Sáng hôm sau, A Lục có mặt tại công đường từ sớm.
Lưu Chính đã ngồi đó, trước mặt là một xấp giấy dày.
Ông ta ngẩng lên nhìn hắn, gật đầu:
"Ngồi.
"A Lục ngồi xuống.
Lưu Chính đẩy xấp giấy về phía hắn:
"Đây là kế hoạch sơ tán.
Xem đi.
"A Lục cầm lên, đọc lướt qua.
Kế hoạch rất chi tiết:
điểm tập trung, đường đi, phân công nhân lực, dự trù lương thực.
Nhưng có một điểm khiến hắn ngạc nhiên.
"Thưa Chủ bạ, trong kế hoạch không hề nhắc đến Yêu Quân?"
Lưu Chính cười nhạt:
"Đúng.
Không nhắc.
"A Lục nhíu mày
Lưu Chính hiểu thắc mắc của hắn, bình tĩnh nói:
"Nhắc để làm gì?
Để họ hoảng loạn, chen lấn, giẫm đạp lên nhau mà chết?
Để họ ở lại, ôm con chờ chết vì không muốn rời bỏ nhà cửa?
Hay để họ tụ tập lại, đòi hỏi, phản đối, làm mất thời gian quý báu?"
A Lục im lặng, hắn nhìn ông ta bằng ánh mắt kính nể.
Lưu Chính đứng dậy, bước tới bên cửa sổ:
"Ngươi nghĩ dân chúng sẽ làm gì nếu biết một con Yêu Quân Trúc Cơ trung kỳ đang tiến về huyện này?
Họ sẽ bình tĩnh thu xếp hành lý, xếp hàng ngay ngắn lên đường sao?"
Ông ta quay lại, nhìn hắn:
"Không.
Họ sẽ hoảng loạn.
Kẻ cướp bóc, kẻ tranh giành, kẻ bỏ lại cha mẹ già, kẻ ôm con chạy trốn.
Trong cơn hoảng loạn, số người chết vì giẫm đạp còn nhiều hơn bị yêu ăn thịt.
"A Lục hiểu.
Hắn đã chứng kiến cảnh đó ở làng chài, khi Giao Yêu xuất hiện.
Dân làng chạy tán loạn, khóc la, bỏ lại tất cả.
May mà có hắn đứng ra chặn yêu, câu giờ cho họ chạy.
Lưu Chính tiếp:
"Cho nên, chúng ta không nói sự thật.
Chúng ta nói điều họ muốn nghe.
"Ông ta chỉ vào xấp giấy:
"Phía nam huyện, vùng đồi núi, có kho lương thực dự trữ.
Chúng ta thông báo:
triều đình mở kho phát gạo miễn phí cho dân nghèo.
Mỗi gia đình đến đó sẽ được nhận gạo theo số nhân khẩu.
Gia đình càng đông người, càng được nhiều gạo.
"A Lục ngẩn người.
Rồi hắn hiểu ra sự tinh tế trong kế hoạch này.
Lợi ích.
Chỉ có lợi ích mới đả động lòng người.
Tin xấu chỉ khiến họ sợ hãi, nhưng tin tốt – dù là giả – sẽ khiến họ tự nguyện làm theo.
Hơn nữa, khuyến khích gia đình đông người sẽ khiến họ không dám bỏ lại người già, trẻ nhỏ.
Càng đông người, càng được nhiều gạo – họ sẽ mang theo cả nhà.
A Lục gật đầu, ánh mắt bừng tỉnh đại ngộ:
"Hạ quan hiểu rồi, đa tạ chủ bạ dạy dỗ.
"Lưu Chính nhìn hắn:
"Chưa hết.
Chợ đen cũng cần được thông báo.
Bang phái ở đó có ảnh hưởng lớn đến dân chúng.
Nếu chúng chịu giúp tuyên truyền, dân sẽ tin hơn.
"A Lục đứng dậy, cúi đầu, thái độ cung kính:
"Hạ quan sẽ đi ngay.
"Một giờ sau, A Lục có mặt ở chợ đen.
Hắn cho người gọi Hắc Hổ và Thiết Ưng đến gặp tại quán trà quen.
Hai người vừa đến, cả hai mặt đầy nghi hoặc – Sai Đầu ít khi gọi cả hai cùng lúc.
A Lục vừa nhìn thấy họ, đã nở nụ cười:
“Hắc Hổ Huynh, Thiết Ưng Tỷ Tỷ”
Hắc Hổ chắp tay, hơi thu liễm lại cúi đầu
“Tại Hạ hữu lễ, chào Lục Sai Đầu”
Thiết Ưng thì hừ nhẹ, nàng ngồi xuống một bên, khuôn mặt có phần khó coi:
“Bớt tỏ ra thân quen, vừa thấy mặt ngươi đã biết không có chuyện tốt”
A Lục cười”"Nếu hai người đều bận rộn, vậy ta xin phép nói thẳng, ta tới đây là có việc cần các ngươi giúp.
"Hắc Hổ ngẩng đầu.
Hắc Hổ hỏi:
"Sai Đầu có việc gì, xin cứ sai bảo, ta nhất định nghĩa bất dung thứ"A Lục gật đầu:
“Đa tạ Hắc Hổ Huynh”
Hắn nhìn sang Thiết Ưng
Nàng “Hừ” lạnh một tiếng, A Lục nhún vai, chậm rãi lên tiếng"Chuyện là thế này.
Huyện nha sắp mở kho phát gạo ở vùng đồi phía nam.
Ta cần các ngươi tuyên truyền cho dân chúng trong chợ, và cả những vùng lân cận.
Càng nhiều người biết, càng tốt.
"Hắc Hổ ngạc nhiên:
"Phát gạo?
Sao lại phát ở vùng đồi?
Xa thế?"
A Lục nghe hắn phản bác, mắt vốn cười thành trăng khuyết bỗng lạnh xuống:
"Có vấn đề gì không?"
Hắc Hổ vội lắc đầu, gãi đầu nói:
"Không!
Không có vấn đề gì!
Tiểu nhân chỉ hỏi chơi vậy thôi.
"Thiết Ưng im lặng từ nãy đến giờ, bỗng lên tiếng:
"Chỉ thế?
Ngươi không yêu cầu bọn ta làm gì khác?"
A Lục quay sang nhìn nàng.
“Ngươi còn muốn làm gì khác?
Thiết Ưng vốn còn tưởng mình khá cứng cỏi nhưng ánh mắt hắn vẫn khiến nàng sực lại, ánh mắt hắn so với lần trước gặp mặt, có vẻ càng thêm khát máu.
Thiết Ưng hít một hơi.
Nàng khó khăn mở lời:
“Không”
Hắc Hổ ngồi bên cạnh mặt cũng biến sắc.
A Lục nói tiếp, giọng trầm:
"Nếu các ngươi đều không ý kiến.
Vậy cứ như ta nói mà làm, sớm nhất trong hôm nay, Hiểu không?"
Hắn đảo mắt qua lại giữa hai người
Cả hai đồng thời gật đầu.
A Lục nhìn họ, mắt sắc như dao:
"Nếu các ngươi làm tốt, vị trí ở nơi đây của các ngươi đều sẽ không ai lau chuyển được.
Nhưng nếu các ngươi làm hỏng.
.."
Hắn không nói hết, nhưng ánh mắt nói lên tất cả.
“ Ta tin chúng ta đều là người thông minh, một số đạo lý chắc hẳn đều sẽ hiểu”
Hắc Hổ và Thiết Ưng cúi đầu không nói:
“.
Ba ngày sau, cả huyện Thanh Thạch xôn xao vì tin phát gạo.
Từ các thôn làng, từ chợ búa, từ những xó xỉnh nghèo khổ, người dân ùn ùn kéo về phía nam.
Họ mang theo già trẻ, lớn bé, gánh gồng đồ đạc, hớn hở như đi trẩy hội.
Trên đường, người ta còn bảo nhau:
"Nghe nói nhà càng đông người càng được nhiều gạo.
Nhà tôi năm miệng ăn, chắc được cả bao to."
"Nhà tôi có ông bà già nữa, bảy miệng, chắc sướng rồi."
"Mau lên, kẻo hết!
"Không ai biết rằng, phía sau họ, một cơn đại họa đang ập tới.
A Lục đứng trên một ngọn đồi cao, nhìn dòng người lũ lượt kéo về phía nam.
Hắn thấy những đứa trẻ cười đùa trên đường, những ông già lom khom chống gậy, những người đàn bà gánh trên vai đồ đạc lỉnh kỉnh.
Họ không biết.
Họ tưởng mình đi nhận lộc.
Nhưng thực ra, họ đang chạy trốn tử thần.
A Lục lạnh lùng chứng kiến tất cả.
Trong lòng, hắn thầm bội phục tài năng của Lưu Chính.
Ông ta là một người có bản lĩnh chính trị, biết cách đánh giá tình hình, thấu hiểu nhân tâm, biết làm sao để đạt được kết quả.
Đôi khi, sự thật không phải thứ tốt nhất để nói ra.
Chỉ có lợi ích mới lay chuyển được lòng người.
Đến chiều, hầu hết dân chúng trong huyện đã lên đường.
Những ngôi làng trở nên vắng lặng, chỉ còn vài túp lều xiêu vẹo, vài con chó ốm nằm trước cửa, sủa vu vơ.
A Lục trở về huyện nha.
Trong sân, Lưu Chính đang đứng đó, nhìn về phía bắc.
Ông ta không nói gì, chỉ đứng im.
A Lục bước tới, đứng cạnh ông.
Hai người đứng đó, dưới bầu trời chiều tà, nhìn về phía chân trời nơi bóng tối đang tràn tới.
Một lúc sau, Lưu Chính lên tiếng:
"Dân chúng đi hết chưa?"
"Thưa Chủ bạ, hầu hết đã lên đường.
Chỉ còn vài người già không chịu đi, nhưng đã có người khuyên nhủ.
"Lưu Chính gật đầu:
"Tốt.
"“Chúng ta cũng phải đi thôi”
A Lục nhìn ông ta.
Trong mắt Lưu Chính, không có sợ hãi.
Chỉ có sự lạnh lùng của một người đã tính trước mọi đường.
Hắn cúi đầu:
"Vâng.
"Hai người cùng lên đường, tiến về phía nam, nơi dân chúng đã đi trước.
Phía sau, huyện Thanh Thạch vắng lặng dưới hoàng hôn, những mái nhà đổ nát, những con đường đất đỏ, những cánh đồng bỏ hoang.
Và từ phía bắc, bóng tối đang tràn tới, chậm rãi, đều đặn, như một cơn thủy triều không thể ngăn cản.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập