Chương 12: Làm Việc Không Ai Làm

A Lục trở về nha môn khi tuyết đã phủ trắng mái nhà.

Hắn đứng trước phòng Lưu Chính, gõ cửa.

Bên trong vọng ra giọng lạnh nhạt quen thuộc:

"Vào.

"Lưu Chính lúc này đang ngồi sau án thư, tay cầm một cuốn sách, mắt không rời trang giấy.

Ông ta đầu cũng không ngẩng lên, chỉ hỏi:

"Xong rồi?"

"Bẩm Chủ bạ, hạ quan đã diệt Hải Yêu."

A Lục kính cẩn trả lời

Lưu Chính gật đầu, vẫn không ngẩng lên:

"Tốt.

Về nghỉ đi.

"Lời nói ra nhưng A Lục không lui.

Hắn đứng đó, im lặng.

Lưu Chính lúc này mới ngẩng lên, mắt hơi nheo lại:

"Còn chuyện gì?"

A Lục cúi đầu, giọng trầm:

"Thưa Chủ bạ, hạ quan có chuyện muốn thưa."

"Nói."

"Làng chài phía nam sau khi mất Thủy Thần – dù đó là yêu quái – sẽ không thể ra khơi.

Dân chúng ở đó đã quen dựa vào yêu khí của nó để xua đuổi các yêu ma khác.

Giờ nó chết, bọn họ không dám ra biển, thần cả gan đề nghị đại nhân xem xét cử một đội sai nha tới đó, dọn dẹp yêu ma, trả lại yên bình cho dân chúng.

"Lưu Chính nghe xong, ông ta dùng ánh mắt sâu như biển của mình, nhìn hắn lạnh lùng, phải đến một lúc lâu sau mới từ từ đặt sách xuống, nhìn hắn khẽ lên tiếng:

"Ý ngươi là muốn cứu tế bọn họ?"

"Vâng.

"Im lặng.

Lưu Chính cười nhạt, ý cười không chạm tới đáy mặt, hoàn toàn là một nụ cười lạnh:

“A Lục, ngươi biết Huyện nha chúng ta mỗi tháng có bao nhiêu việc cần quản lý, bao nhiêu nơi yêu ma cần xử lý, ngươi giờ đây đề nghị chia bớt đi nhân lực, ngươi không nghĩ là những nơi khác sẽ thiếu hụt nhân lực, dàn trải nhân lực, cuối cùng việc không giải quyết được, tổn thất lại cao lên sao?

A Lục nghe vậy không trả lời.

Hắn nắm chặt bàn tay, hắn biết Lưu Chính nói đúng.

Nhưng trong lòng hắn, lại không thể yên ổn.

Haizz

Lưu Chính thở dài thường thượt, ông ta bình tĩnh đứng dậy, bước tới bên cửa sổ, ngẩng đầu nhìn tuyết rơi:

"Dân chúng khổ sở, nhưng một bàn tay khó che được trời, chúng ta không phải thánh nhân, càng không phải chính nhân quân tử, chúng ta chỉ là những kẻ cố gắng sống sót trong thế gian tàn khốc này một thành viên"A Lục im lặng.

"A Lục."

Lưu Chính tự trả lời.."

ngươi vẫn muốn cứu họ?

Kể cả việc đó gây nguy hiểm cho tính mạng của ngươi"A Lục ngẩng lên, nhìn thẳng vào lưng Lưu Chính, trong mắt ánh lên sự do dự:

"Thưa Chủ bạ…….

Hạ quan …….

vẫn sẽ làm vậy!

"Lưu Chính quay lại, mắt ánh lên vẻ thích thú:

"Ồ?

Ngươi nghĩ kỹ?"

A Lục cúi đầu:

"Hạ quan không nghĩ được nhiều như vậy.

"Lưu Chính cười, lần này là nụ cười thật sự – dù vẫn lạnh:

"Ngươi tâm ý đã quyết, ta cũng không ngăn cản được.

"Ông ta trở lại bàn, ngồi xuống, tay cầm bút:

"Vậy đi, ta không hứa sẽ điều được người tới giúp đỡ ngươi, ngươi vẫn là tự mình đến trấn thủ, ngươi không có ý kiến gì chứ?"

A Lục mừng thầm trong bụng, nhưng mặt vẫn tỉnh, hắn cũng không hy vọng có thể điều động nhiều người:

"Thưa Chủ bạ, hạ quan đa tạ đại nhân chấp thuận”

Lưu Chính ngẩng lên, ánh mắt có chút đắn đo:

“Thế này đi, ngươi hãy mang theo ba xe gạo lớn, đây là điều duy nhất ta có thể giúp ngươi"A Lục nhìn hắn hồi lâu.

Rồi hắn ta gật đầu:

“Đa tạ đại nhân thành toàn”"Được.

Nhưng nhớ ghi sổ sách đầy đủ.

Còn việc dọn yêu ma.

.."

Ông ta ngừng lại, cười nhạt:

".

đó là việc không ai giúp được, ngươi vẫn là tự lo liền tốt.

"A Lục cúi đầu:

"Đa tạ Chủ bạ.

"Ra khỏi phòng, hắn thở phào.

Lưu Chính khó tính, nhưng nếu đưa ra lý do hợp lý, ông ta sẽ nghe.

Ba ngày sau, A Lục trở lại làng chài.

Lần này, hắn không đi một mình.

Theo sau hắn là năm tên sai nha, ba xe gạo, và một xe chở đủ loại bùa chú, đan dược, vũ khí.

Dân làng nhìn thấy hắn từ xa, ai nấy đều lùi vào trong nhà, đóng chặt cửa.

Mấy đứa trẻ nhòm qua khe cửa, mắt đầy sợ hãi.

A Lục dừng xe ngay giữa làng, nơi có một khoảng đất trống.

Hắn nhìn quanh, rồi cất giọng:

"Ta là Lục Đầu, nha môn huyện Thanh Thạch.

Mang gạo đến cho các ngươi.

"Im lặng.

Không ai mở cửa.

A Lục không nản.

Hắn vận linh khí, giọng vang xa hơn:

"Ta biết các ngươi ghét ta.

Ta biết các ngươi cho rằng ta phá hỏng cuộc sống của các ngươi.

Nhưng đó là chuyện của các ngươi.

Còn ta, việc của ta là làm những việc cần làm.

"Hắn chỉ vào ba xe gạo:

"Đây là gạo.

Đủ cho cả làng ăn trong một tháng.

Ai đói thì ra lấy.

Không mất tiền, không phải cúng tế ai cả.

"Một lúc sau, một cánh cửa hé mở.

Ông lão bán nước đầu làng thò đầu ra, mắt đầy nghi hoặc, sau lưng còn có mấy đứa trẻ, sớm chỉ còn da bọc xương:

"Ngươi.

ngươi cho thật?"

"Thật."

"Không bắt bọn ta làm gì?"

"Không.

"Ông lão nhìn hắn hồi lâu, rồi quay vào nhà nói gì đó với người bên trong.

Một lúc sau, ông ta bước ra, dẫn theo vài người nữa.

Họ tiến lại gần xe gạo, nhưng vẫn giữ khoảng cách, mắt không rời khỏi A Lục.

A Lục đứng đó, không động đậy.

Hắn chỉ tay vào bao gạo:

"Cứ lấy.

Mỗi nhà một bao.

"Người đàn bà đã mắng chửi hắn hôm trước bước tới, tay run run cầm lấy một bao gạo.

Bà ta nhìn hắn, mắt đỏ hoe:

"Ngươi.

thật sự giúp bọn ta, sau mọi chuyện”

A Lục lắc đầu:

Ha ha, các ngươi dù sao cũng không làm hại được gì ta, không đáng tính tiền"

Bà ta ôm bao gạo, ánh mắt có chút sáng lên.

Hành động của bà ta như một tín hiệu, những người khác bắt đầu bước ra, lần lượt nhận gạo.

Đến chiều, ba xe gạo đã hết.

Trong làng, tiếng khóc vẫn còn, nhưng lần này không phải khóc vì tuyệt vọng.

A Lục đứng đó, nhìn họ.

Rồi hắn quay đi, hắn quyết định dựng một căn lều tạm trong làng.

Những ngày sau đó, A Lục bắt đầu cuộc săn lùng yêu ma quanh làng chài.

Vùng biển này, ngoài Hải Yêu đã chết, còn vô số yêu ma nhỏ hơn.

Yêu thủy quái ẩn mình dưới các rạn đá, ma đói lang thang dọc bờ biển vào ban đêm, những con yêu nhỏ chuyên rình rập trẻ em chơi gần mép nước.

A Lục đi từ sáng đến tối, từ tối đến sáng.

Hắn lùng sục từng bãi đá, từng hang động, từng rặng san hô nhô lên khi thủy triều xuống.

Ngày thứ nhất, hắn diệt ba con thủy quái Luyện Khí tầng một, hai.

Ngày thứ hai, hắn diệt năm con ma đói.

Ngày thứ ba, hắn tìm được hang ổ của một con yêu tu luyện lâu năm, giao tranh suốt nửa đêm, cuối cùng chém nó làm đôi.

Mỗi ngày, hắn trở về làng với thân thể đầy vết thương, nhưng không một lời kêu ca.

Dân làng nhìn hắn với ánh mắt dần thay đổi.

Một buổi tối, khi hắn đang ngồi băng bó vết thương trước cửa một nhà dân, ông lão bán nước bước ra, tay cầm bát cháo nóng.

Ăn đi.

A Lục nhìn bát cháo, rồi nhìn ông lão.

Ta có lương khô.

Lương khô không tốt bằng cháo nóng.

Ăn đi."

Ông lão đặt bát cháo bên cạnh hắn, rồi quay vào nhà, không nói thêm.

A Lục nhìn bát cháo bốc khói nghi ngút.

Hắn cầm lên, ăn từng thìa.

Cháo nóng, ấm bụng.

Và ấm cả lòng.

“Cảm ơn lão”

Ông lão phẩy tay, rời đi.

“.

Hai mươi ngày sau.

A Lục đứng trên mỏm đá cao nhất, nhìn xuống làng chài nhỏ.

Dưới kia, thuyền đã bắt đầu ra khơi trở lại.

Những cánh buồm trắng lác đác trên mặt biển xanh, xa xa là những đàn chim hải âu bay lượn.

Hắn đã dọn sạch yêu ma trong bán kính mười dặm quanh làng.

Không còn thủy quái, không còn ma đói, không còn thứ gì uy hiếp dân lành.

Trong tay hắn, tấm bia sáng lên:

« Diệt thủy quái (9 con)

Công đức +180 »

« Diệt ma đói (15 con)

Công đức +150 »

« Diệt yêu tu luyện (3 con)

Công đức +120 »

« Tổng công đức nhận được:

450 »

« Công đức hiện hữu:

2.

080 »

Hai nghìn công đức.

Đủ để mua rất nhiều thứ.

Nhưng A Lục không vội.

Hắn cất tấm bia, nhìn xuống làng lần nữa.

Dưới kia, có những đứa trẻ đang chạy trên bờ cát, cười đùa.

Có những người phụ nữ đang phơi lưới.

Có những người đàn ông đang kéo thuyền lên bờ sau chuyến đi biển.

Nhưng hắn biết tình hình này chỉ có thể duy trì trong thời gian ngắn, nhưng ít nhất bản thân hắn cảm thấy sức lực bỏ giá rất có giá trị.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập