Lãnh Vô Ưu đứng trên phi kiếm giữa không trung, áo bào xanh phấp phới trong gió biển.
Hắn nhìn con Giao Long đang gầm thét dưới mặt đất, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh:
"Trúc Cơ sơ kỳ.
Cũng tạm.
"Con Giao Long dường như cảm nhận được uy hiếp từ kẻ vừa xuất hiện.
Ánh mắt nó không còn hướng về A Lục nữa, mà quay sang Lãnh Vô Ưu, đôi mắt đỏ rực đầy sát khí như lâm đại địch.
Nó vung đuôi, một cột nước khổng lồ từ giới mặt biển phun lên trời, nhắm thẳng vào Lãnh Vô Ưu.
Lãnh Vô Ưu không né.
Hắn giơ kiếm lên, dứt khoát chém một đường.
Lập tức
Kiếm khí trắng xóa xé tan cột nước, tiếp tục lao thẳng xuống Giao Long.
Giao Long né, nhưng không kịp hoàn toàn.
Kiếm khí cứa vào vai nó, để lại một vết thương sâu hoắm, máu đen phun ra.
Nó gầm lên giận dữ, lao lên không trung, móng vuốt vung loạn xạ.
Lãnh Vô Ưu hạ thấp độ cao, kiếm trong tay múa lên như rồng bay.
Từng đường kiếm, từng tia kiếm khí bắn ra, liên tục tấn công vào thân hình khổng lồ của Giao Long.
Xoẹt!
Những vết cắt sâu hoắm xuất hiện trên lớp vảy cứng.
Máu đen bắn ra, rơi xuống biển, nhuốm đỏ cả một vùng.
Nhưng Giao Yêu càng bị thương, càng điên cuồng.
Nó lao lên, vồ, cắn, quật đuôi, tấn công liên tục không ngừng.
Lãnh Vô Ưu vẫn bình thản né tránh.
Thân hình hắn lướt đi như một làn khói, những đòn tấn công của Giao Long đều chệch mất.
A Lục nằm dưới đất, cố gắng chống tay đứng dậy.
Hắn nhìn lên trời, nơi hai bóng người và yêu đang giao chiến.
Kiếm quang ngập trời.
Tiếng gầm rung chuyển đất trời.
Không khí như nén lại, nặng nề đến khó thở.
Hắc Vân và Tiền Đa đã đến bên cạnh hắn.
Tiền Đa đỡ hắn dậy, móc từ trong túi ra một viên đan dược:
"Nuốt đi.
"A Lục không cần hỏi nuốt xuống.
Một luồng khí ấm từ đan dược lan tỏa khắp cơ thể, vết thương bớt đau hơn.
Thần dược
Hắn quay sang Tiền Đa:
“ Đa tạ công tử”
Rồi hắn nhìn lên trời, hỏi, giọng khàn đặc:
"Lãnh công tử.
thắng được không?"
Hắc Vân nhìn hắn, mặt vẫn lạnh, nhưng khóe môi khẽ cong, sự tự tin không giấu giếm:
"Ngươi không thấy à?"
A Lục nhìn lại.
Lãnh Vô Ưu vẫn đang chiến đấu, nhưng rõ ràng hắn đang chiếm thượng phong.
Giao Long đầy vết thương, tốc độ chậm dần, trong khi Lãnh Vô Ưu vẫn nhanh nhẹn, vẫn chính xác.
Trên không trung, Lãnh Vô Ưu lùi lại một khoảng, nhìn con Giao Long đang thoi thóp.
Hắn nói, giọng vang vọng:
"Cuộc chơi nên kết thúc.
"Từ trong tay áo, hắn rút ra một tấm bùa màu vàng kim, trên mặt vẽ đầy những phù văn phức tạp.
Hắc Vân nhìn thấy, mắt hơi nheo lại, ngạc nhiên thốt lên:
"Sư phụ cho hắn mượn Thần Kiếm Phù.
"Tiền Đa gật đầu:
"Món đó mà dùng, con yêu này xong đời.
"A Lục nhìn lên trời, mắt không dám chớp.
Lãnh Vô Ưu truyền linh khí vào tấm bùa.
Tấm bùa từ từ bay lên, lớn dần, lớn dần, cho đến khi che phủ cả một vùng trời rộng lớn.
Từ tấm bùa, một luồng uy áp khủng khiếp tỏa xuống.
A Lục cảm thấy như có ai đó đang đè chặt hắn xuống đất.
Đầu gối hắn khuỵu, cả người quỳ rạp xuống cát.
Mồ hôi lạnh toát ra, hơi thở trở nên khó nhọc.
Hắn nhìn sang Hắc Vân và Tiền Đa.
Họ cũng đang quỳ, mặt căng thẳng, linh khí vận chuyển liên tục để chống đỡ uy áp.
"Đây.
là thứ gì?"
A Lục hỏi, giọng đứt quãng.
Hắc Vân đáp, giọng nén lại:
"Pháp bảo.
Thần Kiếm Phù.
Sư phụ chúng ta luyện chế, tặng Lãnh sư huynh phòng thân.
"Tiền Đa nói thêm, mắt vẫn nhìn lên trời:
"Sư phụ chúng ta là Kim Đan kỳ.
Món pháp bảo này, uy lực tương đương một kích toàn lực của Trúc Cơ hậu kỳ.
"A Lục im lặng.
Hắn chỉ biết nhìn lên trời, nhìn tấm bùa khổng lồ đang tỏa sáng.
Kim Đan kỳ.
Một kích toàn lực của Trúc Cơ hậu kỳ.
Hắn không thể tưởng tượng nổi sức mạnh ấy lớn đến mức nào.
Trên không trung, Lãnh Vô Ưu điểm một ngón tay vào tấm bùa.
Tấm bùa rung lên.
Hàng ngàn, hàng vạn thanh kiếm bằng chân khí từ trong tấm bùa lao ra, che ngợp cả bầu trời.
Chúng to lớn như những cột trụ, sáng rực trong đêm tối, xếp thành một đội hình khổng lồ, nhắm thẳng vào con Giao Long đang đứng dưới mặt đất.
Con Giao Long ngước lên nhìn.
Trong mắt nó, lần đầu tiên xuất hiện sự sợ hãi.
Nó quay người, cố bỏ chạy ra biển.
Nhưng không kịp.
Lãnh Vô Ưu hạ tay.
Hàng ngàn thanh kiếm lao xuống, như một trận mưa ánh sáng, ào ạt đổ lên người con Giao Long.
ẦM ẦM ẦM!
Tiếng nổ liên tiếp vang lên, chấn động cả đất trời.
Cát bụi mù mịt.
Nước biển bắn lên cao hàng chục trượng.
Khi mọi thứ lắng xuống, con Giao Long không còn nữa.
Chỉ còn một vùng biển rộng lớn, nước đỏ ngầu vì máu, và những mảnh vảy vỡ vụn trôi lềnh bềnh trên sóng.
Lãnh Vô Ưu thu tấm bùa lại, cất vào tay áo.
Hắn đáp xuống đất, nhìn về phía A Lục và hai người kia.
Mặt hắn vẫn lạnh, không chút cảm xúc:
"Xong.
"Hắc Vân và Tiền Đa đứng dậy, cúi đầu:
"Lãnh công tử uy vũ.
"A Lục cố gắng đứng dậy, chân vẫn còn run.
Hắn cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt Lãnh Vô Ưu.
“Đạ tạ công tử cứu giúp”
Lãnh Vô Ưu nhìn hắn một thoáng, rồi nói:
"Sống tốt đấy.
Còn đứng được không?"
A Lục gật đầu:
"Dạ.
hạ quan còn đứng được.
"Lãnh Vô Ưu gật đầu, không nói thêm.
Hắn quay người bước đi về phía làng.
Hắc Vân và Tiền Đa đi theo.
Trước khi đi, Hắc Vân quay lại nói với A Lục:
"Nghỉ ngơi đi.
Dân làng không sao.
"A Lục gật đầu, nhìn theo bóng họ khuất dần trong bóng tối.
Hắn đứng đó, giữa bãi cát tan hoang, giữa những thân dừa gãy đổ, giữa vùng biển đỏ ngầu máu yêu.
Trong tay, Liệt Dương đao đã nứt toác, gần như không thể dùng được nữa.
Trong ngực, tấm bia vẫn còn ấm.
Hắn rút ra nhìn:
« Công đức hiện hữu:
1.
280 (đã trừ chi phí mua Hộ Thân Phù)
« Mảnh vỡ:
6/7 »
Hơn một nghìn công đức đã tiêu hao trong trận chiến vừa rồi.
Nhưng hắn còn sống.
Và dân làng còn sống.
A Lục nhìn lên bầu trời, nơi những vì sao đã bắt đầu hiện ra sau lớp mây tan.
Hắn thì thầm, chỉ đủ cho mình nghe:
"Còn một mảnh nữa.
.."
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập