Chương 22: Dưỡng Thương

A Lục trở về huyện nha sau ba ngày nằm ở làng chài, nhờ dân làng chăm sóc.

Người dân làng, những con người từng ném đá, chửi rủa hắn, giờ đây nhìn hắn bằng ánh mắt khác.

Họ biết, đêm hôm đó, chính hắn đã đứng ra chắn yêu, câu giờ cho họ chạy thoát.

Ông lão bán nước đã ôm hắn khóc như mưa khi tiễn hắn lên xe về huyện.

"Ân nhân.

ân nhân nhất định phải sống lâu.

nhất định phải khỏe mạnh.

"A Lục chỉ gật đầu, không nói gì.

Về đến nha môn, hắn được đưa thẳng về phòng, nằm trên giường, toàn thân quấn băng trắng toát.

Xương sườn gãy hai cái, tay trái bong gân, lưng bầm tím, vai rách một mảng thịt – đó là phần thưởng sau trận chiến với Giao Yêu.

Lưu Chính đến thăm một lần.

Ông ta đứng ở cửa, nhìn hắn hồi lâu, ánh mắt ông ta vẫn lạnh, rồi nói:

"Sống được là tốt.

Nghỉ ngơi đi.

"Rồi ông ta bỏ đi, không nói thêm lời nào.

A Lục nằm đó, nhìn lên trần nhà.

Tay phải hắn vẫn còn cầm Liệt Dương đao – thanh đao đã nứt toác, gần như không thể dùng được nữa.

Một thanh đao đã theo hắn bao nhiêu trận chiến.

Từ yêu đói, yêu hồ, Hải Yêu, Hầu Yêu, cho đến Giao Yêu.

Nó đã cứu hắn vô số lần.

Giờ nó đã hỏng.

A Lục thở dài, đặt thanh đao sang một bên.

Rút tấm bia trong ngực ra, nhìn vào Công Đức Thương Thành.

« Liệt Dương đao (phàm binh thượng phẩm)

20 công đức.

Đã hỏng.

Có thể sửa chữa?

Hắn nhấn vào dòng chữ.

Một dòng mới hiện ra:

« Sửa chữa Liệt Dương đao:

15 công đức.

Có nâng cấp lên Linh binh hạ phẩm?

Giá:

200 công đức.

“Linh binh, chẳng lẽ là cấp bậc của binh khí”

A Lục suy nghĩ.

200 công đức không phải nhỏ, nhưng nếu có Linh binh, thực lực của hắn sẽ tăng lên đáng kể.

Hắn chọn nâng cấp.

« Xác nhận nâng cấp Liệt Dương đao lên Linh binh hạ phẩm?

Chi phí:

200 công đức.

« Xác nhận.

Một luồng sáng vàng từ tấm bia tỏa ra, bao phủ lấy thanh Liệt Dương đao.

Những vết nứt trên thân đao từ từ hàn gắn, lưỡi đao sáng bóng hơn, trên mặt đao hiện ra những đường vân đỏ sẫm như máu, tỏa ra một luồng linh khí nhàn nhạt.

« Nâng cấp hoàn tất.

Liệt Dương đao (Linh binh hạ phẩm)

Uy lực tăng 50%.

Có thể hấp thu linh khí của người dùng để tăng sát thương.

A Lục cầm thanh đao lên.

Nó nhẹ hơn trước, nhưng chắc chắn hơn.

Linh khí trong người hắn tự động truyền vào đao, khiến lưỡi đao ấm dần.

Hắn hài lòng gật đầu.

200 công đức xứng đáng.

Còn 1.

080 công đức.

Và sáu mảnh vỡ.

Hắn cất tấm bia, nhắm mắt nghỉ ngơi.

Hai ngày sau, A Lục đã có thể ngồi dậy, đi lại quanh phòng.

Vết thương vẫn còn đau, nhất là mỗi khi cử động mạnh, nhưng so với mấy hôm trước đã đỡ nhiều.

Hắn đang ngồi trên giường, xem xét lại thanh Liệt Dương đao mới, thì cửa phòng bật mở.

"Alo!

A Lục!

Tiểu A Lục!

Ngươi còn sống không?"

Giọng Lãnh Vô Song vang lên

A Lục giật mình, suýt đánh rơi đao.

Hắn vội cất đao vào vỏ, ngẩng lên nhìn.

Hắn bản năng muốn chạy trốn, vì mỗi khi gặp nàng đều không có chuyện tốt lành.

Nhưng cơ thể bất tiện khiến hắn trở nên chật vật,

Ngay khi hắn định nhảy qua cửa sổ.

Trước cửa chính

Lãnh Vô Song đứng ở cửa, mặt tươi rói, tay cầm một giỏ trái cây.

Sau lưng nàng là một tên sai nha mặt mày méo xệ, như vừa bị ép phải dẫn đường.

"Tiểu.

tiểu thư?"

A Lục lắp bắp.

Lãnh Vô Song bước vào phòng, nhìn quanh một vòng, rồi nhìn hắn từ đầu đến chân.

Mắt nàng dừng lại ở những chỗ băng bó trắng toát.

"Ồ, bị thương nặng thế này cơ à?

Để ta xem nào.

"Nàng bước tới, giơ tay định chạm vào băng trên vai hắn.

A Lục vội né:

"Tiểu thư!

Không được!

Hạ quan.

hạ quan không sao.

"Lãnh Vô Song đôi mắt phượng khẽ cong lên, phụng phịu:

"Sợ gì?

Ta xem thương tích cho ngươi, biết đâu giúp được.

"Nói rồi nàng chẳng chờ hắn đồng ý, tay đã chọc thẳng vào chỗ băng bó trên vai.

A Lục

"á"

lên một tiếng, mặt nhăn nhó.

Đúng chỗ đó là vết thương sâu nhất, còn đang rất đau.

Lãnh Vô Song nhìn bộ dạng thảm hại của hắn, cười khúc khích:

"Đau hả?

Đau mới nhớ, ai bảo hôm đó không cho ta đi chơi.

Giá mà ta đi, ngươi đã thấy cảnh ta oai phong lẫm liệt diệp yên cái chợ đêm đó thế nào rồi.

"A Lục nhắm mắt, cố chịu đựng.

Trong đầu hắn chỉ có một ý nghĩ:

trời ơi, sao nàng ta lại ở đây?

Không phải Lãnh Vô Ưu đã quản chặt nàng sao?

Lãnh Vô Song như đọc được suy nghĩ của hắn:

"Huynh trưởng ta bận xử lý việc với Chủ bạ các ngươi, nên cho ta đi dạo một vòng.

Nhưng chỉ được quanh huyện nha thôi."

Nàng bĩu môi:

"Chán chết.

"Rồi nàng lại chọc tiếp vào chỗ khác trên người hắn:

"Chỗ này đau không?

Chỗ này?

Hay chỗ này?"

A Lục vừa né vừa đau, mặt méo xệch.

Hắn muốn mắng, nhưng không dám.

Muốn đuổi, cũng không dám.

Đành ngậm bồ hòn làm ngọt, cố chịu trận.

Lãnh Vô Song thấy hắn nhăn nhó, càng thích thú:

"Ồ, ngươi nhìn mặt kìa, như khỉ ăn ớt ấy.

Đau lắm hả?

Đau thì kêu đi, ta sẽ nhẹ tay.

"Nói rồi nàng lại chọc.

A Lục rùng mình, suýt nhảy dựng lên.

Đúng lúc đó, một tên sai nha chạy tới cửa:

"Sai Đầu!

Chủ bạ cho gọi!

"A Lục như vớ được phao cứu sinh, vội đứng dậy, cúi đầu chào Lãnh Vô Song:

"Thưa tiểu thư, hạ quan có việc phải đi gặp Chủ bạ.

Xin phép cáo lui.

"Lãnh Vô Song nhìn hắn, mắt hơi nheo lại, nhưng rồi nàng phẩy tay:

"Thôi được, đi đi.

Nhưng nhớ, lát nữa ta lại đến chơi tiếp.

"A Lục mặt cắt không còn giọt máu, vội vã bước ra ngoài, chân thoăn thoắt dù còn đau.

Phía sau, tiếng cười khúc khích của Lãnh Vô Song vọng theo:

"Chạy nhanh thế?

Sợ ta ăn thịt à?"

Vào phòng Lưu Chính, A Lục thở phào nhẹ nhõm.

Lưu Chính đang ngồi sau án thư, thấy hắn, ông ta nhướng mày:

"Mặt mũi như vừa gặp ma thế?"

A Lục lắc đầu, không dám kể.

Lưu Chính cười nhạt, hình như ông ta biết chuyện gì đang xảy ra:

"Ngồi xuống đi.

Có việc cần bàn.

"A Lục ngồi xuống, chú ý lắng nghe.

Lưu Chính đẩy một xấp giấy về phía hắn:

"Đây là báo cáo từ các thôn làng trong hai tuần qua.

Yêu ma hoạt động mạnh hơn trước.

Không chỉ ven biển, mà cả vùng núi phía bắc, phía tây cũng có dấu hiệu bất thường.

"A Lục xem qua.

Quả nhiên, số vụ yêu ma quấy nhiễu tăng gấp đôi so với tháng trước.

Lưu Chính nhìn hắn:

"Ngươi nghĩ sao?"

A Lục suy nghĩ một lát:

"Thưa Chủ bạ, hạ quan nghĩ, có thể Giao Yêu chỉ là khởi đầu.

Nó xuất hiện, kéo theo những yêu ma nhỏ hơn cũng nổi lên.

Hoặc có thể, có một thế lực nào đó đang thúc đẩy chúng.

"Lưu Chính gật đầu:

"Ta cũng nghĩ vậy.

Nhưng hiện tại chưa đủ thông tin.

Ngươi cứ nghỉ ngơi cho khỏe, rồi tính sau.

"A Lục cúi đầu:

"Đa tạ Chủ bạ.

"Hắn đứng dậy định lui ra, thì Lưu Chính gọi lại:

"A Lục."

"Dạ?"

Lưu Chính nhìn hắn, mắt sâu thẳm:

"Lần sau, đừng liều mạng như thế.

Ngươi chết, ta không dễ tìm được người thay thế đâu.

"A Lục ngẩn người, rồi cúi đầu:

"Hạ quan nhớ.

"Ra khỏi phòng, hắn đi về phòng mình, nhưng vừa tới cửa đã thấy Lãnh Vô Song đang đứng đó, tay cầm một cành cây, mặt cười tươi rói.

"A Lục!

Về rồi à?

Vào ngồi chơi tiếp đi!

"A Lục đứng hình mất ba giây.

Rồi hắn quay người, đi thẳng ra ngoài sân, miệng lẩm bẩm:

"Thà ra ngoài chịu rét còn hơn.

"Phía sau, tiếng cười của Lãnh Vô Song vang lên giòn giã:

"Chạy đi đâu?

Tối nay ta còn đến nữa nè!"

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập