Đoàn người di chuyển chậm rãi về phía nam.
Hàng nghìn người kéo dài thành một dòng trắng trên con đường đất đỏ, từ già đến trẻ, từ người mang vác nặng đến kẻ tay không.
Họ đi trong tiếng cười đùa của trẻ nhỏ, tiếng gọi nhau í ới của đàn bà, tiếng chống gậy lọc cọc của người già.
Không ai biết phía sau, bóng tối đang đến gần.
A Lục đi cuối đoàn, cách dân chúng khoảng nửa dặm.
Hắn không đi cùng với đám đông, không muốn họ thấy sự căng thẳng trên mặt mình.
Liệt Dương đao đã được nâng cấp lên Linh binh, lưỡi đao sắc bén hơn, linh khí mạnh hơn.
Hắn vận công, cảm nhận từng luồng linh khí từ đan điền chảy xuống cánh tay, vào đao, rồi tỏa ra xung quanh như một tấm lưới vô hình.
Đây là kỹ năng hắn mới học được sau trận chiến với Giao Yêu – mở rộng cảm nhận linh khí ra xung quanh, phát hiện yêu khí từ xa.
Không phải pháp thuật gì cao siêu, chỉ là luyện tập đến mức thuần thục, khiến linh khí trở thành một phần của giác quan.
Hắn cảm nhận được chúng từ xa.
Những Hầu Yêu nhỏ, Luyện Khí tầng một, tầng hai, lảng vảng trong bụi rậm ven đường.
Chúng chưa dám tấn công, chỉ đang dò xét, chờ đợi.
Đàn Đại Yêu phía sau đang tới, nhưng bọn nhỏ này vốn đói khát từ lâu, không chờ nổi.
A Lục không đợi chúng ra tay.
Hắn lao vào bụi rậm.
Một Hầu Yêu hình sói đang núp dưới bụi cây, mắt xanh lè nhìn về phía đoàn người.
A Lục từ trên cao lao xuống, Liệt Dương đao chém một đường ngang.
Đầu yêu sói lìa khỏi cổ trước khi nó kịp kêu lên.
Hai Hầu Yêu khác ở gần đó nghe tiếng động, quay đầu.
A Lục đã ở trước mặt chúng.
Đao vung, một nhát chém đôi con thứ nhất.
Con thứ hai kịp lao tới, móng vuốt cào vào vai hắn.
Hộ Thân Phù sáng lên, đỡ trọn đòn.
A Lục đâm ngược, đao xuyên qua ngực nó.
Ba con, ba nhát đao.
Chưa đầy mười hơi thở.
Hắn nhặt yêu đan, nhét vào túi.
Tấm bia sáng lên nhè nhẹ:
« Diệt yêu sói (3 con)
Công đức +15 »
A Lục không dừng.
Hắn tiếp tục lùng sục dọc hai bên đường, từng bụi cây, từng khe đá, từng hang nhỏ ven đồi.
Mỗi lần phát hiện yêu khí, hắn lại lao tới, chém giết không chút do dự.
Đám yêu nhỏ vốn tưởng dễ dàng kiếm mồi, giờ mới biết có kẻ đang canh chừng.
Chúng bỏ chạy tán loạn, nhưng A Lục không đuổi theo.
Hắn chỉ cần dọn sạch những con dám đến gần, đủ để đoàn người an toàn.
Buổi chiều, đoàn người dừng chân nghỉ ngơi bên một con suối nhỏ.
A Lục trở về, trên người dính đầy máu yêu.
Dân chúng thấy hắn, ai nấy đều lùi lại, mắt đầy sợ hãi.
Nhưng khi nhìn kỹ, họ thấy đó không phải máu người.
Ông lão bán nước từ làng chài – nay cũng đi theo đoàn – bước tới, mạnh dạn hỏi thăm:
"Sai Đầu.
ngài vừa đi đánh yêu à?"
A Lục gật đầu:
"Mấy con nhỏ, không đáng kể.
"Ông lão nhìn những vết máu trên đao hắn, rồi nhìn về phía con đường vừa đi qua, nơi bóng tối đang dần buông xuống:
phía sau.
có nhiều yêu lắm sao?"
A Lục nhìn ông ta, giọng bình thản:
"Có.
Nhưng đừng lo.
có người của nha môn ở đây.
"“Các vị hương thân có thể an tâm lên đường”
Ông lão nhìn hắn hồi lâu, rồi gật đầu, quay về chỗ nghỉ.
Nhưng câu nói của A Lục đã lan ra trong đám đông.
Người ta thì thầm với nhau:
"Sai Đầu nói phía sau có yêu.
.."
"Cậu ấy vừa đi giết chúng đấy.
"Trên người toàn máu yêu.
"May quá có cậu ấy.
"Từ sợ hãi, ánh mắt họ dần chuyển thành kính nể.
Đêm đó, đoàn người dựng trại ven đường.
A Lục không ngủ.
Hắn ngồi trên một tảng đá cao, mắt nhìn về phía bắc, linh khí mở rộng tối đa.
Xung quanh trại, hắn đã đặt mười lá Hộ Thân Phù thành một vòng tròn – một thứ trận pháp đơn giản hắn học được từ sách của ông lão Trần Cương.
Không mạnh, nhưng đủ để cảnh báo nếu có yêu đến gần.
Khuya, Hắc Hổ và Thiết Ưng đến.
Cả hai mang theo khoảng hai mươi tay chân, người nào cũng cầm đao kiếm, mặt mày căng thẳng.
Hắc Hổ bước tới, cúi đầu:
"Sai Đầu, chúng tôi mang người đến giúp.
"A Lục nhìn họ.
Hai mươi người, đa số là Luyện Khí tầng một, tầng hai.
Yếu, nhưng đông.
"Biết đánh yêu không?"
Hắc Hổ gãi đầu, lúng túng:
"Dạ.
đánh thì có đánh qua, nhưng toàn đánh mấy con tiểu yêu"A Lục gật đầu, hắn cũng không kỳ vọng gì nhiều:
"Được.
Các ngươi không cần lo lắng vấn đề đó, giúp đỡ trong khả năng là được.
Chỉ cần canh chừng xung quanh, phát hiện tiểu yêu giết được thì giế.
t không được thì báo cho ta.
Còn nếu gặp nguy hiểm, cứ chạy, đừng cố.
"Hắc Hổ Bang và Thiết Ưng Bang quần chúng nhìn nhau, rồi cùng gật đầu.
A Lục phân công:
Hắc Hổ mang người canh phía đông, Thiết Ưng canh phía tây, còn hắn tự canh phía bắc – hướng yêu quân sắp tới.
Đêm đó, không có Hầu Yêu nào dám lại gần.
Ba ngày tiếp theo, đoàn người tiếp tục di chuyển.
A Lục vẫn đi cuối đoàn, vẫn lùng sục hai bên đường, vẫn chém giết từng Hầu Yêu nhỏ dám đến gần.
Mỗi ngày, hắn giết từ năm đến mười con, công đức tích lũy dần.
Nhưng điều quan trọng hơn, dân chúng bắt đầu nhìn hắn bằng ánh mắt khác.
Không còn sợ hãi, không còn dè chừng.
Họ nhìn hắn như người bảo vệ, như chỗ dựa.
Một bà lão mang cho hắn bát cháo nóng, nói:
"Sai Đầu, ăn đi.
Ngài thức cả đêm, phải giữ sức.
"Một đứa bé chạy tới, đưa cho hắn một bông hoa dại:
"Cháu tặng thúc!
Thúc thúc đánh yêu giỏi quá!
"A Lục nhận bông hoa, không biết nên làm gì.
Hắn nhét vào túi áo, gật đầu cảm ơn.
Lũ trẻ cười rồi chạy đi.
Hắc Hổ đứng bên cạnh, thấy cảnh đó, lẩm bẩm:
có vẻ ngài rất được yêu quý.
"A Lục không đáp.
Hắn nhìn về phía bắc.
Yêu khí vẫn còn xa, nhưng mỗi ngày một gần hơn.
Buổi tối ngày thứ tư, một con Đại Yêu xuất hiện.
Luyện Khí tầng bốn.
Thân hình tráng kiện, lông đen, mắt đỏ, lao thẳng về phía đoàn người từ phía tây – nơi Thiết Ưng Bang đang canh.
Thiết Ưng và đàn em thấy nó, mặt cắt không còn giọt máu.
Họ chưa từng đối đầu với đại yêu mạnh như vậy.
Hầu yêu gầm lên, lao tới.
Một tên đàn em vội vung đao chém, nhưng bị nó hất văng, đập vào gốc cây, máu me đầy người.
Thiết Ưng rút song kiếm, định xông lên, nhưng tay run run đã bán đứng nàng.
Đúng lúc đó
Một bóng người từ trên cao lao xuống.
Liệt Dương đao rực sáng trong bóng tối, chém thẳng vào cổ Hầu Yêu.
Nó kịp né, nhưng không kịp hoàn toàn, một mảng thịt trên vai bị cắt đứt, máu đen bắn ra.
Hầu Yêu quay lại, định phản kích.
Nhưng đao thứ hai đã tới.
A Lục không cho nó cơ hội.
Hắn xoay người, đao chém liên tiếp, mỗi nhát đều nhắm vào chỗ hiểm.
Hầu Yêu vừa gầm vừa lùi, nhưng A Lục không buông.
Phập
Liệt Dương đao cắm sâu vào ngực nó.
Ngay cả một câu hét lên tuyệt vọng cũng không kịp, Hầu Yêu ngã xuống, đất đá ngừng rung chuyển.
A Lục đứng đó, thở hổn hển, máu yêu đen kịt bắn đầy người.
Hắn quay lại nhìn Thiết Ưng và đàn em, giọng lạnh nhưng mang phần tán thưởng:
"Làm tốt lắm"Thiết Ưng gật đầu, mặt vẫn tái xanh
Không đợi nàng hồi thần, A Lục đã lau đao, quay về vị trí của mình.
Phía sau, Thiết Ưng nhìn theo hắn, mắt không rời.
Nàng thì thầm với Hắc Hổ đang chạy tới:
"Hắn.
mạnh vậy sao?"
Hắc Hổ nhìn A Lục đang khuất dần trong bóng tối, gật đầu:
"Mạnh hơn chúng ta nghĩ nhiều.
"Sáng hôm sau, dân chúng thức dậy, không biết gì về trận chiến đêm qua.
Họ chỉ thấy đám người Hắc Hổ Bang và Thiết Ưng Bang hôm nay khác hẳn mọi khi – không còn vẻ ngang tàng, mà nhìn A Lục với ánh mắt càng kính sợ và cẩn thận chớ chọc hung nộ.
Đoàn người lại lên đường.
A Lục vẫn đi cuối, vẫn lùng sục, vẫn chém giết.
Nhưng hôm nay, hắn có thêm mười mấy người đi theo – đàn em của Hắc Hổ và Thiết Ưng.
Họ không dám đánh Đại Yêu, nhưng có thể phát hiện dấu vết, cảnh báo từ xa, và xử lý những Hầu Yêu nhỏ nhất.
Đám sai nha trong huyện cũng được A Lục phân công đi cùng dân chúng, giúp đỡ những người già yếu, trông chừng trẻ nhỏ.
Họ làm việc không ngừng nghỉ, từ sáng đến tối, không một lời kêu ca.
Một người đàn ông trong đoàn nói với con trai:
"Thấy chưa?
Đó là Sai Đầu của huyện ta.
Còn đám sai nha kia, cũng không phải hạng tầm thường đâu.
"Đứa bé nhìn A Lục đang đứng trên mỏm đá cao, bóng lưng đổ dài dưới ánh hoàng hôn, mắt sáng lên:
"Con lớn lên cũng muốn làm sai đầu như huynh ấy!
"A Lục không nghe thấy.
Hắn chỉ đứng đó, nhìn về phía bắc, nơi yêu khí ngày một gần.
Hắn rút tấm bia trong ngực ra:
« Công đức hiện hữu:
1.
350 »
« Mảnh vỡ:
6/7 »
Tự nhủ nếu có đủ mảnh vỡ, có lẽ hắn sẽ mạnh hơn, không phải chật vật như vậy.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập