Chương 2: Bệnh Viện Máu, Dung Hợp Sharingan

Cảm giác chóng mặt qua đi, Lâm Dạ mở mắt ra.

Đập vào mắt hắn là một tòa nhà chìm trong làn sương xám xịt, biển hiệu rỉ sét treo nghiêng ngả ghi mấy chữ lờ mờ:

Bệnh viện Giang Thành.

Hắn nheo mắt quan sát nơi mình vừa bị đưa tới, không khí ở đây đặc quánh, lạnh lẽo và sặc mùi thuốc sát trùng pha lẫn mùi máu tanh.

Phía sau hắn đột nhiên vang lên tiếng rơi loảng xoảng và tiếng nức nở.

Lâm Dạ quay lại nhìn, phát hiện có thêm bốn người nữa vừa xuất hiện, gồm hai nam và hai nữ.

Một cậu thanh niên mặc áo thun ôm lấy đầu, quỳ sụp xuống đất gào lên thảm thiết:

"Tại sao lại là tôi?

Tôi vừa mới thi đỗ đại học, tôi còn tương lai phía trước!

Bố mẹ đang đợi tôi ở nhà.

Tại sao lại bắt tôi vào cái nơi quỷ quái này!

"Cách đó không xa, một cô gái mặc đồ công sở hai chân nhũn ra, bám chặt lấy gốc cây khô héo bên đường, cả người run lên bần bật, vừa khóc nấc vừa nói:

"Mọi người ơi.

tôi từng đọc trên mạng rồi, phó bản cấp độ bệnh viện.

tỉ lệ sống sót của người mới chưa đến 10% đâu!

Không ai thoát được đâu, chúng ta chết chắc rồi, huhu.

"Giữa đám người đang mất khống chế vì tuyệt vọng ấy, người bình tĩnh nhất lại là một cô gái trẻ trung, dung mạo vô cùng xinh đẹp.

Sắc mặt cô tuy trắng bệch nhưng đôi mắt vẫn giữ được sự tỉnh táo, môi mím chặt, lặng lẽ quan sát xung quanh chứ không hề la hét hay khóc lóc.

"Đủ rồi!

Khóc lóc thì giải quyết được cái gì?

Các cô cậu muốn dẫn dụ quỷ tới đây ngay lập tức sao?"

Một người đàn ông trung niên mặc áo khoác sờn cũ bỗng gắt lên.

Dù giọng nói của ông ta cũng đang run rẩy, nhưng ông vẫn cố hít một hơi thật sâu, tiến lên một bước để gắn kết mọi người:

"Muốn sống sót thì chúng ta phải bình tĩnh và đoàn kết lại.

Cứ hoảng loạn là chết cả đám.

Tôi xin tự giới thiệu trước, tôi là Trần Kiến Quốc, làm nghề thợ mộc.

"Cậu thanh niên đang quỳ dưới đất quệt nước mắt, lắp bắp đáp:

"Tôi.

tôi là Lưu Vĩ, sinh viên.

"Cô gái nhân viên văn phòng cũng cố nuốt tiếng nấc:

"Tôi là Vương Giai Giai.

"Đến lượt cô gái xinh đẹp, cô chỉ gật đầu nhẹ, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh nhạt:

"Tô Thanh Tuyết.

"Lâm Dạ đứng thu mình trong bóng râm, cũng thuận theo đám đông, nói ra tên của mình một cách mờ nhạt nhất:

"Lâm Dạ.

"Ngay khi màn chào hỏi vừa kết thúc, không gian trước mắt họ bỗng nhiên vặn vẹo.

Những dòng chữ màu đỏ rực như máu hiện lên giữa không trung, mang theo hơi lạnh thấu xương:

[Thông báo Phó Bản:

Bệnh Viện Giang Thành]

[Thân phận:

Các người là những nhân viên được thuê đến đây để bù đắp vào vị trí nhân sự còn thiếu của bệnh viện.

[Nhiệm vụ:

Phải tuyệt đối tuân theo mệnh lệnh của Quản lý để hoàn thành công việc.

Nhìn những dòng chữ đỏ máu, đám người càng thêm căng thẳng.

Dưới sự đốc thúc của Trần Kiến Quốc, họ đành tụ tập lại gần nhau, rụt rè bước vào bên trong bệnh viện.

Không gian bên trong vô cùng u ám.

Không khí nồng nặc mùi ẩm mốc, đèn nê-ông trên trần nhà chớp tắt liên tục, phát ra tiếng

"xèo xèo"

rợn người.

Tường bong tróc loang lổ những vết nhơ nhuốc không rõ là nấm mốc hay máu khô.

Đồ đạc la liệt, rỉ sét và mục nát.

"Cộc.

xuyệt.

cộc.

xuyệt.

"Tiếng bước chân nặng nề kéo lê trên mặt sàn vang lên từ cuối hành lang tối tăm khiến cả nhóm giật bắn mình, nín thở.

Một bóng người lờ mờ bước ra.

Không, đó không phải là người.

Đó là một thực thể mặc bộ đồng phục y tá cáu bẩn, dính đầy những vệt máu đen ngòm.

Khuôn mặt nó nhăn nheo, một nửa bên má đã thối rữa lộ cả xương hàm, hốc mắt trống rỗng sâu hoắm.

Dù nó không lao tới cắn xé, nhưng thứ âm khí lạnh lẽo tỏa ra từ cơ thể nó cũng đủ làm Giai Giai suýt ngất xỉu, còn Lưu Vĩ thì phải bịt chặt miệng để không thét lên.

Con quỷ đảo hốc mắt vô hồn nhìn bọn họ, cất giọng the thé như tiếng kim loại cào vào kính:

"Ta là Quản lý ở đây.

Giờ làm việc bắt đầu.

Kẻ nào lười biếng, làm sai quy tắc.

sẽ bị đem đi làm tiêu bản.

"Nó vươn cánh tay gầy guộc xám ngoét, chỉ thẳng vào từng người:

"Ngươi, Trần Kiến Quốc, đến nhà xác dưới tầng hầm chuyển thi thể."

"Lưu Vĩ, cầm chổi lau sạch hành lang tầng 3, không được để sót một giọt máu nào."

"Vương Giai Giai, mang khay thuốc này cho bệnh nhân phòng 404."

"Tô Thanh Tuyết, trực ở quầy lễ tân.

"Bốn người nghe xong nhiệm vụ của mình thì mặt mày xám ngoét như tro tàn.

Nhưng khi con quỷ chỉ cái móng tay đen ngòm về phía Lâm Dạ, nó bỗng khựng lại, lật lật tờ giấy da người trên tay rồi khàn giọng nói:

"Danh sách công việc hôm nay đã đầy.

Ngươi không có việc.

Được phép dạo chơi trong bệnh viện, nhưng đừng làm phiền bệnh nhân của ta.

"Nghe vậy, ánh mắt của Lưu Vĩ và Vương Giai Giai nhìn Lâm Dạ lập tức đỏ lên vì ao ước và ghen tị.

Ở nơi quỷ quái này, không phải làm việc, không phải tiếp xúc với

"bệnh nhân"

nghĩa là tỉ lệ sống sót tăng vọt.

Giữa những ánh mắt ấy, chỉ có Tô Thanh Tuyết là vẫn giữ vẻ bình thản, không bộc lộ chút cảm xúc thừa thãi nào.

Trái ngược với sự ghen tị của người khác, sắc mặt Lâm Dạ lại cực kỳ ngưng trọng.

Hắn không hề buông lỏng mà âm thầm đề phòng cao độ.

Ngay khi con quỷ Quản lý lạch bạch quay lưng rời đi, đám người Trần Kiến Quốc cũng run rẩy chia nhau đi nhận việc.

Lâm Dạ đứng yên tại chỗ.

Ở một nơi tràn ngập nguy cơ thế này, tự tiện tách ra đi lung tung khi chưa rành địa hình là hành vi tự sát.

Hắn đảo mắt nhìn quanh, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên bóng lưng của Tô Thanh Tuyết.

Cô gái này từ đầu đến cuối luôn giữ được sự bình tĩnh đến đáng sợ, chắc chắn cô ta phải nắm giữ thông tin gì đó.

Nghĩ vậy, Lâm Dạ không vội vã dạo chơi mà chậm rãi bước theo chân Tô Thanh Tuyết, hướng về phía quầy lễ tân ở sảnh chính.

Nghe tiếng bước chân, Tô Thanh Tuyết khẽ liếc mắt nhìn sang, nhưng thấy hắn chỉ đứng giữ khoảng cách an toàn, không có ý định cản trở nên cô cũng mặc kệ.

Quầy lễ tân vương vãi những tệp hồ sơ ố vàng dính đầy những vệt máu đã chuyển sang màu đen.

Cô cau mày, nhưng vẫn lấy ra một chiếc khăn tay, bắt đầu thuần thục dọn dẹp để làm việc.

Lâm Dạ đứng tựa lưng vào mảng tường xám xịt gần đó, giả vờ như đang quan sát xung quanh, thấp giọng hỏi:

"Cô có vẻ rất bình tĩnh.

Tôi là người mới, cô có thể chia sẻ một chút thường thức về nơi này không?

Coi như kết thiện duyên.

"Tô Thanh Tuyết dừng tay một nhịp.

Cô đánh giá Lâm Dạ một lượt, dường như cảm thấy thanh niên này tuy may mắn nhưng đầu óc rất tỉnh táo, biết phân tích tình hình chứ không hoảng loạn vô ích.

Giọng cô trong trẻo nhưng mang theo sự lạnh lẽo vang lên:

"Tôi cũng chỉ tìm hiểu trên mạng qua các diễn đàn của Ngự Quỷ Sư thôi.

Ở trong phó bản linh dị, 'Quy tắc' là thứ tối cao.

Quỷ vật ở đây, kể cả con Quản lý lúc nãy, đều bị giới hạn bởi hệ thống quy tắc của phó bản.

Chúng hung hãn, nhưng không thể tự tiện giết người nếu chúng ta không vi phạm luật.

"Cô vừa nói, tay vừa phân loại những sổ khám bệnh mục nát:

"Chỉ cần làm đúng nhiệm vụ được giao, không chống đối, không đi vào khu vực cấm thì tạm thời sẽ an toàn.

Anh may mắn không bị phân việc, nghĩa là anh không bị trói buộc bởi 'Quy tắc công việc', nhưng ngược lại, đi lung tung sẽ rất dễ vô tình dẫm phải 'Quy tắc tử vong' ẩn giấu xung quanh.

Tốt nhất là đứng im một chỗ.

"Lâm Dạ gật gù, trong lòng thầm đánh giá cao cô gái này.

Những thông tin tuy cơ bản nhưng vô cùng quan trọng, giúp hắn hiểu rõ cách thế giới này vận hành:

Quỷ không phải là thứ có thể tùy tiện giết chóc, vạn vật đều có quy luật.

Hắn đứng yên ở đó, lẳng lặng quan sát Tô Thanh Tuyết làm việc thêm một lúc.

Không gian sảnh chính tạm thời vắng lặng, chỉ có tiếng giấy tờ sột soạt rợn người và tiếng gió rít qua những khe cửa vỡ.

Đợi đến khi Tô Thanh Tuyết phải cúi gập người xuống gầm bàn tiếp tân để tìm kiếm thứ gì đó, hoàn toàn khuất tầm nhìn, Lâm Dạ mới khẽ lùi lại nửa bước, chìm hẳn vào góc tối sau cây cột lớn.

Chắc chắn không có bất kỳ ai hay thứ gì chú ý tới mình, Lâm Dạ nhắm mắt lại, câu thông với hệ thống trong tâm trí:

"Hệ thống, dung hợp Sharingan!"

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập