Chương 36: Tửu lầu nghe tin**

Mặt trời lên cao, nắng trải vàng trên con đường quanh co giữa những đồi núi trập trùng.

Lục Trường Sinh cưỡi ngựa đi thêm nửa ngày nữa, qua hai con đèo nhỏ, mới thấy một tòa thành nhỏ hiện ra trong thung lũng.

Tường thành thấp, cổng thành nhỏ, nhưng người ra vào khá đông.

Trên cổng treo biển:

"Thanh Phong trấn"

Hắn xuống ngựa, dắt vào thành.

Thanh Phong trấn không lớn, chỉ bằng một góc Bắc Thành, nhưng đường phố sạch sẽ, người qua lại nhộn nhịp.

Hàng quán hai bên san sát, tiếng rao hàng, tiếng cười nói vang lên không dứt.

Lục Trường Sinh tìm một tửu lầu khá lớn ở góc phố, cột ngựa trước cửa rồi bước vào.

Tửu lầu ba tầng, tầng dưới để xe ngựa, tầng một là quán rượu bình dân, tầng hai dành cho khách sang.

Hắn chọn một bàn gần cửa sổ tầng hai, ngồi xuống, gọi một bình rượu và vài món nhắm.

Rượu được mang lên.

Hắn rót một chén, nhấp nháp, mắt nhìn xuống phố xá bên dưới.

Tai hắn vểnh lên, lắng nghe những câu chuyện xung quanh.

Bàn bên cạnh, mấy người trung niên đang uống rượu nói chuyện rôm rả.

"Nghe nói chưa?

Thiếu Lâm phái sắp mở đại hội luận võ, mời khắp thiên hạ cao thủ về dự."

"Nghe rồi.

Nhưng ta nghe nói, Võ Đang phái cũng sắp có đại sự.

Trương chân nhân năm nay trăm tuổi, sắp truyền chức chưởng môn cho đệ tử."

"Giang hồ sắp có biến chăng?"

"Biến hay không chưa biết, nhưng chắc chắn sẽ náo nhiệt.

Bao nhiêu cao thủ sẽ xuất hiện, bao nhiêu kỳ nhân dị sĩ sẽ lộ diện.

"Lục Trường Sinh lẳng lặng lắng nghe.

Thiếu Lâm, Võ Đang.

Hai đại môn phái đứng đầu thiên hạ.

Hắn từng nghe lão hòa thượng nhắc đến, nhưng chưa bao giờ nghĩ mình sẽ có cơ hội liên quan.

Bàn bên kia, một người đàn ông trạc bốn mươi, mặt mày khôi ngô, râu năm chòm, đang uống rượu một mình.

Hắn ta mặc trường bào màu xám, lưng đeo trường kiếm, khí chất bất phàm.

Thấy Lục Trường Sinh nhìn, hắn ta mỉm cười, nâng chén về phía hắn.

Lục Trường Sinh cũng nâng chén đáp lễ.

Người đàn ông bưng rượu sang, ngồi xuống đối diện.

"Huynh đài đi một mình?"

Lục Trường Sinh gật đầu.

Người đàn ông cười:

"Ta cũng vậy.

Đi đường lâu, có người uống cùng vui hơn.

"Hắn tự giới thiệu:

"Ta họ Vân, tên Phiêu, người phương bắc.

"Lục Trường Sinh đáp:

"Ta họ Lục, tên Trường Sinh, từ Bắc Thành đến.

"Vân Phiêu ngạc nhiên:

"Bắc Thành?

Nghe nói Bắc Thành mấy năm trước lắm biến động lắm?"

Lục Trường Sinh gật đầu:

"Nạn đói, bang phái tranh giành, nhưng giờ đã yên.

"Vân Phiêu gật gù:

"Ở đâu chẳng thế.

Giang hồ rộng lớn, chỗ nào cũng có chuyện.

"Hắn nhấp một ngụm rượu, rồi hỏi:

"Lục huynh đi đâu?"

Lục Trường Sinh đáp:

"Đi dạo, xem giang hồ rộng lớn thế nào.

"Vân Phiêu cười lớn:

"Hay!

Có chí!

Ta cũng vậy.

Đi đây đi đó, gặp cao thủ thì luận bàn, gặp cảnh đẹp thì dừng chân.

Cuộc đời thế mới đáng sống.

"Hắn nhìn Lục Trường Sinh một lúc, mắt sáng lên:

"Lục huynh có võ công trong người, phải không?"

Lục Trường Sinh không giấu:

"Có chút ít.

"Vân Phiêu nói:

"Chút ít?

Ta thấy không phải chút ít đâu.

Khí chất của huynh, mắt nhìn, tay cầm chén, đều cho thấy nội công thâm hậu.

"Lục Trường Sinh khiêm tốn:

"Vân huynh quá khen.

"Vân Phiêu cười:

"Ta không khen.

Ta chỉ nói thật.

Nếu không ngại, tối nay ta mời huynh một bữa, uống cho say, rồi luận bàn võ học một phen?"

Lục Trường Sinh gật đầu:

"Được.

".

Tối hôm đó, hai người ngồi ở tửu lầu, uống rượu đến khuya.

Vân Phiêu là một cao thủ thực sự.

Hắn đã đạt đến Khai Mạch tầng năm, hơn Lục Trường Sinh bốn tầng.

Nhưng hắn không kiêu ngạo, chỉ chia sẻ những kinh nghiệm, những hiểu biết về võ học, về giang hồ.

"Giang hồ này, rộng lắm."

Vân Phiêu nói, mắt nhìn xa xăm.

"Những gì chúng ta thấy, chỉ là phần nổi.

Dưới mặt nước, còn bao nhiêu kỳ nhân dị sĩ ẩn mình.

"Lục Trường Sinh hỏi:

"Vân huynh có thể kể vài vị?"

Vân Phiêu gật đầu:

"Nghe nói ở núi Côn Luân sâu thẳm, có một vị ẩn sĩ đã sống hơn trăm năm, võ công thông huyền, chưa ai dám động đến.

Ở Nam Hải, có một đảo nhỏ, trên đảo có một lão ni cô, nghe nói là cao thủ của Thiếu Lâm đời trước, xuất gia từ lâu.

Ở Đông Hải, có một thương thuyền, chủ nhân là một nữ tử trẻ tuổi, nhưng võ công cao cường, thống lĩnh cả vùng biển.

"Hắn ngừng lại, nhấp một ngụm rượu:

"Còn ở ngay trong chúng ta, biết đâu có người mai danh ẩn tích, chỉ chờ thời cơ?"

Lục Trường Sinh trầm ngâm.

Vân Phiêu nhìn hắn:

"Lục huynh, ta thấy huynh có thiên phú, có nghị lực.

Nhưng huynh còn trẻ, còn non kinh nghiệm.

Nếu huynh muốn đi xa, phải học cách lắng nghe, học cách quan sát, học cách giấu mình.

"Lục Trường Sinh gật đầu:

"Đa tạ Vân huynh chỉ giáo.

"Vân Phiêu cười xòa:

"Đừng khách sáo.

Gặp nhau là hữu duyên.

Uống đi!

"Hai người nâng chén, uống cạn.

Sáng hôm sau, Lục Trường Sinh thức dậy muộn hơn thường lệ.

Đầu hơi nhức vì rượu, nhưng tinh thần sảng khoái.

Hắn xuống lầu, thấy Vân Phiêu đã ngồi ở bàn cạnh cửa sổ, đang uống trà.

"Tỉnh rồi à?

Lại đây uống trà giải rượu.

"Lục Trường Sinh ngồi xuống, nhận chén trà từ tay hắn.

Vân Phiêu nói:

"Ta phải đi rồi.

Có chút việc phía nam.

"Lục Trường Sinh hỏi:

"Vân huynh đi đâu?"

"Xuôi nam, vào vùng Ngọc Hà phủ.

Nghe nói ở đó sắp có đại hội võ lâm, ta muốn đến xem thử.

"Vân Phiêu đứng dậy, vỗ vai Lục Trường Sinh:

"Nếu có dịp, gặp lại.

Nhớ lời ta:

giang hồ tàng long ngoạ hổ, đi đâu cũng phải cẩn thận.

"Lục Trường Sinh đứng dậy tiễn:

"Vân huynh bảo trọng.

"Vân Phiêu cười lớn, bước ra khỏi tửu lầu, lên ngựa phóng đi.

Lục Trường Sinh ngồi lại một mình, nhìn ra con đường xa.

Vân Phiêu đã cho hắn nhiều thông tin quý giá.

Giang hồ rộng lớn, cao thủ nhiều vô kể.

Hắn, một Khai Mạch tầng một, thực sự chỉ là hạt bụi nhỏ.

Nhưng hắn không nản.

Hắn còn trẻ, còn thời gian, còn nghị lực.

Hắn sẽ đi, sẽ học, sẽ mạnh lên.

Và một ngày nào đó, có thể hắn cũng sẽ trở thành một trong những

"long xà"

ấy.

Hắn gọi thêm ấm trà, ngồi đó hồi lâu, nhìn dòng người qua lại, nghe những câu chuyện từ các bàn xung quanh.

Mỗi người một câu chuyện, mỗi câu chuyện một mảnh đời.

Giang hồ là vậy.

Mênh mông, bát ngát, và đầy bí ẩn.

Hắn sẽ khám phá nó, từ từ, từng bước một.

Như đã từng.

Và như sẽ mãi mãi.

0

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập