Chương 5: Thực sự nghiên cứu quy tắc, chiến đấu?

Ngay khi nỗi sợ hãi tột độ về bữa ăn bóp nghẹt lấy cổ họng cả nhóm, một âm thanh chói tai vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của bọn họ.

"Két.

rầm!

"Cánh cửa gỗ hoen rỉ dẫn vào phòng bếp ở cuối nhà ăn đột ngột bị đẩy tung ra.

Một luồng khí lạnh lẽo mang theo mùi ôi thiu nồng nặc tràn thẳng vào không gian.

Từ trong bóng tối ngột ngạt của gian bếp, một bóng đen khổng lồ lù lù bước ra.

Đó là một gã quỷ đầu bếp đồ sộ như một ngọn núi thịt.

Khuôn mặt gã rùng rợn đến mức khiến người ta muốn móc mắt mình ra:

toàn bộ phần thịt trên mặt dường như từng bị bỏng nặng đến mức cháy đen, thối rữa, sau đó lại được khâu chằng chịt bằng những mảng da lợn sống nham nhở.

Trên đỉnh đầu gã, hai cái tai lợn lông lá, rỉ máu lủng lẳng đính liền với hộp sọ bằng những chiếc đinh sắt to bằng ngón tay.

Gã quỷ khổng lồ đẩy một chiếc xe đẩy bằng sắt đã hoen rỉ rập rình tiến tới.

Trên xe là một thùng phuy lớn, tỏa ra mùi vị kinh dị buồn nôn như xác chết phân hủy trộn với cống rãnh.

Năm người ngồi ở góc bàn cứng đờ như những bức tượng đá.

Gã quỷ da lợn lạch bạch đẩy xe đi ngang qua chỗ họ, đôi mắt đục ngầu vô hồn thậm chí không thèm liếc nhìn lấy một cái, coi họ như không khí.

Gã đi thẳng đến đầu dãy bàn ăn dài sọc ở giữa phòng.

Nơi đó không có ai ngồi, chỉ có những chồng bát đĩa được xếp lộn xộn từ trước.

Bằng một động tác máy móc, gã quỷ dùng một chiếc vá khổng lồ múc thứ hỗn hợp trong thùng phuy ra.

Đó là một thứ chất lỏng sền sệt, đặc quánh như cám lợn, mang một màu xanh lè ma quái, sủi bọt ùng ục và bốc lên những làn khói mỏng manh, lạnh lẽo.

Gã bắt đầu đổ thứ cám kinh dị ấy vào những chiếc bát đĩa trống không trên bàn.

Sắc mặt của năm người bọn Lâm Dạ lúc này đã tái xanh như tàu lá chuối.

Mùi hôi thối xộc thẳng vào mũi khiến não bộ bọn họ đình trệ, nhưng tuyệt nhiên không một ai dám ho he phát ra dù chỉ là một tiếng động nhỏ.

Bọn họ cắn chặt răng, lồng ngực phập phồng kìm nén nhịp thở.

Lộc cộc.

lộc cộc.

Chiếc xe đẩy dần dần di chuyển đến trước chiếc bàn trống trơn của nhóm Lâm Dạ.

Gã quỷ dừng lại.

Lần đầu tiên, gã cúi cái đầu to lớn xuống nhìn năm người.

Cái miệng nứt toác lộ ra những vết chỉ khâu đen xì bỗng nhếch lên, tạo thành một nụ cười rợn tóc gáy, khoe ra hàm răng lởm chởm vàng khè dính đầy cặn thịt.

Động tác của gã không hề chậm lại.

Gã vươn cánh tay hộ pháp, vớ lấy năm chiếc đĩa sứt mẻ ở chiếc bàn trống bên cạnh, ném

"xoảng"

xuống mặt bàn trước mặt năm người.

Xoạt!

Xoạt!

Xoạt!

Năm muôi

"cám quỷ"

xanh lè, bốc mùi hôi thối nồng nặc được gã múc ra, đổ ập vào năm chiếc đĩa.

Lưu Vĩ và Vương Giai Giai run rẩy rũ mắt nhìn xuống đĩa thức ăn trước mặt, đồng tử kịch liệt co rút.

Trong thứ chất lỏng xanh lè, nhầy nhụa ấy, lấp ló nổi lên những vật thể lạ kinh tởm.

Một đoạn ngón tay người xám ngoét đã bị luộc đến bong tróc da, và một nửa con mắt đỏ ngòm đang trừng trừng nhìn ngược lên trần nhà.

Dạ dày Giai Giai cuộn trào dữ dội, cô vội vã dùng cả hai tay bụm chặt lấy miệng, nước mắt sinh lý ứa ra dàn dụa vì buồn nôn nhưng sống chết cũng không dám nấc lên một tiếng nào.

Lưu Vĩ thì nhắm nghiền mắt lại, cả người run lên bần bật như cầy sấy.

Ngay cả Trần Kiến Quốc và Tô Thanh Tuyết cũng phải dời ánh mắt đi chỗ khác, sắc mặt vô cùng khó coi.

Chỉ có Lâm Dạ là vẫn khẽ nheo mắt, lẳng lặng dùng nhãn lực đang tiềm ẩn quan sát từng động tác của thực thể trước mặt.

Gã quỷ da lợn dường như không hề bận tâm đến biểu cảm hoảng loạn của đám

"thực khách"

Phân phát xong năm đĩa thức ăn, gã từ từ thu lại nụ cười rợn người, im lặng quay lưng, nặng nề đẩy chiếc xe đầy tử khí lộc cộc đi dọc theo hành lang, trở về phòng bếp.

"Rầm.

"Cánh cửa gỗ rỉ sét đóng sầm lại, trả lại không gian im lìm, chết chóc cho nhà ăn, cùng với năm đĩa

"thức ăn"

đang bốc hơi lạnh ngắt trên bàn.

Đợi cho đến khi bóng dáng khổng lồ của tên quỷ đầu bếp hoàn toàn khuất sau cánh cửa phòng bếp, cùng với âm thanh lộc cộc của chiếc xe đẩy ma quái tắt hẳn, cả nhóm mới dám thở hắt ra một hơi dài.

Âm thanh thình thịch trong lồng ngực đập mạnh đến mức tưởng chừng như muốn phá nát lồng ngực mà chui ra, nhói đau từng cơn.

Tô Thanh Tuyết nhắm nghiền hai mắt lại, lồng ngực phập phồng thở dốc.

Thế nhưng, tố chất tâm lý của cô gái này thực sự đáng kinh ngạc.

Chỉ mất vài giây ngắn ngủi, nhịp thở của cô đã dần chậm lại, nhanh chóng khôi phục vẻ sắc bén và sự điềm tĩnh thường ngày.

Lâm Dạ ngồi ở góc bàn cũng âm thầm thở phào một cái.

Bàn tay giấu dưới gầm bàn của hắn nãy giờ đã siết chặt đến mức nổi đầy gân xanh.

Vừa rồi, hắn đã trong tư thế chuẩn bị sẵn sàng, chỉ chực chờ gã quỷ kia cất giọng ồm ồm nói ra quy tắc

"Tất cả phải ăn hết thức ăn"

, hắn sẽ lập tức kích hoạt nhãn lực Sharingan để tìm đường phá vây ngay tại chỗ.

Rất may, điều tồi tệ đó đã không xảy ra.

Bầu không khí trên bàn ăn lúc này chìm vào một mảnh chết chóc và tuyệt vọng.

Trần Kiến Quốc, Lưu Vĩ và Vương Giai Giai đều trưng ra bộ mặt khổ sở tột độ.

Ánh mắt bọn họ đờ đẫn nhìn vào đĩa

"cám quỷ"

xanh lè bốc mùi thối rữa, nơi những ngón tay bong tróc da và tròng mắt đỏ ngòm đang lềnh bềnh trôi nổi.

Phải nuốt thứ này vào bụng sao?

Chỉ nghĩ đến thôi dạ dày họ đã cuộn lên đau đớn.

Ngay cả một người luôn lý trí như Tô Thanh Tuyết lúc này cũng sững sờ.

Nàng cắn chặt môi dưới, hàng lông mày thanh tú nhíu chặt lại, bất lực nhìn chằm chằm vào khay thức ăn kinh tởm mà không biết phải làm sao để phá giải cái tử cục này.

Nhìn đám đồng đội đang chìm trong bế tắc, Lâm Dạ thở dài trong lòng.

Hắn bất đắc dĩ đằng hắng, ho nhẹ một tiếng:

"Khụ.

"Âm thanh tuy không lớn nhưng trong không gian tĩnh lặng, đầy mùi tử khí này lại thành công dời đi sự chú ý của tất cả.

Bốn cặp mắt đồng loạt ngẩng lên, đổ dồn về phía thanh niên từ đầu đến cuối luôn mờ nhạt nhất đội.

Lâm Dạ bỏ qua ánh mắt cầu cứu của ba người kia, trực tiếp nhìn thẳng vào đôi mắt đang gợn sóng của Tô Thanh Tuyết, điềm tĩnh lên tiếng:

"Cô Thanh, cô có nhớ kĩ từng chữ trong quy tắc mà con quỷ Quản lý đã nói với chúng ta lúc nãy không?

Cái đoạn về phòng ăn và giờ nghỉ ấy."

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập