Chương 28: Đoạn Hậu

Đoàn người đã đi được sáu ngày.

Phía trước chỉ còn mười dặm đường nữa là đến vùng đồi an toàn, nơi có hang động sâu và địa thế hiểm trở, có thể tạm thời che chở cho dân chúng tránh khỏi bầy yêu đang tràn tới.

Nhưng vào lúc này, Lưu Chính cho gọi A Lục.

A Lục đến gặp ông ta trong một lều nhỏ dựng tạm bên đường.

Lưu Chính ngồi trên chiếc ghế gấp, trước mặt là một phong thư mới – lại là công văn khẩn cấp từ trấn trên.

Mặt ông ta lúc này nặng như chì, là thứ A Lục chưa từng thấy.

"Ngồi xuống.

"A Lục ngồi xuống.

Lưu Chính đẩy phong thư về phía hắn:

"Tin mới.

Yêu Quân đại quân đột nhiên tăng tốc.

"A Lục cầm lên đọc.

Nội dung vắn tắt nhưng đủ khiến người đọc lạnh sống lưng:

Yêu Quân Trúc Cơ trung kỳ thay đổi kế hoạch, không còn di chuyển chậm rãi như dự đoán ban đầu.

Nó đang dẫn đại quân lao thẳng về phía tây nam, hướng thẳng đến Thanh Châu – một thành trì lớn của nhân tộc, cách huyện Thanh Thạch không xa.

"Đây là chiến tranh."

Lưu Chính nói, giọng trầm.

"Yêu Quân không chỉ muốn càn quét làng mạc.

Nó muốn đánh thành.

Thanh Châu có tường cao hào sâu, nhưng bầy yêu đông đến hàng trăm, lại có hai Yêu Lĩnh Trúc Cơ và một Yêu Quân.

Nếu chúng đánh bất ngờ, thành trì rất có thể thất thủ.

"A Lục nghe vậy, liền hiểu rằng tình hình rất nguy cấp.

Nếu Thanh Châu thất thủ, cả vùng sẽ không còn chỗ dựa.

Huyện Thanh Thạch nhỏ bé này càng không có cơ hội.

"Sự bất ngờ trong kế hoạch là có thể hiểu được."

Lưu Chính nói tiếp.

"Nhưng vấn đề là, đám tiểu yêu phía trước đang hoảng loạn.

Chúng sợ đại quân, chạy tán loạn về phía nam.

Lượng yêu ma dọc đường tăng lên gấp bội so với mấy ngày trước.

"Ông ta nhìn A Lục, mắt sâu thẳm:

"Đoàn người chúng ta còn mười dặm nữa là đến nơi an toàn.

Nhưng mười dặm này, sẽ là mười dặm nguy hiểm nhất.

Ta hỏi ngươi, có đối sách gì không?"

A Lục nghe vậy, im lặng suy nghĩ.

Trong đầu hắn, mọi phương án đều hiện ra rồi vụt tắt.

Có thể chia nhỏ đoàn người để giảm mục tiêu, nhưng sẽ dễ bị tấn công lẻ tẻ.

Có thể tăng cường canh phòng, nhưng nhân lực có hạn.

Có thể chạy nhanh hơn, nhưng già trẻ không thể theo kịp.

Cuối cùng, hắn ngẩng lên, giọng trầm:

"Thưa Chủ bạ, hạ quan nghĩ, cách tốt nhất là để hạ quan ở lại đoạn hậu, thu hút sự chú ý của đám tiểu yêu.

"Lưu Chính nhíu mày, nhưng ông ta không phản đối:

"Nói rõ.

"A Lục nói tiếp:

"Đám tiểu yêu hiện nay không có tổ chức, chúng chạy loạn vì sợ đại quân.

Chúng sẽ tấn công bất cứ thứ gì thu hút sự chú ý.

Nếu hạ quan ở lại, tạo ra tiếng động, chém giết một số con, chúng sẽ bị thu hút về phía hạ quan thay vì đuổi theo đoàn người.

"Hắn nhìn thẳng vào Lưu Chính:

"Đoàn người chỉ còn mười dặm.

Nếu không bị đám yêu quấy nhiễu, một ngày là tới nơi.

Một ngày, hạ quan có thể cầm cự được.

"Lưu Chính nhìn hắn hồi lâu, nói ra băn khoăn:

"Ngươi một mình?"

A Lục gật đầu:

"Thưa Chủ bạ, thực lực của đám sai nha và bang phái chỉ ở Luyện Khí tầng một, tầng hai.

Để họ ở lại, không giúp được gì, chỉ thêm thương vong.

Hơn nữa, đoàn người cũng cần người bảo vệ.

Hắc Hổ và Thiết Ưng tuy yếu, nhưng đủ để xử lý mấy con yêu nhỏ lẻ.

Để họ đi cùng dân chúng, vừa an toàn, vừa có người trông chừng.

"Lưu Chính im lặng.

A Lục nói thêm:

"Huống hồ Hạ quan có kinh nghiệm chiến đấu.

Một mình linh hoạt, đánh không lại thì chạy.

Có đông người đi cùng, ngược lại vướng tay vướng chân.

"Lưu Chính nhìn hắn, mắt vẫn lạnh, nhưng có một tia gì đó:

"Ngươi nắm chắc mấy phần?"

A Lục gật đầu:

"Hạ quan nắm chắc 9 phần có thể đoạn hậu"Lưu Chính đứng dậy, bước tới bên cửa lều, nhìn ra ngoài.

Đoàn người vẫn đang di chuyển, dòng người lặng lẽ, mệt mỏi, nhưng vẫn kiên nhẫn bước tiếp.

"Được."

Ông ta quay lại.

"Ngươi ở lại.

Nhưng nhớ, chỉ một ngày.

Một ngày sau, dù thế nào cũng phải rút.

Dân chúng còn cần ngươi tới bảo vệ"A Lục cúi đầu:

"Hạ quan xin tuân lệnh.

"Tin A Lục ở lại đoạn hậu được giữ bí mật kín kẽ, phải đến khi trong đoàn người đã mấy canh giờ không thấy hắn mới lo lắng bất an.

Dân chúng bắt đầu xì xào, to nhỏ mặt mày họ lo lắng.

Họ không biết chi tiết, nhưng cảm nhận được bầu không khí căng thẳng.

Có người đoán ra phía sau có nguy hiểm, có người chỉ thấy A Lục không đi cùng là biết có chuyện.

Một đứa trẻ thắc mắc:

"Sao không thấy Sai Đầu Thúc Thúc chẳng lẽ ngài ấy không đi cùng?"

Một ông lão vội vàng xua tay nói:

“ Chắc là ngài ấy có việc, quan nha đâu phải là người con thích gặp là gặp được"

“ Chẳng lẽ phía sau xảy ra gì đó”

Không được ở nhà ta cất giữ không ít lương thực, ta phải trở về”

“ Đúng vậy, ngay từ đầu việc nhận lương thực ở nơi xa như vậy đã không đáng tin rồi!

“ Chúng ta có nên quay lại không”

Những âm thanh lo lắng, nghi ngờ, và do dự nổi lên khắp nơi.

Lưu Chính biết không thể để những lời đồn này càng lan càng xa.

Ông ta đứng trên một tảng đá cao, cất giọng vang vọng:

"Bình tĩnh!

Không có chuyện gì đáng lo cả!

"Lập tức thu hút sự chú ý của toàn trường.

“ Là Chủ Bạ đại nhân”

“ Là Chủ Bạ đại nhân”

“ Chủ Bạ đại nhân, thật sự chúng ta sẽ được phát lương thực sao”

Dưới sự xuất hiện của Lưu Chính, rất nhanh đám đông hoảng loạn lúc này mới dần im lặng, ngước nhìn ông ta.

Lưu Chính nói, giọng chậm rãi, đĩnh đạc:

"Sai Đầu có nhiệm vụ khác, sẽ theo sau.

Phía trước chỉ còn mười dặm, một ngày là tới.

Đến nơi, gạo sẽ được phát, ai nấy đều có phần.

Còn ai yếu, già, trẻ nhỏ, đã có người giúp đỡ.

Cứ yên tâm mà đi.

"“ Còn về việc nghi ngờ, ta xin lấy danh dự và uy tín của mình ra đảm bảo, nếu bổn quan nói sai nửa chữ, trời đánh thánh đâm, bổn quan vĩnh kiếp không siêu sinh”

“ Mọi người hoàn toàn có thể tin tưởng”

Ông ta nhìn quanh một lượt, mắt cứng như đá, sự uy nghiêm phát ra ngoài khí chất, một số cá nhân còn muốn nói, làm loạn lòng dân, lập tức bị ông ta lớn giọng quát"Ai bảo có yêu?

Ai bảo đây là hành vi lừa dối, ta ở đây có ấn của quan trên, được triều đình phê chuẩn, Đồn bậy đồn bạ, nếu có lần sau ta còn thấy kẻ nào dám mạo phạm triều đình uy tín, hủy hoại chúng ta uy danh, chắc chắn sẽ xử theo luật.

Hiểu chưa?"

Nghe vậy đám đông im lặng, không ai dám nói thêm.

Lưu Chính phẩy tay, lười nói nhảm:

"Tiếp tục đi.

Đừng chậm trễ.

"Dân chúng xốc lại tinh thần, lại tiếp tục khởi hành.

Họ vẫn lo lắng, nhưng không còn hoảng loạn.

Mà cho dù hoảng loạn cũng không dám mở miệng.

Lời của Lưu Chính như một hòn đá, đè nén mọi bất an xuống đáy lòng, chỉ còn lại sự tin tưởng mơ hồ rằng có người đang lo liệu cho họ.

A Lục đứng trên một gò đất cao, nhìn đoàn người từ từ di chuyển về phía nam.

Hắn thấy Lưu Chính đang xuống khỏi tảng đá, thấy Hắc Hổ và Thiết Ưng dẫn đàn em đi hai bên đoàn người, thấy đám sai nha đang giúp đỡ người già, trẻ nhỏ.

Hắn thấy một bà lão đang cúi đầu như cảm ơn với đám sai nha.

Hắn thấy đứa bé liên tục liền nhìn về phía sau những dặm mây đen bằng ánh mắt lo sợ

A Lục không có nhiều cảm xúc.

Hắn chỉ đứng đó, nhìn họ xa dần, xa dần.

Đến khi đoàn người chỉ còn là một chấm nhỏ trên con đường đất đỏ, hắn mới quay lại, nhìn về phía bắc.

Yêu khí.

Rất gần.

Hàng chục, hàng trăm luồng yêu khí đang tràn tới, lẫn lộn, hỗn độn, như một cơn lũ.

Hắn rút Liệt Dương đao, đứng trên gò đất cao nhất.

Trong tay, tấm bia vẫn ấm.

Sáu mảnh vỡ.

1.

350 công đức.

Không đủ để thắng.

Nhưng đủ để cầm cự.

Một ngày.

Hắn chỉ cần một ngày.

A Lục siết chặt đao, mắt nhìn thẳng về phía bắc, nơi những con yêu đầu tiên đã bắt đầu lộ diện trên chân trời.

Đến đây, điểm công đức của ta.

Ha ha ha

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập