Cú đạp giáng xuống.
Rầm
Không phải một cú đạp bình thường.
Nó mang theo toàn bộ trọng lượng của một kẻ no đủ, của sự khinh miệt đã lên men thành bản năng, của thứ quyền lực nhỏ nhoi nhất đời người nhưng lại đủ sức nghiền nát một sinh mạng vốn đã chẳng còn giá trị.
Thân thể gầy gò của thiếu niên văng ra như một bao rác.
Trong khoảnh khắc lưng chạm đất, hắn nhận ra một điều kỳ lạ:
cú đạp này quen thuộc đến lạ.
Không phải hắn đã từng chịu đựng nó mà là hắn đã từng thực hiện nó.
Ký ức của kiếp trước chợt ùa về:
một con chó đói dưới gầm cầu, bộ xương sườn hiện rõ dưới lớp da bọc, đôi mắt ướt đẫm van xin trước khi mũi giày của hắn, đã bị hắn đạp xuống không chút thương tiếc.
Và giờ khắc này đây, cú đá đó đã trở ngược lại giáng xuống người hắn, lực đạo ấy, tiếng rên ấy, cảm giác khung xương mềm oặt dưới lòng bàn chân.
Tất cả trùng khớp đến đau lòng.
Giờ đây, ý nghĩ sống sót đang trở nên mong manh hơn bao giờ hết.
Lưng hắn đập xuống nền đất cứng, một mảng da trên vai bong ra, dính vào mảnh sành vỡ.
Cơn đau chưa kịp truyền đến não bộ thì mùi đã tới thứ mùi không phải của riêng bất cứ thứ gì, mà là tổng hòa của cả một vùng trời tử khí.
Mùi rác rưởi ủ lâu ngày, mùi phân người khô dưới nắng, mùi tử khí từ những thân xác đang thối rữa trong xó chợ, mùi đờm máu của kẻ đang hấp hối vương vãi khắp nơi trên mặt đất.
Tất cả hòa quyện thành một thứ hương vị đặc trưng của cõi nhân gian này:
vị của sự sống đang bị đè nén đến tận cùng, nơi nó chỉ còn là hình dạng méo mó của sinh tử.
Thiếu niên gian nan mở mắt.
Ánh sáng lờ mờ từ những ngọn đèn dầu leo lét trong xóm nghèo hắt ra, vẽ nên một bức tranh mà người ở thế giới khác hẳn sẽ nghĩ rằng đó là quang cảnh của địa ngục.
Nhưng thiếu niên đã bắt đầu quen với bầu không khí này, bầu không khí địa ngục đến nỗi hai từ “tàn nhẫn “ đã không đủ để hình dùng.
Bởi ít nhất điều đó còn dựa trên công lý để phân định đúng sai
Còn nơi này…………KHÔNG CÓ
Dọc con hẻm nhỏ, những thân người nằm la liệt.
Không phải họ chọn nằm ở đó họ chỉ đơn giản là không còn đủ sức để đi thêm bước nào nữa.
Có kẻ còn thoi thóp thở, ngực phập phồng yếu ớt như chiếc lều rách trước giông bão.
Có kẻ đã nằm im, miệng há hốc như thể vừa định gọi tên ai đó thì hơi thở đứt đoạn giữa chừng.
Đôi mắt họ vẫn mở, vẫn nhìn lên bầu trời đen kịt có lẽ họ đang tìm kiếm một vị thần nào đó, hoặc hy vọng ai đó sẽ cứu mình, nhưng những vị thần ở thế giới này hình như cũng đã chết từ lâu.
Đúng lúc đó, trong tầm mắt của hắn một đứa trẻ gầy trơ xương đang bò trên mặt đất, mò mẫm tìm thứ gì đó bên cạnh xác người mẹ, người đàn bà chết đã ba hôm, thân thể bắt đầu sưng phồng trong bộ quần áo rách.
Đứa trẻ không khóc.
Nó đã quên cách khóc từ khi nào, có lẽ từ lúc nước trong người cạn kiệt, chỉ còn lại những tiếng nấc khô khốc như tiếng lá khô bị giày xéo.
"Cầu xin.
cầu xin ngài thương xót.
ta đói quá.
"Tiếng thiếu niên vọng ra từ cổ họng khô rát, nhưng không phải của hắn.
Giọng nói ấy thuộc về một kẻ đã mất hết nhân cách, chỉ còn là bản năng sinh tồn thuần túy, một cơ thể đang gào thét đòi năng lượng trước khi lụi tàn.
Hắn ghê tởm âm thanh đó, nhưng cũng nhận ra đó là tiếng nói duy nhất còn có thể cất lên trong hoàn cảnh này tiếng của một sinh vật đang cố níu kéo sự sống bằng những phương cách thô sơ nhất.
Giọng nói the thé từ trên cao vọng xuống, mang theo sự khinh bỉ của kẻ vừa ra đòn:
"Ngươi tưởng ngươi là ai?
Sai dịch hạng chín như ngươi mà cũng dám bước vào nhà lão tử này à?
Lần sau còn dám lảng vảng gần nhà lão tử, lão tử sẽ cho ngươi nằm cạnh đám xác chết kia!
"Phì.
Một bãi nước bọt nhổ xuống, tiếp đó là tiếng mắng chửi vọng ra"Đồ rác rưởi."
"Chết xa chút!
Đồ rác rưởi.
"Rầm.
Cánh cửa đóng sầm trước mặt hắn, như một dấu chấm hết cho một sinh mạng không đáng được nhìn thấy ánh sáng của ngày mai.
Đúng lúc đó, Một nắm đất vụn bay thẳng vào mặt hắn, không phải vô tình, đó là cái kết thúc có chủ ý, như thể kẻ kia muốn khẳng định lần cuối:
thiếu niên không chỉ là rác, mà còn là thứ rác đáng bị vùi lấp.
Thiếu niên theo phản xạ đưa tay lên che, và lúc này mới phát hiện bàn tay mình chạm phải thứ gì đó ướt át.
Hắn nhìn xuống.
Một vũng máu khô, đen sệt, còn dính vài cọng tóc người.
Ngay cạnh đó, một con chuột cống to bằng bắp tay đang gặm nhấm thứ gì đó, mắt nó đỏ lòe trong bóng tối, không thèm sợ người.
Nó có vẻ đã quá quen với sự hiện diện của con người trong trạng thái bất động , với nó con người chỉ là một nguồn thức ăn khác, không hơn không kém.
Giờ phút này, tim thiếu niên đập thình thịch.
Không phải nhịp đập của sợ hãi thông thường thứ sợ hãi ấy đã bị đốt cháy trong cơn đói và tuyệt vọng.
Đó là nhịp đập của một kẻ vừa nhận ra mình đã rơi xuống một tầng địa ngục mà trước đây hắn chưa từng hình dung nổi.
Chuyện gì thế này?
Mới một tuần trước ta còn đang làm ca đêm ở quán net, kiệt sức gục xuống bàn phím mà?
Hắn nhìn xuống bàn tay mình.
Nó gầy guộc, đen đúa, móng tay dài và lấm lem đất cát nhưng không chỉ đất cát.
Có một mảng màu nâu đỏ khô lại dưới móng tay cái.
Máu.
Máu của ai đó.
Có lẽ là máu của một xác chết mà hắn đã từng vác đi chôn trong mấy ngày qua.
Hắn cố gắng nhớ lại, những ký ức của nguyên chủ ùa đến như nước vỡ đê, không theo trình tự, không có chọn lọc những hình ảnh kinh hoàng lẫn vào nhau, chồng chéo, tạo thành một cơn ác mộng kéo dài không hồi kết.
Quần áo hắn trên người là thứ vải thô sờn rách, chắp vá đủ chỗ, lộ ra những mảng da bầm tím.
Bầm tím vì đói, vì bệnh, vì những cú đánh vô cớ, vì bị ném xuống đất như vừa rồi.
Một cơn đói cồn cào như có ai đó đang dùng dao cào ruột gan, khiến đầu óc hắn quay cuồng, miệng đắng ngắt, cổ họng khô rát như vừa nuốt phải cát.
Cảm giác này không phải là
"đói"
theo nghĩa mà hắn từng biết đó là một dạng tra tấn, khi cơ thể bắt đầu tự ăn chính nó, khi mỗi cơ bắp, mỗi lớp mỡ, thậm chí cả mô thần kinh đều bị phân hủy để nuôi sống trái tim và bộ não.
Năm Khải Đức thứ mười bảy.
Đại hạn năm thứ ba liên tiếp.
Mất mùa.
Dịch bệnh.
Yêu ma nổi lên khắp nơi.
Thân xác này tên là A Lục, mười tám tuổi, mồ côi, làm sai dịch hạng chín ở nha môn huyện Thanh Thạch.
Sai dịch hạng chín loại thấp nhất trong hệ thống phân cấp của con người, thấp hơn cả một con chó có chủ.
Không được phát lương, chỉ nhận được một bát cháo loãng mỗi ngày nếu còn sống mà đến.
Công việc của hắn:
thu dọn xác chết ở những xó xỉnh trong thành, khiêng chúng ra nghĩa địa phía tây, nơi những hố chôn tập thể đã đầy ắp, xác chồng lên xác, thịt thối rữa lẫn vào nhau, không còn phân biệt được ai với ai.
Vừa rồi, hắn đói quá, lần mò đến xin một nhà có vẻ khá giả trong xóm, hy vọng được cho thứ gì bỏ đi, chỉ cần một khúc xương đã gặm hết thịt, một bát nước vo gạo, thậm chí bất cứ thứ gì có thể trì hoãn cái chết thêm vài giờ.
Kết quả là bị đạp ra như chó, bị mắng như một thứ rác rưởi cản đường.
A Lục nhớ rõ bản thân đã mấy ngày không có gì bỏ vào bụng.
Bây giờ, hắn chỉ biết ôm lấy cái bụng đang kêu lên từng hồi, tựa lưng vào vách đất mục nát.
Nước mắt chảy ra, nhưng không phải nước mắt trong suốt như người thường.
Đó là thứ nước mắt đục ngầu của kẻ đã kiệt quệ, khô cạn cả nước trong người, chỉ còn lại vị mặn chát của tuyệt vọng
Một thứ nước mắt không còn là biểu hiện của cảm xúc, mà là dấu hiệu của cơ thể đang bắt đầu suy sụp hoàn toàn.
Đây là địa ngục sao?
Hay địa ngục còn đỡ hơn thế này?
Hắn không có câu trả lời.
Nhưng hắn biết, nếu có một nơi gọi là địa ngục, nó sẽ không bốc mùi hôi thối, sẽ không có những ánh mắt vô hồn này, sẽ không có cảm giác bị bỏ rơi trong một thế giới nơi ngay cả cái chết cũng chỉ là một sự kiện bình thường đến nhạt nhẽo.
Bỗng, một tiếng thét xé màn đêm vang lên từ cuối xóm.
Tiếng thét ấy không phải của người sống trong cơn đau thông thường đó là âm thanh của một sinh linh đang bị bứt ra khỏi cõi sống bằng những phương thức mà con người không nên phải trải qua.
A Lục đã nghe nhiều lần trong mấy ngày này, mỗi khi có người trúng phải yêu khí, hoặc bị yêu quái vồ mất giữa đêm.
Đó là âm thanh khi nỗi sợ hãi vượt quá ngưỡng chịu đựng, khi bộ não không còn có thể xử lý cơn đau và chỉ còn biết thét lên như một phản xạ cuối cùng trước khi vĩnh viễn tắt ngấm.
Tiếng thét vang lên, đau đớn đến nhói lòng, rồi tắt lịm.
Im lặng tĩnh mịch đến nghẹt thở
Không phải sự im lặng của bình yên, đó là sự im lặng của một nơi đã quá quen với cái chết, nơi người ta không còn đủ sức để sợ hãi hay thương xót.
Chỉ còn tiếng gió rít qua những mái nhà tranh thủng lỗ chỗ, và tiếng chuột cống cắn xé thứ gì đó dưới cống.
Như đó chỉ là chuyện bình thường.
Và có lẽ, ở nơi này, nó thực sự là chuyện bình thường.
A Lục cố đứng dậy.
Đầu óc choáng váng, chân tay bủn rủn, mỗi cử động đều tiêu hao một nguồn năng lượng mà cơ thể không còn.
Hắn cần phải tìm cái gì bỏ vào bụng, nếu không sợ rằng sẽ không cầm cự nổi, hắn sẽ thật sự chết vì đói.
Và hắn biết trong thế giới này chết vì đói là một cái chết kéo dài, đau đớn, tủi nhục, khi cơ thể từ từ lột bỏ từng lớp mình để tồn tại thêm một ngày, cho đến khi không còn gì để lột bỏ nữa.
Hắn nhớ trong ký ức của nguyên chủ, có một cái miếu hoang ở cuối xóm, nơi những người nghèo đói thường đến chờ chết.
Hắn thường được sai đến thu dọn thi thể ở đó, có khi còn moi được chút đồ tế lễ còn sót lại một củ khoai khô héo đã bắt đầu thối, hay nắm cơm nguội đã mốc meo, hay đôi khi chỉ là một bát nước đục mà ai đó để lại trước bàn thờ.
Có còn hơn không.
Hắn lê từng bước, men theo con hẻm nhỏ tối om.
Dưới chân hắn, hình như dẫm phải thứ gì đó mềm oặt khiến cơ thể hắn giật bắn, nhưng không phải vì sợ hãi, mà vì một cảm giác ghê tởm sâu xa khi nhận ra đó là một cánh tay người thò ra từ đống rác.
Cánh tay đã tím bầm, sưng phồng, những ngón tay co quắp như vuốt, như thể trong giây phút cuối cùng, nó vẫn cố bám vào một thứ gì đó để không bị kéo vào vực thẳm.
Bên cạnh, một con chó ốm đang liếm liếm trên đó, thấy người đến nó gầm lên một tiếng rồi lảng đi.
Đôi mắt nó cũng đói, cũng tuyệt vọng, cũng sẵn sàng làm bất cứ điều gì để sống thêm một ngày.
A Lục bước qua.
Hắn không còn đủ sức để ghê tởm hay thương hại.
Trong thế giới này, cả hai đều là thứ xa xỉ mà kẻ sắp chết không được phép có.
Mùi tử khí càng lúc càng nồng.
Cái miếu hiện ra như một khối u đen sì giữa màn đêm một khối u ác tính trên thân thể của một xóm nghèo đã chết từ lâu.
Cửa gãy, tượng thần đổ nát phủ đầy mạng nhện, những pho tượng ngày xưa từng được tôn kính giờ chỉ còn là những mảnh đá vô hồn, không thể cứu nổi một linh hồn nào.
Trước cửa miếu, một đống chiếu rách cuộn lại bên trong là xác chết chưa kịp chôn.
Bàn tay xám ngoét thò ra ngoài, móng tay dài ngoằng, trên mu bàn tay có vết cắn của chuột.
Không ai chôn cất, không ai khóc thương.
Người chết ở nơi này không được phép có tang lễ, cũng như khi còn sống họ không được phép có một bữa no.
A Lục cố gắng lê lết bước vào.
Ở góc miếu có vài manh chiếu rách cuộn lại, bên cạnh là những bát hương cắm đầy chân nhang khô cong, di vật của những người trước đó, những người cũng đã từng đến đây để chờ chết.
Hắn mò mẫm tìm kiếm, lục tung từng góc, từng ngóc ngách, nhưng không có đồ ăn.
Chỉ có mỗi cái bát sứt mẻ, bên trong đựng thứ gì đó đen sì, khô cong có lẽ là máu khô của vật tế từ thời con người ta còn đủ sức để cúng bái.
Tuyệt vọng.
Hắn ngồi thụp xuống, hai tay ôm đầu.
Cả cuộc đời kiếp trước lay lắt, kiếp này lại còn thê thảm hơn.
Bên ngoài, tiếng gió rít như tiếng khóc của vạn linh hồn oan khuất những linh hồn không được siêu thoát, không được an nghỉ, chỉ biết lang thang trong màn đêm và gào thét trong từng cơn gió.
Trong xóm, ai đó lại bắt đầu ho sù sụ, tiếng ho kéo dài, khàn đặc, như tiếng máy móc đã cũ kỹ lên dây cót lần cuối rồi im bặt.
Một người nữa vừa tắt thở.
Không ai hỏi tên, không ai đếm, không ai nhớ.
Bàn tay hắn vô tình quờ xuống nền đất.
Ngón tay chạm phải một vật cứng, hơi lạnh, nhẵn nhụi một cảm giác khác lạ giữa đống đất cát và rác rưởi, như thể nó không thuộc về nơi này.
Hắn cúi xuống nhìn.
Đó là một tấm bia đá nhỏ, cỡ bằng bàn tay, nằm lẫn trong đống đất cát.
Trên mặt bia có khắc những đường nét kỳ lạ, như chữ nhưng không phải chữ, như hình nhưng không phải hình.
Nó không bám bụi, cũng chẳng dính bẩn sạch sẽ một cách kỳ dị giữa chốn ô uế này, nơi mà máu khô và đất cát phủ lên mọi thứ, nơi mà ngay cả không khí cũng đặc quánh bởi tử khí và tuyệt vọng.
Hắn cầm nó lên.
Nặng hơn hắn tưởng, nhưng vừa tay.
Một cảm giác ấm áp kỳ lạ từ lòng bàn tay truyền vào cơ thể, như một dòng nước ấm len lỏi qua từng mạch máu đã khô cạn.
Cơn đói dịu xuống không hẳn biến mất, nhưng không còn là nỗi ám ảnh giày vò từng giây từng phút nữa.
Cái lạnh thấu xương cũng nhạt dần, nhường chỗ cho một cảm giác an toàn mà hắn chưa từng được trải nghiệm kể từ khi rơi vào thế giới này.
Hắn nhờ vậy mà lấy lại chút thần trí.
Sự kinh ngạc, may mắn, càng có chút vui sướng như gặp báu vật nhưng ẩn sâu bên dưới là một cảm giác khác:
một linh cảm mơ hồ rằng vật này không đơn giản, rằng nó là một cánh cửa, nhưng không ai biết cánh cửa đó dẫn đến đâu.
Đây là thứ gì?
Vừa nghĩ đến đó, tấm bia bỗng run lên.
Những đường nét trên mặt nó sáng lên một màu vàng nhạt thứ ánh sáng ấm áp duy nhất trong đêm tối tang thương này, như một vì sao lẻ loi giữa bầu trời đen kịt.
Rồi nhanh chóng tắt.
Nhưng ngay sau đó, một dòng chữ hiện ra trong đầu hắn, không phải bằng ngôn ngữ nào hắn biết, nhưng hắn lại hiểu rõ mồn một như thể nó được khắc trực tiếp vào ý thức, vượt qua mọi rào cản của ngôn từ:
« Công Đức Chi Bia.
Người có duyên.
Tích công lũy đức, hóa giải tai ương.
Công đức hiện hữu:
Linh.
A Lục trố mắt nhìn tấm bia.
Trong khoảnh khắc, hắn quên cả cái đói, quên cả mùi tử khí xung quanh, quên cả những xác chết nằm la liệt ngoài kia.
Một tia hy vọng le lói trong bóng tối tuyệt vọng nhỏ nhoi, mong manh, nhưng không thể phủ nhận.
Giống như một ngọn đèn dầu trước cơn giông, có thể tắt bất cứ lúc nào, nhưng hiện tại, nó vẫn đang cháy.
Hắn siết chặt tấm bia trong tay, như siết lấy sợi dây cuối cùng để không bị nhấn chìm vào vực thẳm.
Rồi bên ngoài, tiếng thét lại vang lên.
Lần này là tiếng thét của một đứa trẻ the thé, xé toạc màn đêm yên tĩnh, mang theo một nỗi kinh hoàng nguyên sơ mà chỉ những sinh linh bé nhỏ mới có thể tạo ra.
Tiếng thét ấy không phải của đói khát hay bệnh tật đó là tiếng thét của một linh hồn nhỏ bé đang đối diện với tử thần, khi nó nhận ra rằng những cánh tay bao bọc nó không phải để che chở, mà để xé nát.
A Lục nhét vội tấm bia vào ngực áo, chạy ra ngoài.
Cơ thể hắn vẫn yếu, vẫn đói, nhưng có một thứ gì đó đẩy hắn về phía trước không phải dũng khí, cũng không phải lòng trắc ẩn.
Đó là bản năng của kẻ vừa tìm thấy thứ gì đó để bám víu, một lý do để không gục ngã, để chứng minh rằng sự tồn tại của hắn vẫn còn ý nghĩa.
Ánh trăng lờ mờ chiếu xuống đầu ngõ, vẽ những mảng sáng tối chập chờn trên mặt đất lấm lem.
Hắn thấy một bóng đen cao lớn đang ôm một đứa bé chạy về phía cuối làng.
Phía sau, một người phụ nữ té ngã trên mặt đất, gào khóc thảm thiết.
Máu từ đầu bà chảy xuống, đỏ sẫm dưới ánh trăng thứ ánh sáng lạnh lẽo duy nhất chứng kiến cảnh tượng này, như một nhân chứng vô cảm trước bi kịch của con người.
Bóng đen dừng lại, quay đầu.
Đôi mắt nó đỏ rực trong bóng tối, ánh lên sự hung tợn thuần túy không phải cơn giận của con người, mà là bản năng săn mồi của dã thú, đã được tôi luyện qua vô số lần giết chóc.
Đó không phải người.
Đó là một con yêu quái hình người, da xám ngoét như thịt thối, miệng chảy dãi xanh lè, trên tay ôm chặt đứa bé đã ngất đi.
Móng tay nó dài ngoằng, đen bóng, dính đầy máu tươi máu vẫn chưa kịp đông, vẫn còn phản chiếu ánh trăng.
A Lục run lên.
Hắn biết thứ này trong ký ức của thân xác này, hắn đã từng thấy xác nạn nhân của yêu đói.
Những đứa trẻ bị moi hết nội tạng, thân thể khô quắt lại như xác ướp, mắt trợn ngược, miệng há hốc như thể vẫn đang gào thét trong im lặng.
Máu me vương vãi khắp nơi, ruột gan lòng lợn bày ra trên mặt đất, thứ mà hắn phải dọn dẹp vào mỗi sáng, khi những đứa trẻ khác đã được an nghỉ, chỉ còn lại những mảnh vụn của một sinh mạng đã bị nuốt chửng.
Ngay lúc hắn định theo bản năng chạy trốn bản năng duy nhất còn sót lại sau những ngày tháng sống trong thế giới này tấm bia trong ngực áo nóng ran lên.
Một luồng nhiệt lan tỏa, không phải hơi nóng của lửa, mà là thứ ấm áp khác, như thể có ai đó đang đặt tay lên ngực hắn và nói:
đừng sợ.
Con yêu quái cười khằng khặc, tiếng cười như tiếng cú vọ trong đêm khô khốc, rên rỉ.
không mang chút hơi thở nào của sự sống:
"Một thằng sai dịch hạng chín cũng dám cản ta?
Ngươi có biết ta là ai không?
Ta là yêu đói đấy, chuyên bắt trẻ con về ăn thịt!
Bọn trẻ con da béo thịt mềm lắm, tao vừa moi ruột một thằng xong, máu nó còn ấm này!
"Nó giơ bàn tay lên trên móng tay dính đầy máu tươi, còn vương vài mảnh thịt nhỏ.
Đứa bé trên tay nó mặc một chiếc áo rách, bụng lõm sâu vì đói đói đến nỗi ngay cả một con yêu cũng không tìm thấy chút thịt nào trên đó, nhưng nó vẫn muốn ăn, bởi vì đói cũng là bản năng của nó, cũng như đói là bản năng của A Lục, cũng như đói là bản năng của tất cả chúng sinh trong thế giới này.
May mà đứa bé còn thở.
Hơi thở yếu ớt, nhưng vẫn còn.
Nó ném đứa bé xuống đất một hành động khinh miệt, như ném một món đồ chơi đã chán rồi xông về phía A Lục.
Cái miệng nó há rộng, để lộ hàm răng nhọn hoắt, đen bóng, giữa hai hàm răng còn kẹp một mẩu xương ngón tay.
Nó không cần biết đối thủ là ai, nó chỉ cần biết rằng trước mặt là một sinh mạng, và sinh mạng là thức ăn.
A Lục không kịp nghĩ.
Không có thời gian để sợ hãi, không có thời gian để do dự, không có thời gian để tự hỏi tại sao mình lại ở đây, tại sao mình lại phải đối mặt với thứ này.
Hắn nhặt khúc gỗ bên cạnh thứ mà ai đó dùng để đập xác chết cho chuột khỏi ăn, một vật dụng thô sơ nhưng đã chứng kiến quá nhiều cái chết và vung lên.
Đúng lúc này, tấm bia trong ngực bùng sáng.
Một luồng khí lực vô hình truyền vào cánh tay, vào khúc gỗ.
Không phải sức mạnh của cơ bắp, cũng không phải phép thuật đó là thứ gì đó sâu xa hơn, như thể vạn vật trong khoảnh khắc đó đều đứng về phía hắn, như thể chính định mệnh đã được viết lại để cho phép một kẻ sai dịch hạng chín có thể làm được điều không thể.
Khúc gỗ như biến thành thứ gì đó sắc bén, lao thẳng vào cổ con yêu.
Một tiếng
"phựt"
khô khốc.
Đầu con yêu quái văng ra, máu đen phun lên như suối bắn vào mặt A Lục, nóng hổi, tanh nồng, dính trên má, trên môi, trên mí mắt.
Mùi máu lẫn với mùi thối rữa xộc vào khoang mũi khiến hắn suýt nôn nhưng hắn không nôn.
Hắn đã nhịn đói quá lâu, trong bụng chẳng còn gì để nôn ra ngoài.
Con yêu quái ngã vật ra đất, thân hình còn cố giãy giụa vài cái những cử động cuối cùng của một sinh mạng không chịu chấp nhận cái chết.
A Lục lao tới, không ngừng giáng xuống khúc gỗ.
Lần thứ nhất.
Lần thứ hai.
Lần thứ ba.
Máu từ cổ nó phun ra như suối, thấm đẫm mặt đất, tạo thành một vũng đen sệt dưới ánh trăng.
Và rồi từ từ, thân xác nó tan thành làn khói xám không phải tan biến, mà như bị một bàn tay vô hình xóa sổ khỏi thế giới này chỉ còn lại một viên đen ngòm và một vũng máu đen sệt trên mặt đất.
Người phụ nữ vừa được cứu mạng lập tức chạy lại, trong lòng ôm lấy đứa bé.
Máu trên đầu bà vẫn chảy, nhưng bà không thèm lau đi chỉ biết ôm con mà khóc, những giọt nước mắt trong suốt rơi xuống, hòa lẫn với máu trên mặt con.
Đứa bé từ từ tỉnh lại, khóc òa lên tiếng khóc của một đứa trẻ vừa thoát khỏi hàm tử thần, tiếng khóc mà ở nơi này đã trở nên hiếm hoi, bởi vì hầu hết những đứa trẻ khác đều đã khóc đến cạn nước mắt.
Máu trên người con yêu dính đầy vào quần áo nó, nhưng không ai quan tâm.
A Lục đứng đó, run rẩy.
Không phải run vì sợ hãi, sợ hãi đã bị đốt cháy trong khoảnh khắc hắn vung khúc gỗ lên.
Cũng không phải run vì lạnh.
Đó là sự run rẩy của một người vừa nhận ra ranh giới giữa sự sống và cái chết mỏng manh đến nhường nào, của một người vừa lần đầu tiên trong đời cảm nhận được mùi vị của máu không phải máu của xác chết, mà là máu của kẻ thù, máu nóng hổi vừa bị rứt ra khỏi một sinh thể còn đang sống.
Máu yêu quái trên mặt hắn khô lại, làm da mặt hắn nhăn lại, tạo thành một lớp mặt nạ cứng đờ.
Hắn đưa tay lau, nhưng chỉ càng làm nó lan rộng.
Vị tanh nồng vẫn còn trên môi, trên lưỡi, như một lời nhắc nhở không thể xóa nhòa về những gì vừa xảy ra.
Đúng lúc này, trong ngực, tấm bia lại nóng lên.
Lần này, dòng chữ hiện ra rực rỡ hơn, như thể đang ăn mừng một chiến thắng:
« Cứu người lương thiện một mạng.
Diệt trừ yêu đói.
Công đức +20.
Kích hoạt tính năng:
Công Đức Thương Thành.
Một luồng khí ấm áp từ bia lan tỏa khắp cơ thể.
Cơn đói, kẻ hành hạ hắn suốt những ngày qua thần kỳ biến mất.
Không phải như bị xóa bỏ, mà như được lấp đầy bởi một thứ năng lượng khác, sâu xa hơn, bền vững hơn.
Sức lực hắn dần tràn về, cơ thể hắn như được tái sinh, những vết thương trên vai, trên tay bắt đầu lành lại với tốc độ có thể cảm nhận được.
Nhưng cảm giác ấy không thể xóa đi được hình ảnh vừa chứng kiến.
Máu đen phun lên mặt, thân xác yêu quái tan rữa, những xác chết nằm la liệt khắp xóm nghèo dưới ánh trăng tàn tất cả đều khắc sâu vào tâm trí hắn, thành một bức tranh không thể phai mờ.
Hắn nhìn quanh, thấy những ngôi nhà tranh xiêu vẹo, những bóng người im lìm nằm bất động, những đôi mắt vô hồn nhìn về phía hắn với sự dửng dưng của những người đã quá quen với cái chết.
Trong mắt họ, hắn vừa làm một điều gì đó nhưng họ không hiểu, cũng không muốn hiểu.
Với họ, hắn chỉ là một kẻ sai dịch hạng chín, cũng sắp chết như họ, chỉ khác là hắn vẫn còn đủ sức để vung một khúc gỗ.
A Lục nhìn lên bầu trời.
Sao vẫn lấp lánh, lạnh lẽo và vô tình.
Chúng không thay đổi dù bên dưới có bao nhiêu người chết, có bao nhiêu tiếng khóc, có bao nhiêu máu đổ.
Chúng tồn tại từ ngàn đời nay, và sẽ còn tồn tại sau khi tất cả những con người nơi đây đã trở về cát bụi.
Dưới kia, một người mẹ ôm con, một vũng máu yêu quái, và hàng trăm sinh mạng đang lay lắt chờ chết.
Hắn siết chặt tấm bia trong tay.
Máu trên mặt đã khô, nhưng hương vị của nó vẫn còn trên môi vẫn mặn, vẫn tanh, như một lời nhắc nhở không thể thoát khỏi về thế giới này.
Thế giới yêu ma.
Thế giới tang thương.
Thế giới máu me.
Và hắn kẻ sai dịch hạng chín vừa bước những bước đầu tiên trên con đường không lối thoát biết rằng từ giây phút này, không còn đường lui.
Tấm bia đã chọn hắn, hay hắn đã chọn nó, điều đó không còn quan trọng nữa.
Điều quan trọng là:
hắn đã giết một con yêu, hắn đã cứu một mạng người, hắn đã có công đức, và công đức đó đã mở ra một cánh cửa.
Cánh cửa dẫn đến đâu, hắn chưa biết.
Nhưng trong thế giới này, nơi cái chết rình rập từng ngóc ngách, nơi ngay cả sự sống cũng chỉ là một hình thức khác của tuyệt vọng có một cánh cửa chịu vì hắn mở ra đã là quá đủ.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập