Chương 5: Lên phố**

Vết thương trên vai và sườn lành hẳn sau bảy ngày.

Lục Trường Sinh đứng trời vũng nước trong sân, nhìn bóng mình phản chiếu, không khỏi nhíu mày.

Quần áo vá chằng vá đụp, tóc tai bù xù, mặt mũi lem nhem.

Dáng vẻ này mà lên phố, e rằng chưa kịp vào cửa hàng đã bị người ta xua đuổi.

Hắn vào nhà, lấy ra năm lượng bạc từ chỗ giấu dưới gầm giường.

Bán hổ được một trăm lượng, hắn giữ kỹ, chỉ tiêu vài đồng lẻ tẻ.

Nhưng hôm nay phải chỉnh trang lại bản thân.

Ra đầu làng, có cái giếng cũ.

Hắn xách nước lên, cởi áo, kỳ cọ một hồi.

Nước lạnh buốt da, nhưng hắn chịu quen rồi.

Tắm xong, hắn mặc lại bộ áo cũ, đi thẳng lên trấn Thanh Khê.

Trấn không lớn, chỉ một con phố chính dài chừng dặm, hai bên là tiệm tạp hóa, hàng ăn, tiệm rèn, tiệm thuốc.

Cuối phố là nha môn của huyện nha sai dịch, nơi mà nguyên chủ từng suýt phải đến làm việc.

Lục Trường Sinh tìm một tiệm may cũ kỹ, đẩy cửa bước vào.

Trong tiệm, một lão bà đầu tóc bạc phơ đang ngồi bên khung cửi, đôi tay gầy guộc thoăn thoắt đưa thoi.

"Khách quan muốn may đồ?"

Lão bà ngước lên, thấy dáng vẻ hắn, không khỏi ngạc nhiên.

Lục Trường Sinh hơi ngượng, nhưng vẫn nói:

"Thưa bà, cháu muốn mua một bộ y phục mới, loại vải thường là được.

"Lão bà nhìn hắn một lúc, rồi cười:

"Cháu là thằng nhỏ trong thôn dưới núi phải không?

Nghe nói cháu săn được hổ, giỏi lắm.

"Lục Trường Sinh khiêm tốn:

"Chỉ may mắn thôi ạ.

"Lão bà đứng dậy, lục trong tủ lấy ra một bộ áo vải thô màu xám, còn mới tinh:

"Bộ này may sẵn, cháu mặc thử xem.

"Lục Trường Sinh mặc vào, vừa vặn như in.

Hắn nhìn mình trong gương đồng mờ nhạt, thấy lạ lẫm.

Bộ áo tuy vải thô, nhưng sạch sẽ, lành lặn, làm hắn như biến thành người khác.

Mặt mũi sáng sủa hơn, mắt có thần hơn.

"Đẹp lắm."

Lão bà gật gù,

"Mất ba trăm đồng.

"Lục Trường Sinh trả tiền, lại vào tiệm tạp hóa mua một cái khăn xám để bịt đầu, một đôi giày vải mới.

Tổng cộng hết năm trăm đồng, chưa đến nửa lượng bạc.

Hắn đứng trước tiệm, nhìn mình trong tấm kính nhỏ của hàng, hài lòng gật đầu.

Xong xuôi, hắn bắt đầu đi dọc phố, tìm việc.

Nhưng tìm việc không dễ.

Hắn vào mấy tiệm tạp hóa, tửu lầu, đều bị từ chối.

Người ta thấy hắn trẻ, lại không quen biết, ai dám nhận?

Đến một tiệm rèn, ông chủ nhìn hắn một lượt, hỏi:

"Có sức không?"

Lục Trường Sinh đáp:

"Dạ có ạ.

"Ông chủ chỉ vào cái đe sắt nặng chừng trăm cân:

"Nhấc nó lên ta xem.

"Lục Trường Sinh bước tới, tay nắm lấy chân đe, nhấc bổng lên ngang ngực, rồi nhẹ nhàng đặt xuống, mặt không đỏ, thở không gấp.

Ông chủ tròn mắt:

"Giỏi!

Thế này đi, ở lại đây, bao ăn ở, mỗi tháng một lượng bạc.

"Lục Trường Sinh mừng thầm, nhưng chưa kịp trả lời thì bên ngoài có tiếng ồn ào.

Mấy tên mặt mày hung tợn xông vào, đi đầu là một gã mặt rỗ, lưng đeo đao.

"Lão Què, tháng này tiền bảo kê chưa nộp đâu nhỉ?"

Ông chủ tiệm rèn tái mặt, nhưng vẫn cố nói:

"Đã nộp từ mùng một rồi mà."

"Mùng một?"

Tên mặt rỗ cười nhạt,

"Từ tháng sau tăng giá rồi, mỗi tháng ba lượng.

Nộp đi."

"Ba lượng!"

Ông chủ kêu lên,

"Sao lại tăng nhiều thế?"

"Không muốn nộp?"

Tên mặt rỗ đặt tay lên chuôi đao,

"Vậy thì đóng cửa đi.

"Lục Trường Sinh đứng bên cạnh, quan sát.

Hắn nhận ra mấy tên này chính là loại côn đồ giang hồ, sống dựa vào bảo kê các tiệm.

Ông chủ tiệm rèn ấm ức, nhưng không dám cãi, đành vào trong lấy bạc.

Tên mặt rỗ nhận bạc, cười khẩy, rồi quay sang Lục Trường Sinh:

"Thằng nhỏ này là ai?"

Lục Trường Sinh nhìn hắn, không nói.

"Mới vào làm à?"

Tên mặt rỗ cười,

"Về sau nhớ mắt mở to một chút, ở phố này, ai là chủ.

"Hắn vỗ vai Lục Trường Sinh, rồi dẫn đám đông đi.

Lục Trường Sinh im lặng, trong lòng nghĩ ngợi.

Ông chủ tiệm rèn thở dài:

"Cháu thấy đấy, làm ăn ở đây không dễ.

Hay là cháu đi nơi khác tìm việc?"

Lục Trường Sinh lắc đầu:

"Cháu ở lại.

"Ông chủ ngạc nhiên, nhưng rồi gật đầu:

"Được, có gan.

Nhưng nhớ, đừng đụng vào bọn chúng, không thì.

.."

"Cháu biết.

"Lục Trường Sinh bắt đầu làm việc.

Công việc của hắn là kéo bễ, đập sắt, phụ giúp ông chủ rèn nông cụ, dao kéo.

Tay chân hắn nhanh nhẹn, lại có sức, nên ông chủ rất hài lòng.

Nhưng hắn không chỉ làm việc.

Mắt hắn luôn quan sát.

Quan sát đường đi lối lại trên phố, quan sát bọn côn đồ, quan sát cả những người lạ mặt thỉnh thoảng ghé qua trấn.

Một tuần trôi qua.

Tối đó, Lục Trường Sinh ngồi trong góc lò rèn, vận công.

Ánh lửa bập bùng hắt vào mặt hắn.

【 Tu luyện 《Phổ Độ Tâm Kinh》 hai canh giờ, kinh nghiệm +12.

【 Luyện Thể tầng năm (45/1200)

Hắn mở mắt, thấy ông chủ vẫn còn thức, ngồi bên bếp lò nhỏ, nướng mấy củ khoai.

"Trường Sinh, lại đây ăn khoai."

Ông chủ vẫy tay.

Lục Trường Sinh lại gần, nhận củ khoai nóng hổi, bẻ đôi, ăn chậm rãi.

"Cháu luyện võ à?"

Ông chủ hỏi bất ngờ.

Lục Trường Sinh khựng lại, rồi gật đầu.

"Ta thấy cháu khác thường."

Ông chủ nói,

"Người thường làm việc mệt, tối đến ngủ như chết.

Cháu thì cứ ngồi xếp bằng, hít thở có quy luật.

Là nội công đúng không?"

Lục Trường Sinh nhìn ông chủ, hơi cảnh giác.

Ông chủ cười:

"Đừng lo, ta không có ý xấu.

Ta chỉ nói cho cháu biết, trên trấn này, người biết võ không ít.

Bọn côn đồ kia, tên mặt rỗ tên là Lưu Bát, cũng có võ công, tuy chỉ là hạng tầm thường, nhưng so với người thường đã mạnh hơn nhiều.

"Lục Trường Sinh hỏi:

"Chủ quán biết võ?"

"Ta chỉ biết chút ít, rèn võ khí cho người ta, lâu ngày cũng hiểu đôi chút."

Ông chủ ngừng một lát, rồi nói nhỏ:

"Nhưng có một chuyện, cháu nên biết.

Lưu Bát chỉ là tay sai, đứng sau hắn là một bang phái nhỏ, gọi là Thanh Xà Bang, chiếm một góc ở phía nam trấn.

Bọn chúng thu bảo kê khắp nơi, còn làm cả mấy việc mờ ám khác.

"Lục Trường Sinh trầm ngâm:

"Quan phủ không quản?"

"Quan phủ?"

Ông chủ cười khẩy,

"Quan phủ chỉ lo thu thuế, ai quản chuyện này?

Huống hồ, nghe nói Thanh Xà Bang có quan hệ với người trong nha môn, nên càng không ai động.

"Lục Trường Sinh gật đầu, không nói gì.

Ông chủ nhìn hắn, chợt hỏi:

"Cháu có phải đang nghĩ đến chuyện gì không?

Nhìn mắt cháu, không giống người chỉ muốn yên ổn làm ăn.

"Lục Trường Sinh im lặng một lát, rồi đáp:

"Cháu chỉ muốn sống sót.

Nhưng ở cái nơi này, muốn sống sót, có khi phải khiến người khác không dám động đến mình.

"Ông chủ gật gù:

"Hiểu.

Nhưng đừng nóng vội.

Cây to phải mọc từ rễ, việc lớn phải làm từ từ.

"Hai người im lặng ăn khoai, lửa bập bùng trong đêm tối.

Hôm sau, Lục Trường Sinh đang đập sắt thì có người vào tiệm.

Là một thiếu nữ, chừng mười bảy mười tám, mặc y phục màu lam, eo đeo một thanh kiếm ngắn.

Mặt mũi thanh tú, nhưng ánh mắt sắc lạnh.

"Lão chủ, có ở nhà không?"

Nàng lên tiếng.

Ông chủ từ trong đi ra, thấy nàng, vội nói:

"Cô nương cần gì?"

"Thanh kiếm của ta bị mẻ, muốn mài lại."

Nàng rút kiếm khỏi vỏ, đưa lên.

Lục Trường Sinh liếc nhìn, thấy lưỡi kiếm sáng loáng, có một vết mẻ nhỏ ở sống kiếm.

Kiếm này không phải loại thường, thép tốt, chạm trổ tinh xảo.

Ông chủ xem xét, nói:

"Để ta sửa, nhưng phải chờ một lát."

"Được."

Thiếu nữ ngồi xuống ghế, mắt nhìn quanh tiệm, rồi dừng lại trên người Lục Trường Sinh.

Lục Trường Sinh vẫn đập sắt, không nhìn nàng.

Một lúc, ông chủ sửa xong, đưa trả.

Thiếu nữ nhận kiếm, xem xét, gật đầu:

"Tay nghề tốt.

Bao nhiêu?"

"Ba mươi đồng ạ.

"Nàng trả tiền, rồi đột nhiên hỏi Lục Trường Sinh:

"Ngươi là người trong thôn dưới núi, tên Lục Trường Sinh?"

Lục Trường Sinh khựng lại, ngước lên nhìn nàng.

Ánh mắt hắn thận trọng:

"Cô nương biết tôi?"

Thiếu nữ không trả lời, chỉ nhìn hắn một hồi, rồi nói:

"Nghe nói ngươi giết hổ.

Có chuyện đó không?"

"Vâng."

"Giỏi lắm."

Nàng cười nhạt, rồi quay người bỏ đi, để lại Lục Trường Sinh với bao nghi hoặc.

Ông chủ nhìn theo bóng nàng, thì thầm:

"Con nhỏ này không đơn giản, nhìn cách cầm kiếm, đi đứng, là người có võ công thực thụ.

"Lục Trường Sinh gật đầu, trong lòng thầm nhớ kỹ dung mạo nàng.

Tối đó, hắn lên núi tìm lão hòa thượng.

Sau một tháng xa cách, lão hòa thượng thấy hắn, chỉ cười:

"Đột phá rồi à?"

Lục Trường Sinh gật đầu:

"Nhờ đại sư chỉ bảo."

"Ta chẳng chỉ bảo gì, tự ngươi ngộ ra thôi."

Lão hòa thượng nhìn hắn,

"Lên phố kiếm việc thế nào?"

Lục Trường Sinh kể lại mọi chuyện, kể cả thiếu nữ lạ mặt.

Lão hòa thượng nghe xong, trầm ngâm:

"Con nhỏ đó, có lẽ là người của Thanh Phong kiếm phái."

"Thanh Phong kiếm phái?"

"Một môn phái nhỏ ở vùng này, chuyên làm nghề hộ tiêu, bảo an.

Nghe nói có quan hệ với mấy nhà giàu trong thành."

Lão hòa thượng nói,

"Chúng nó mà để ý đến ngươi, chắc có lý do.

Coi chừng.

"Lục Trường Sinh gật đầu, rồi hỏi:

"Đại sư, con muốn học thêm.

"Lão hòa thượng nhìn hắn, gật đầu:

"Được.

Từ tối nay, học tiếp.

"Đêm đó, Lục Trường Sinh lại ngồi dưới gốc tùng, vận chuyển tâm pháp, cảm nhận luồng khí trong cơ thể ngày một dồi dào.

Trăng sáng, gió mát.

Hắn biết, cuộc sống ở trấn nhỏ này chỉ là bắt đầu.

Phía trước còn nhiều chuyện chờ hắn.

Nhưng hắn không sợ.

Hắn đã có công pháp, có hệ thống, và có một mục tiêu:

sống sót, trường tồn.

Mọi thứ khác, đều là bước đệm.

0

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập