Một tuần sau trận chiến với Giao Yêu, A Lục đã có thể đi lại bình thường.
Vết thương trên người đã khô, chỉ còn những vết sẹo mới nhắc nhở hắn về đêm kinh hoàng ấy.
Hắn đang ngồi trong phòng, luyện đao trong tư thế tĩnh tọa, thì có tiếng gõ cửa gấp gáp.
"Sai Đầu!
Chủ bạ cho gọi gấp!
"A Lục mở mắt, đứng dậy.
Giọng nói của tên sai nha có chút run run, khác hẳn mọi khi.
Hắn đến công đường, thấy Lưu Chính đang đứng bên cửa sổ, mặt nặng như chì.
Trên bàn là một phong thư đỏ – loại công văn khẩn cấp từ trấn trên gửi xuống.
Lãnh Vô Ưu, Hắc Vân và Tiền Đa cũng có mặt.
Cả ba đều im lặng, không khí nặng nề đến mức có thể cắt bằng dao.
"Chủ bạ."
A Lục cúi đầu.
Lưu Chính quay lại, nhìn hắn, rồi nhìn cả đám:
"Các ngươi đọc đi.
"Ông ta đẩy phong thư về phía Lãnh Vô Ưu.
Lãnh Vô Ưu cầm lên, đọc qua, mặt càng lúc càng lạnh.
Đọc xong, hắn đặt thư xuống, im lặng hồi lâu.
Tiền Đa sốt ruột:
"Lãnh công tử, có chuyện gì vậy?"
Lãnh Vô Ưu nhìn hắn, giọng trầm:
"Cách đây năm trăm dặm về phía đông bắc, xuất hiện một con Yêu Quân.
"Cả phòng im phăng phắc.
Yêu Quân.
Đó là cách gọi yêu tu luyện đến Trúc Cơ trung kỳ.
Một con yêu ở cấp độ đó, có thể san bằng cả một thị trấn nhỏ chỉ trong một đêm.
Lãnh Vô Ưu nói tiếp, giọng vẫn lạnh:
"Dưới trướng nó là hai con Yêu Lĩnh Trúc Cơ sơ kỳ.
Và dưới nữa, hàng trăm Luyện Khí yêu thú.
"A Lục cảm thấy lạnh toát sống lưng.
Hàng trăm yêu thú Luyện Khí.
Hai Trúc Cơ sơ kỳ.
Một Trúc Cơ trung kỳ.
Đây không còn là một mối họa nữa.
Đây là một cuộc xâm lăng.
Lưu Chính lên tiếng, giọng khàn đặc:
"Tin báo từ trấn trên.
Chúng đang di chuyển về phía tây nam.
Nếu cứ theo hướng này, chúng sẽ đi qua huyện ta.
"Im lặng bao trùm.
Một lúc sau, Lãnh Vô Ưu đứng dậy.
Hắn nhìn Lưu Chính, rồi nhìn A Lục:
"Chúng ta phải đi.
"A Lục ngẩng lên.
Hắn hiểu.
Lãnh Vô Ưu là Trúc Cơ sơ kỳ.
Hắn mạnh, rất mạnh.
Nhưng đối đầu với một Trúc Cơ trung kỳ, lại thêm hai Trúc Cơ sơ kỳ và hàng trăm Luyện Khí, hắn không có cơ hội.
Ở lại, chỉ có chết.
Lưu Chính gật đầu:
"Ta hiểu.
Các ngươi đi đi.
"Lãnh Vô Ưu nhìn ông ta, mắt thoáng qua một tia gì đó – có thể là áy náy, có thể là thông cảm, cuối cùng lựa chọn không nói gì.
Lưu Chính cúi đầu:
"Các vị công tử.
Các ngươi là khách, không phải người của huyện này.
Ở lại hay đi, là quyền của các ngươi.
"Lãnh Vô Ưu im lặng một lát, rồi cúi đầu:
"Đa tạ Chủ bạ đã chiếu cố trong thời gian qua.
"Hắn quay sang A Lục, nhìn hắn hồi lâu:
"Ngươi.
cũng nên đi.
"A Lục sững người.
Lãnh Vô Ưu nói tiếp, giọng bình thản nhưng có một tia gì đó khác:
"Ngươi có thực lực Luyện Khí tầng năm, lại có đao pháp không tồi.
Nếu chịu về kinh, ta có thể tiến cử ngươi vào Lãnh gia.
Sống chết thế nào cũng tốt hơn ở lại đây chờ chết.
"A Lục im lặng.
Trong đầu hắn, hàng ngàn ý nghĩ xoay chuyển.
Về kinh.
Sống an toàn.
Có chỗ dựa.
Có cơ hội tu luyện cao hơn.
Đó là lựa chọn sáng suốt.
Nhưng.
Hắn nhìn Lưu Chính.
Ông ta vẫn đứng bên cửa sổ, lưng thẳng, mặt không cảm xúc.
Một mình.
Giữa cơn đại họa sắp ập đến.
Hắn nhớ lại những ngày đầu, khi hắn còn là thằng sai dịch hạng chín, bị Lý Trường ức hiếp, bị dân làng ném đá.
Chính Lưu Chính đã cho hắn cơ hội, tin tưởng hắn, để hắn đứng ở vị trí này.
Hắn nhớ lại làng chài, những con người từng ghét hắn, giờ đây nhìn hắn như ân nhân.
Hắn nhớ lại nụ cười của lũ trẻ khi nhận gạo, ánh mắt biết ơn của những ngư dân già.
Hắn có thể bỏ tất cả, về kinh, sống an toàn.
A Lục cúi đầu, giọng trầm:
"Đa tạ Lãnh công tử hảo ý.
Nhưng hạ quan.
xin ở lại.
"Lãnh Vô Ưu nhìn hắn, mắt hơi nheo lại:
"Ngươi biết ở lại có nghĩa là gì không?"
A Lục gật đầu:
"Hạ quan biết."
"Vậy sao ngươi vẫn ở lại?"
A Lục im lặng một lát, rồi ngẩng lên, nhìn thẳng vào mắt Lãnh Vô Ưu:
"Thưa công tử, hạ quan là sinh ra nơi này.
Dân trong huyện, là những người thân của hạ quan.
Nếu hạ quan bỏ chạy, xuống dưới suối vàng hạ quan không còn mặt mũi nào nhìn ai nữa.
"Lãnh Vô Ưu nhìn hắn hồi lâu.
Rồi hắn cười nhạt – một nụ cười lạ, nhưng không phải khinh thường:
thú vị đấy.
"Hắn quay đi, bước ra cửa.
Đến ngưỡng cửa, hắn dừng lại, không ngoái đầu:
"Nếu sống sót, đến kinh thành tìm ta.
"Rồi hắn bước đi.
Hắc Vân và Tiền Đa nhìn A Lục, cũng không nói gì, chỉ cúi đầu chào rồi đi theo.
Một lát sau, tiếng vó ngựa vang lên ngoài cổng, rồi xa dần, xa dần, cho đến khi im hẳn.
Trong phòng, chỉ còn Lưu Chính và A Lục.
Lưu Chính vẫn đứng bên cửa sổ.
Ông ta không quay lại, chỉ nói, giọng khàn:
"Sao không đi?"
A Lục cúi đầu:
"Thưa Chủ bạ, hạ quan.
.."
"Ngươi dại lắm."
Lưu Chính ngắt lời.
"Cơ hội sống trước mắt, không nắm lấy, lại ở lại chờ chết.
Lưu Chính quay lại, nhìn hắn.
Mắt ông ta vẫn lạnh, nhưng có một tia gì đó – có thể là.
ấm áp?"
Nhưng ta thích cái tính cách đó của ngươi.
"“Dại dột, cố chấp quan trọng nhất là luôn sẵn sàng gánh vác trách nhiệm, điều hiếm có khó tìm trong thời đại này”
Ông ta bước tới bàn, ngồi xuống, cầm chén trà lên:
"Ngồi xuống.
Uống trà.
"A Lục ngồi xuống.
Lưu Chính rót cho hắn một chén, rồi tự rót cho mình.
Ông ta nhấp một ngụm, rồi nói, giọng chậm rãi:
"Làm người, có thể mạo hiểm.
Nhưng mạo hiểm không có nghĩa là đi chết.
Ngươi hiểu không?"
A Lục gật đầu.
"Quân tử là biết tiến biết lùi.
Hôm nay lùi, không có nghĩa là hèn.
Mà để còn núi xanh, lo gì không có củi đốt.
"Ông ta nhìn hắn:
"Lãnh Vô Ưu đi, là đúng.
Hắn là khách, không có nghĩa vụ ở lại chịu chết cùng huyện này.
Ngươi ở lại, cũng là đúng, vì đó là điều ngươi cho là đúng"Ông ta đặt chén trà xuống:
"Nhưng đúng không có nghĩa là sống.
Ngươi hiểu chứ?"
A Lục im lặng.
Lưu Chính đứng dậy, bước tới bên cửa sổ lần nữa:
"Ba ngày nữa, Yêu Quân sẽ đến.
Chuẩn bị đi.
Ta sẽ cho người thông báo dân chúng sơ tán lên núi.
Còn ngươi.
"Ông ta quay lại, nhìn hắn:
"Ngươi muốn làm gì thì làm.
Ta không cản.
"A Lục đứng dậy, cúi đầu:
"Hạ quan xin cáo lui.
"Ra khỏi phòng, hắn đứng giữa sân, nhìn lên bầu trời đầy sao.
Đêm nay trời trong, gió nhẹ.
Không ai nghĩ rằng ba ngày nữa, đại họa sẽ ập đến.
Trong tay, tấm bia vẫn ấm.
Sáu mảnh vỡ.
1.
080 công đức.
Chưa đủ.
Nhưng cũng chẳng còn thời gian để tìm mảnh cuối cùng.
A Lục siết chặt Liệt Dương đao, bước vào màn đêm.
Phía trước, hắn không biết có gì.
Nhưng hắn biết, hắn sẽ không chạy.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập