Chương 18: Cục Quản lý Linh dị đến cửa

Nhiều tuần lễ trôi qua trong sự tĩnh lặng tuyệt đối của căn phòng trọ.

Đối với Lâm Dạ, khoảng thời gian này không hề khô khan hay nhàm chán như người thường vẫn tưởng.

Mỗi lần chìm sâu vào trạng thái thiền định, cảm giác các giác quan dần mở rộng và tinh tế hơn mang lại cho hắn một sự thỏa mãn khó tả.

Ngoài những nhu cầu vệ sinh và ăn uống cơ bản nhất để duy trì sự sống, hắn gần như không bước chân ra khỏi cửa, dồn toàn bộ tâm trí vào việc mài giũa thứ trực giác siêu nhiên của mình.

Vào một buổi chiều muộn, Lâm Dạ từ từ mở mắt.

Ánh nhìn của hắn lúc này dường như sâu thẳm hơn, bao quát hơn.

Trong bảng trạng thái của hệ thống, dòng chữ Haki Quan Sát đã chính thức chuyển từ Lv1 sang Lv2.

Sức mạnh mới mang lại một sự thay đổi rõ rệt.

Giờ đây, phạm vi cảm nhận của hắn không chỉ dừng lại ở căn phòng nhỏ mà đã lan tỏa ra cả hành lang, thậm chí xuyên qua những lớp tường gạch dày đặc.

Chưa kịp để Lâm Dạ tận hưởng trọn vẹn cảm giác quyền năng này, một tiếng gõ cửa vang lên:

"Cộc.

cộc.

cộc"

Hắn không hề giật mình.

Thực tế, ngay từ khi hai người kia bước vào chân cầu thang của khu trọ, Haki Quan Sát Lv2 đã phác họa lên trong tâm trí hắn hai bóng người mơ hồ.

Một cao một thấp, bước chân vững chãi nhưng không mang theo sát khí.

Lâm Dạ bình thản đứng dậy mở cửa.

Đứng bên ngoài là hai người mang dáng vẻ tri thức, ăn mặc lịch sự và toát ra khí chất của những người làm việc trong cơ quan nhà nước.

Họ hơi bất ngờ trước sự điềm tĩnh của Lâm Dạ nhưng nhanh chóng lấy lại phong thái chuyên nghiệp.

Sau khi được mời vào phòng, cả hai ngồi xuống ghế một cách lễ phép.

Người đàn ông tự giới thiệu tên là Quan Dũng, phụ trách mảng liên lạc và thông báo cho các Ngự Quỷ Sư mới.

Người phụ nữ đi cùng, với đôi mắt sắc sảo và cuốn sổ tay trên tay, tên là Phó Quân.

Cô sẽ là tiếp tuyến viên chuyên môn, chịu trách nhiệm liên lạc trực tiếp và hỗ trợ hậu cần cho Lâm Dạ từ phía Tổng bộ Cục Quản lý.

"Chào anh Lâm Dạ, chúng tôi đến từ Cục Quản lý Linh dị quốc gia, "

Quan Dũng mở lời bằng một tông giọng ôn hòa.

Đối diện với sự xuất hiện của họ, Lâm Dạ không hề tỏ ra kinh ngạc hay bối rối.

Từ những lời giải thích của Tô Thanh Tuyết trong phó bản Bệnh viện Giang Thành, hắn đã sớm lường trước được ngày này.

Cục Quản lý chắc chắn có phương thức định vị tất cả những người vừa trở về từ vùng linh dị để tránh việc họ gây mất trật tự xã hội hoặc vô ý tiết lộ những thông tin kinh dị cho người thường.

Hơn nữa, những người như Lưu Vĩ hay Vương Giai Giai, ngay khi ra khỏi phó bản và tìm đến cơ quan chức năng để thanh lọc quỷ khí, chắc chắn đã khai báo toàn bộ thông tin về những người đồng hành.

Với quyền lực của quốc gia, việc tìm thấy địa chỉ của hắn chỉ là chuyện sớm muộn.

Lâm Dạ lẳng lặng rót hai ly nước lọc đặt lên bàn, ánh mắt thản nhiên nhìn về phía hai vị khách.

Hắn biết, kể từ giây phút này, cuộc sống

"ẩn dật"

của mình đã chính thức khép lại, và một chương mới đầy rẫy những quy tắc và ràng buộc của thế giới Ngự Quỷ Sư chính thức bắt đầu.

Sau khi ngồi xuống và nhấp một ngụm nước, Quan Dũng và Phó Quân bắt đầu đặt ra một số câu hỏi ngắn gọn.

Mục đích của họ rất rõ ràng:

xác minh thân phận của Lâm Dạ xem có khớp với những thông tin tình báo mà Cục đã thu thập được từ những người sống sót khỏi phó bản Bệnh viện Giang Thành hay không.

Lâm Dạ bình thản đáp lời.

Trừ những bí mật cốt lõi như Hệ thống, Sharingan và Bá Khí, hắn trả lời mọi thứ rất chừng mực, kín kẽ, đúng với biểu hiện của một người vừa thoát vòng tử địa.

Sau khi xác minh xong một số thông tin cơ bản, Quan Dũng khẽ thở dài một hơi.

Ánh mắt gã đàn ông trung niên nhìn Lâm Dạ không giấu nổi sự cảm thán tột độ.

"Quả nhiên là tuổi trẻ tài cao, "

Quan Dũng gật gù.

"Những biểu hiện xuất sắc của cậu trong phó bản vừa rồi thực sự khiến Tổng bộ chúng tôi phải kinh ngạc.

Cậu phải biết rằng, việc dẫn dắt toàn bộ đội ngũ vượt ải với tỷ lệ thương vong bằng 0 là điều gần như chưa từng xuất hiện ở các phó bản tân thủ.

"Nói đến đây, Quan Dũng đổi giọng, thần thái trở nên vô cùng chân thành.

Hắn nhìn thẳng vào mắt Lâm Dạ, chính thức buông lời chiêu mộ:

"Với tài năng của cậu, tôi đại diện cho Cục Quản lý Linh dị chân thành mời cậu gia nhập vào hàng ngũ của chúng tôi.

Với sự hỗ trợ từ quốc gia, cậu sẽ có tài nguyên tốt nhất để phát triển.

"Lâm Dạ khẽ nâng ly nước lên nhấp một ngụm.

Đôi mắt hắn vẫn giữ vẻ tĩnh lặng vốn có, không mảy may xao động trước lời mời chào hấp dẫn.

Hắn đặt ly nước xuống, chậm rãi mở lời:

"Cảm ơn sự công nhận của anh Quan và ý tốt từ Cục Quản lý.

Bất quá.

tôi vốn quen lối sống tự do tự tại, tạm thời không muốn bị gò bó bởi các quy tắc hay nhiệm vụ của một tổ chức.

Hiện tại, tôi đành phải từ chối lời mời này.

"Thấy nét mặt hai người hơi khựng lại, Lâm Dạ nói thêm để xoa dịu:

"Tất nhiên, các vị cứ yên tâm.

Tôi biết chừng mực, tuyệt đối sẽ không làm loạn hay gây ảnh hưởng đến trật tự xã hội của người bình thường.

"Quan Dũng có chút tiếc nuối thở dài, nhưng rất nhanh đã lấy lại nụ cười chuyên nghiệp:

"Chúng tôi hiểu.

Cục hoạt động vì sự an toàn chung, trân trọng nhân tài nhưng tuyệt đối không ép buộc.

Quyền quyết định hoàn toàn nằm ở cậu.

"Nói rồi, hắn chuyển hướng câu chuyện sang người phụ nữ ngồi cạnh.

"Còn đây là Phó Quân, cô ấy sẽ là tiếp tuyến viên chuyên môn của cậu.

Đồng thời, chúng tôi muốn cung cấp cho cậu quyền truy cập vào 'Diễn đàn Linh dị'.

"Phó Quân mỉm cười, đẩy một tờ giấy ghi địa chỉ mã hóa về phía Lâm Dạ.

Nhìn tờ giấy trên bàn, Lâm Dạ không vội nhận lấy.

Hắn khẽ nhíu mày, ánh mắt lóe lên sự cảnh giác:

"Diễn đàn này.

độ bảo mật thực sự an toàn chứ?

Hai vị hẳn cũng rõ, trong giới Ngự Quỷ Sư, việc để lộ thân phận thực sự đôi khi còn mang lại rắc rối chí mạng hơn cả quỷ quái.

Hơn nữa, nó có điểm gì đặc biệt để những kẻ quen giấu mình như chúng tôi phải mạo hiểm đăng nhập?"

Đối diện với sự phòng bị của Lâm Dạ, Phó Quân không hề bối rối mà rành rọt giải thích:

"Cậu hoàn toàn có thể yên tâm.

Đây là hệ thống máy chủ do quốc gia quản lý với mã hóa cấp độ cao nhất.

Ở trên đó, ngoại trừ các quản trị viên cấp cao của Cục thì mọi thành viên đều ẩn danh tuyệt đối.

Về điểm thu hút.

khi tham gia, cậu sẽ được quyền đọc các tình báo, phân tích quy luật quỷ quái và kinh nghiệm thông quan do Cục phát hành hoàn toàn miễn phí.

Đáng giá nhất là 'Khu giao dịch' — nơi cậu có thể dùng Âm khí hoặc vật phẩm linh dị để trao đổi, mua bán thông tin, hoặc thậm chí là thuê mướn các Ngự Quỷ Sư khác làm nhiệm vụ.

"Nghe đến lợi ích thực tế, Lâm Dạ mới khẽ gật đầu, đưa tay thu lấy tờ giấy.

Đúng lúc này, vẻ mặt Quan Dũng trở nên nghiêm túc hơn hẳn.

Hắn hắng giọng, cẩn thận nhắc nhở Lâm Dạ ba điều mang tính sống còn.

"Có ba quy tắc thép mà cậu buộc phải nhớ, "

Quan Dũng giơ một ngón tay lên.

"Thứ nhất, cứ mỗi ba tháng, hệ thống sẽ tự động gửi thư mời và cưỡng ép người chơi tiến vào phó bản mới.

Càng về sau, độ khó càng tăng, sẽ không còn những kẽ hở dễ thở như phó bản tân thủ nữa.

"Hắn giơ ngón thứ hai:

"Thứ hai, Âm khí.

Thứ năng lượng này ở thế giới thực cực kỳ hiếm hoi nhưng lại là nguồn tài nguyên cốt lõi để thăng cấp và giao dịch.

Có tiền ở thế giới này chưa chắc đã mua được Âm khí đâu.

"Nghe đến đây, trong lòng Lâm Dạ khẽ động.

Hắn thầm nghĩ đến con Thiềm Thừ cầu tài đang tự động hút Âm khí còm cõi của thế giới thực để sản xuất Quỷ tệ mỗi ngày trong bụng cóc.

Xem ra, món đồ mà hắn tưởng chừng chỉ là một công cụ tiện lợi lại là một cỗ máy in tiền vô giá.

"Và điều thứ ba.

.."

Phó Quân tiếp lời, giọng cô trầm xuống mang theo nét e dè.

"Nếu cậu có cơ hội 'Ngự quỷ' — tức là dung hợp hoặc khế ước với ác quỷ để lấy sức mạnh — tỷ lệ sống sót trong phó bản của cậu sẽ tăng vọt.

Nhưng, hãy cẩn trọng tuyệt đối với hiện tượng 'Quỷ ăn mòn'.

Khi ý chí cậu suy yếu, con quỷ trong cơ thể sẽ lập tức trỗi dậy, cắn trả và chiếm đoạt hoàn toàn thể xác lẫn linh hồn cậu.

"Giao phó xong những thông tin tối quan trọng, Phó Quân lấy ra một chiếc điện thoại vệ tinh màu đen dày cộp đặt lên bàn.

"Chiếc điện thoại này dùng đường truyền mã hóa riêng.

Dù ở nơi từ trường bị nhiễu loạn bởi năng lượng linh dị thì vẫn gọi được.

Số của tôi đã lưu ở phím 1, nếu cậu đổi ý hoặc cần hỗ trợ, cứ gọi.

"Hoàn tất công việc, hai người đứng dậy lịch sự cáo từ, để lại Lâm Dạ đứng giữa căn phòng trọ tĩnh lặng, trong tay là chiếc điện thoại vệ tinh và vô vàn toan tính.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập