheo lại
".
lại giết thêm con yêu nào nữa?"
A Lục vẫn im lặng.
Lý Trường cười lớn:
"Im như hến nhỉ?
Tao thích thế.
Bọn nói nhiều tao không thích."
Hắn ta dừng lại, nhìn thẳng vào mắt A Lục:
"Tao có việc cho mày đây.
Đêm qua, ở xóm dưới, một con yêu nữa xuất hiện.
Nó bắt mất ba đứa trẻ.
Lần này không phải yêu đói, mà là yêu hồ loại già rồi, tinh lắm.
Tao cần mày.
"Hắn ta chậm rãi nói:
đi làm mồi nhử.
"A Lục ngẩng lên, mắt mở to.
Lý Trường cười, cái cười để lộ hàm răng vàng khè:
"Đừng lo.
Tao sẽ bố trí người mai phục sẵn.
Mày chỉ cần đi vào chỗ nó, dụ nó ra, bọn tao sẽ xông vào giết.
Xong việc, tao chia cho mày.
một phần.
"Hắn ta giơ một ngón tay:
"Một phần mười.
Chịu không?"
A Lục nhìn hắn.
Trong đầu hắn xoay chuyển.
Mồi nhử?
Chỉ có kẻ ngốc mới tin là sẽ có mai phục.
Nếu có thật, sao bọn chúng không tự đi mà phải cần hắn?
Và nếu có mai phục, sao lại chỉ có hai thằng đến đây?"
Ta không đi."
A Lục nói, giọng khàn đặc nhưng kiên định.
Lý Trường sững lại.
Hắn không ngờ A Lục dám từ chối, Rồi hắn ta bật cười, lần này là cười gằn:
"Không đi?
Ngươi hét vào mặt ta.
bảo không đi?"
Hắn ta ra hiệu, Tiêu Đằng lao tới, túm lấy cổ áo A Lục, nhấc bổng hắn lên.
A Lục gầy nhom, nhưng lạ thay, Tiêu Đằng nhấc hắn lên thấy nặng hơn tưởng.
Hắn hơi ngạc nhiên, rồi hắn không ngần ngại nện một cú vào bụng A Lục.
A Lục không né.
Cú đấm trúng đích, nhưng hắn chỉ hơi cong người.
Đan điền ấm lên, hấp thu một phần lực đạo.
Đau vẫn đau, nhưng không như xưa, không đến mức quỵ ngã.
Tiêu Đằng ngạc nhiên nhìn hắn.
Lý Trường cũng nhíu mày.
"Ồ, ra mày cứng hơn xưa rồi?"
Lý Trường bước tới, tay cầm theo một con dao ngắn
"Nhưng cỡ này thì sao?"
Hắn ta dí mũi dao vào cổ A Lục, lạnh ngắt.
Mũi dao rạch nhẹ một đường, máu rỉ ra, đỏ tươi.
"Ta không cần ngươi sống, chỉ cần ngươi dụ nó ra thôi.
Sống hay chết cũng được.
Nếu ngươi chết, ta mất một thằng sai dịch hạng chín, nhưng được một chiến công.
Nếu mày sống, ta có thêm một thằng sai dịch biết nghe lời."
Lý Trường ghé sát tai A Lục, thì thầm
"Chọn đi.
"A Lục nhìn vào mắt hắn.
Trong mắt Lý Trường, hắn thấy sự tàn nhẫn của kẻ đã quen với quyền lực, với việc người khác phải quỳ dưới chân mình.
Hắn nhìn sang Tiêu Đằng kẻ đang cười hềnh hệch, chờ xem trò vui.
Rồi hắn nhớ đến người phụ nữ kia.
Bà ta đã bán đứng hắn vì một bát cháo.
Nếu hắn chết, chắc bà ta cũng chẳng buồn ngoái lại.
Thế gian này, thật sự không có chỗ cho lòng tốt sao?"
Được."
A Lục nói.
Lý Trường nhướng mày, buông dao:
"Tốt.
Tối nay, ta đến đón.
Chuẩn bị đi.
"Hắn ta quay lưng bước đi.
Tiêu Đằng ném A Lục xuống đất, nhổ bãi nước bọt bên cạnh rồi đi theo.
A Lục ngồi đó, tay sờ lên vết cắt ở cổ.
Máu vẫn rỉ ra, nhưng đan điền ấm lên, vết thương dần se lại.
Công pháp kỳ diệu thật nhưng chưa đủ.
Chưa đủ để đánh lại bọn chúng.
Hắn rút tấm bia ra, nhìn vào Công Đức Thương Thành.
Vẫn là con số không trống rỗng.
Hắn cần công đức.
Cần sức mạnh.
Và tối nay, hắn sẽ phải đối mặt với một con yêu hồ già, tinh quái.
Có thể đó là cơ hội.
Cũng có thể là cái chết.
A Lục nhắm mắt, vận chuyển Tụ Linh quyết, hấp thu thêm linh khí.
Càng nhiều càng tốt.
Mỗi chút sức mạnh đều quý giá.
Màn đêm buông xuống.
Xóm nghèo chìm trong bóng tối, chỉ lác đác vài ngọn đèn dầu leo lét từ những căn lều còn người sống.
Đa phần đã tắt từ lâu do người chết hết, hoặc bỏ đi, hoặc nằm chờ chết trong bóng tối.
Lý Trường đến đón hắn, dẫn theo năm tên sai dịch, tay cầm đao kiếm, lưng đeo bùa chú.
Nhìn bọn chúng, A Lục biết ngay chúng chỉ là hạng tầm thường, đao kiếm cùn, bùa chú giấy rách, chẳng đủ uy hiếp một yêu ma già.
"Đi."
Lý Trường ra lệnh.
Đoàn người lặng lẽ băng qua xóm nghèo, tiến về phía nam nơi có một khu vườn hoang, xưa kia là vườn thuốc của một thầy lang, giờ đây um tùm cỏ dại, cây cối rậm rạp.
Dân trong vùng đồn rằng con yêu hồ trú ngụ ở đó, đêm đêm ra bắt trẻ con.
Đến ven vườn, Lý Trường dừng lại, chỉ tay về phía sâu trong bóng tối:
"Ngươi đi vào đó.
Kêu lên, dụ nó ra.
Khi nào thấy nó, chạy về phía này.
Bọn ta mai phục sẵn, sẽ xông ra chém nó.
"A Lục nhìn vào mắt hắn, hỏi:
"Mai phục ở đâu?"
Lý Trường cười:
"Ngươi không cần biết.
Cứ làm theo lời ta.
"A Lục gật đầu, bước vào vườn.
Bóng tối bao trùm lấy hắn.
Những bụi cây cao ngang đầu người, lá rậm đến nỗi ánh sao trên trời cũng không lọt xuống.
Mùi đất ẩm, mùi lá mục, mùi của thứ gì đó thối rữa từ lâu xông lên nồng nặc.
Tiếng côn trùng kêu rả rích, thỉnh thoảng xen lẫn tiếng chim đêm lạc lõng.
A Lục đi chậm, mắt đảo quanh, tai vểnh lên nghe ngóng.
Hắn vẫn vận chuyển Tụ Linh quyết, cảm nhận linh khí xung quanh.
Ở đây, linh khí đặc hơn bình thường, nhưng không thuần khiết pha lẫn một thứ âm hàn, quỷ dị.
Nó ở gần.
Đột nhiên, hắn nghe thấy tiếng khóc.
Tiếng trẻ con khóc, từ sâu trong bụi rậm vọng ra, não nề, thê thảm.
A Lục dừng lại.
Tim hắn đập nhanh.
Bẫy.
Rõ ràng là bẫy.
Yêu hồ nổi tiếng tinh quái, chắc hẳn nó đang dụ hắn vào sâu hơn.
Nhưng hắn không có lựa chọn.
Nếu quay ra, Lý Trường sẽ giết hắn.
Nếu vào sâu, có thể chết.
Hắn bước tiếp, về phía tiếng khóc.
Bụi cây càng lúc càng rậm.
Những cành cây gai góc quệt vào mặt hắn, rách da, máu rỉ ra.
A Lục không dừng.
Hắn cảm nhận được thứ gì đó đang theo dõi mình từ trong bóng tối.
Rồi bất chợt, tiếng khóc tắt lịm.
Im lặng tuyệt đối.
A Lục đứng lại.
Trước mặt hắn, giữa đám cây rậm rạp, là một khoảng trống nhỏ.
Giữa khoảng trống, một thân ảnh đang ngồi xổm, lưng quay về phía hắn.
Thân ảnh ấy nhỏ nhắn, mặc áo đỏ, tóc dài xõa xuống như một đứa trẻ con.
Nhưng từ thân ảnh ấy tỏa ra một thứ âm khí lạnh lẽo, khiến A Lục rùng mình dù đang vận công.
Hắn cố cất tiếng:
"Ai.
ai đó?"
Thân ảnh ấy từ từ quay lại.
Đó là một đứa bé gái, chừng bảy tám tuổi, mặt trắng bệch, môi đỏ như máu, mắt đen ngòm không có lòng trắng.
Nó nhìn A Lục, rồi cười.
Nụ cười của trẻ con, nhưng hàm răng sắc nhọn, đen bóng.
“Thúc thúc đến chơi với ta không?"
Nó hỏi, giọng ngọng nghịu, nhưng lạnh đến thấu xương.
A Lục lùi lại một bước.
Đan điền nóng lên, báo động.
Tấm bia trong ngực áo cũng nóng ran, như muốn nhắc nhở hắn điều gì.
Đứa bé đứng dậy, từng bước từng bước tiến về phía hắn.
Mỗi bước, thân ảnh nó lại cao lên một chút.
Đến bước thứ năm, nó đã cao bằng người lớn.
Đến bước thứ bảy, nó cao hơn A Lục một cái đầu, thân hình biến dạng, lông lá mọc ra, khuôn mặt trẻ con biến thành mặt cáo với đôi mắt đỏ rực.
Yêu hồ hiện nguyên hình.
Thịt người.
nó rít lên, giọng vừa già nua vừa lanh lảnh "
Thịt người đói lâu ngày, nghe đâu thơm lắm.
Để ta nếm thử.
Nó lao tới, móng vuốt dài ngoằng chộp vào mặt A Lục.
A Lục né người, cuộn mình lăn sang bên.
Móng vuốt lướt qua vai hắn, rách áo, rách da.
Máu bắn ra.
Đau nhói, nhưng đan điền lại nóng lên, vết thương không sâu như lẽ ra.
Tận dụng điều đó, hắn dồn hết sức bình sinh lao về phía được cho là đã mai phục.
Nhưng khi hắn chạy đến:
Ra đây!
Nó ra rồi!
Giết nó đi!
Nhưng phía ngoài bụi rậm vẫn im lặng.
Không một tiếng động.
Lý Trường và bọn sai dịch không hề xuất hiện.
A Lục vừa chạy vừa cười khổ.
Đúng như hắn đoán.
Không có mai phục.
Lý Trường chỉ dùng hắn làm mồi nhử thật, để con yêu hồ ăn thịt hắn.
Có thể bọn chúng đang đợi ở xa, chờ con yêu hồ no say rồi mới vào?
Hoặc đơn giản là muốn hắn chết để bịt đầu mối?
Hoặc hắn chỉ đơn giản muốn kiểm tra Yêu Hồ thực lực, nếu Yêu Hồ yếu hắn sẽ lao vào, còn nếu mạnh hắn cũng chẳng thiệt hại gì!
A Lục không biết.
Và cũng không có thời gian để nghĩ.
Bởi cái chết đang cận kề.
Con yêu hồ lao tới nhanh như gió.
Nó chặn đường hắn, tiếng cười the thé:
Chạy đi đâu?
Ngươi là mồi của ta!
Bọn ngoài kia chẳng cứu ngươi đâu, chúng nó sợ lắm, chạy hết rồi!
A Lục nhìn quanh.
Từ xa, hắn nghe thấy tiếng bước chân chạy xa dần.
Lý Trường và bọn sai dịch đã bỏ chạy thật.
Hắn chỉ còn một mình.
Với một con yêu hồ già, mạnh gấp mấy lần con yêu đói đêm nọ.
Tay hắn run run mò vào ngực, rút tấm bia ra.
Nó nóng rực, những dòng chữ vàng sáng lên trong bóng tối:
« Yêu hồ tam vĩ.
Công đức nếu diệt:
+30.
« Cảnh báo:
Thực lực chênh lệch quá lớn.
Đề nghị tìm cách tẩu thoát.
Tẩu thoát?
Chạy đi đâu khi con yêu hồ nhanh hơn gấp mấy lần?
Con yêu hồ nhìn thấy tấm bia, mắt nó sáng lên tham lam:
Bảo bối!
Ngươi có bảo bối!
Đưa đây!
Đưa đây ta tha chết!
Nó lao tới, móng vuốt chụp vào tay A Lục.
A Lục né, nhưng không kịp.
Móng vuốt cào vào cánh tay hắn, rách một mảng thịt, máu phun ra.
Hắn ngã xuống đất, tấm bia văng ra, lăn vào bụi rậm.
Yêu hồ cười lớn, lao về phía tấm bia.
A Lục nằm đó, máu chảy, đau đớn.
Hắn nhìn con yêu hồ sắp chạm vào tấm bia, nhìn thứ duy nhất có thể giúp hắn thoát khỏi kiếp sống này sắp rơi vào tay kẻ khác.
Trong khoảnh khắc tuyệt vọng đó, mắt hắn chợt lướt qua một vật nhỏ nằm dưới gốc cây gần đó một hòn đá màu đen, lấp lánh dưới ánh trăng lọt qua kẽ lá.
Yêu đan?
Không, không phải.
Đó là thứ gì đó khác một mảnh vỡ của thứ gì đó, cũng tỏa ra linh khí nhàn nhạt.
Không kịp nghĩ nhiều, hắn với tay nhặt lấy, ném thẳng về phía con yêu hồ.
Viên đá nhỏ trúng vào lưng con yêu hồ.
Nó kêu lên một tiếng, không phải vì đau, mà vì ngạc nhiên.
Nó quay lại, nhìn A Lục với ánh mắt dữ tợn:
Ngươi còn dám.
Nhưng rồi nó dừng lại.
Mắt nó nhìn chằm chằm vào viên đá vừa rơi xuống đất.
Một tia sáng kỳ lạ lóe lên trong mắt nó không phải tham lam, mà là sợ hãi.
Ngươi.
ngươi lấy cái đó ở đâu?"
nó hỏi, giọng run run.
A Lục không hiểu chuyện gì, nhưng không bỏ lỡ cơ hội.
Hắn cố với tay nhặt lại viên đá.
Con yêu hồ lùi lại, mắt vẫn dán vào viên đá trong tay hắn.
Đừng!
Đừng động vào nó!
nó hét lên.
Rồi không hiểu sao, con yêu hồ quay đầu bỏ chạy.
Nó chạy như điên, lao sâu vào bụi rậm, biến mất trong bóng tối.
A Lục nằm đó, thở hổn hển, tay vẫn nắm chặt viên đá lạ.
Hắn nhìn nó dưới ánh trăng một mảnh đá màu đen, trên mặt có khắc những đường nét kỳ lạ, hao hao giống tấm bia công đức nhưng nhỏ hơn nhiều.
Cái quái gì thế này?
Sao nó lại sợ?
Không kịp nghĩ nhiều.
Hắn lết đến chỗ tấm bia, nhặt nó lên.
Tấm bia nóng rực, những dòng chữ vàng sáng lên:
« Phát hiện mảnh vỡ Công Đức Bi.
Có thể hấp thu để tăng năng lực.
Hấp thu?
A Lục không chần chừ.
Hấp thu.
Viên đá trong tay hắn tan ra thành làn khói đen, hòa vào tấm bia.
Tấm bia sáng lên rực rỡ, rồi trở lại bình thường.
Nhưng những đường nét trên mặt nó rõ ràng hơn, và một dòng chữ mới hiện ra:
10 (hấp thu từ mảnh vỡ)
« Mảnh vỡ Công Đức Bi:
1/7.
Thu thập đủ bảy mảnh để khôi phục toàn bộ uy lực.
A Lục ngồi đó, hiểu ra mọi chuyện.
Tấm bia này vốn không hoàn chỉnh.
Nó đã bị vỡ thành bảy mảnh, và hắn vừa tìm thấy một mảnh.
Nhờ đó mà có thêm mười công đức và quan trọng hơn, con yêu hồ đã sợ hãi bỏ chạy.
Nhưng tại sao nó lại sợ?
Hắn nhìn sâu vào bóng tối, nơi con yêu hồ đã biến mất.
Có thể nó biết thứ này.
Có thể nó sợ uy lực của tấm bia.
Hoặc có thể nó sợ thứ gì đó khác thứ mà hắn chưa biết.
Không quan trọng.
Quan trọng là hắn còn sống.
A Lục cố gắng đứng dậy, lết từng bước ra khỏi khu vườn.
Vai đau, tay đau, lưng đau nhưng hắn còn sống.
Hắn bước ra khỏi bụi rậm, lảo đảo tiến về phía xóm nghèo.
Khi ra đến ven vườn, hắn thấy Lý Trường và bọn sai dịch đang đứng từ xa, nhìn vào trong.
Thấy hắn bước ra, mặt chúng ngạc nhiên.
Lý Trường chạy tới, mặt mũi không tin nổi:
ngươi thoát được?"
A Lục nhìn hắn, mặt không biểu cảm.
Hắn biết nói gì bây giờ?
Nói rằng con yêu hồ bỏ chạy?
Nói rằng hắn có bảo bối?
Không.
Không thể.
Hắn ngã vật xuống đất, giả vờ kiệt sức.
Máu từ vai vẫn chảy, mặt hắn tái nhợt.
Hắn thều thào:
Yêu Hồ.
nó.
nó suýt giết ta.
Ta lăn xuống vực, yêu hồ không tìm thấy.
Ta.
ta may mắn thoát chết.
Lý Trường nhìn hắn, nheo mắt nghi ngờ.
Nhưng rồi hắn ta nhìn vào khu vườn, nơi con yêu hồ vẫn chưa xuất hiện, rồi nhìn A Lục đầy máu me, thở không ra hơi.
Yêu Hồ đâu?"
hắn hỏi.
không biết.
Nó đuổi theo ta, rồi.
ta ngất đi.
Khi tỉnh dậy, không thấy nó đâu.
A Lục nói, giọng yếu ớt.
Lý Trường nhìn hắn hồi lâu.
Tiêu Đằng bước tới, thì thầm:
Đại ca, thằng này nói dối hay thật?
Sao nó có thể thoát được?"
Lý Trường lắc đầu, mắt nhìn sâu vào hắn, không nói.
Tiêu Đằng hiểu ý, lập tức lục soát khắp người hắn, nhưng cuối cùng chẳng tìm thấy thứ gì!
“Không có” Lý Trường nghiêm giọng
Tiêu Đằng lắc đầu.
“Chết tiệt!
Còn tưởng nó có gì ghê gớm, thì ra là một loại gián đập không chết”
Hắn ta nhổ nước bọt xuống đất:
Về thôi.
Phí công một đêm."
Bọn chúng bỏ đi, để lại A Lục nằm đó, máu me đầy mình.
A Lục nằm im, chờ bọn chúng đi khuất.
Khi không còn tiếng bước chân, hắn mới từ từ mở mắt gắng gượng ngồi dậy, nhìn vào bóng tối nơi khu vườn.
Yêu hồ vẫn chưa ra.
Có thể nó đã bỏ chạy thật.
Có thể nó vẫn ở đó, nhưng sợ không dám ra.
Hắn không biết.
Nhưng hắn biết một điều:
hắn vừa thoát chết trong gang tấc.
Và hắn có thêm mười công đức, có thêm một mảnh vỡ của tấm bia, và quan trọng nhất hắn biết rằng thế giới này còn quá nhiều điều hắn chưa hiểu.
Hắn lết từng bước về miếu hoang.
Trời bắt đầu hửng sáng.
Mặt trời lên, hong khô những vết máu trên người hắn.
Khi về đến lều, hắn ngã vật xuống manh chiếu, nhìn lên mái miếu rách nát.
Trong tay, tấm bia vẫn còn ấm, như một lời nhắc nhở rằng hắn vẫn còn sống.
Và món nợ với Lý Trường, với người phụ nữ kia hắn sẽ nhớ.
Nhưng hôm nay, hắn đã may mắn sống sót.
Điều đó là đủ.
10 »
Hắn nhìn dòng chữ, khẽ cười.
Mười công đức chưa đủ mua Liệt Dương đao, nhưng đủ để mua lương khô sáu ngày, hoặc Bách Độc Bất Xâm.
Nhưng hắn không vội.
Hắn sẽ để dành.
Sẽ chờ thời cơ.
Bên ngoài, tiếng chim hót báo hiệu một ngày mới.
A Lục nhắm mắt, vận chuyển Tụ Linh quyết, cảm nhận linh khí từ từ chảy vào cơ thể.
Hắn còn sống.
Và hắn sẽ mạnh hơn.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập